Logo
Chương 2027: Quy Khư đạo nhân đi đâu (1)

“May mắn ư?” Khóe miệng lão Thương Long khẽ giật, đến cả giọng điệu cũng méo đi mấy phần, “Ngươi gọi như vậy mà là may mắn sao?”

Lão hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Nhưng sự chấn động trong đôi long nhãn kia, dù thế nào cũng không thể che giấu nổi.

Đến lúc này, lão mới thật sự hiểu ra vì sao Lục Thanh vừa đột phá chưa bao lâu, chỉ một đạo thần niệm phân thân thôi, đã có thể mang đến cho bọn lão áp lực lớn đến thế.

nhhaT ilu trước tu ámd nĩgh Lc d achư điều noàt ac của hoàn ngoài ntg nb ,h mn Thành it. yan
av òCn hhTna, iđ tay nm nrotg phá .ođ cL ínhc đt ãđ
Hc đágn hcn khi ám .ib A âyb bí rãi cH bn hơn gncũ ngùc yuQ kgnhô .êuyn nihu gp Tơnưgh trước ưhK chậm sợ gnLo ra ,nió ám uáq t,ph v êynu at ămN htt ma rmt đó, òcn i,l oLã am gngi gđnó tiếb Thanh, ig
Lão mặc. gnơhưT mtr ongL
ch ,ânhn r.t hạn thu olã, của nb cnò hCng nưh đạo nhnâ uyQ Khư
gnnh như Nó thuở một hn gngn xa lại t xăm. hnucy lát, đnag cũ
ođ oli mik xut ođ hợp ícnh hni! cổ ugnd htc thời như hợp t thn nim gnđ hacư để lnê tgn ch,n qu đt iđ chuyện Lấy hpá yv chí
tới óc li s nd ,xưa sau yuQ lời này họ bn ar để tng grn Khư đo năm ir ưcTr nnâh ngoài. aưđ hki đi nưgi
loại loã uđ, gLon Cúh hơgnưT ãg :li tgnưh cổ. đó ếtip nôKhg thời một gật dị â,nhn rủa sai, oLã
đã khi âhnn bên ch Logn ênnuyg thần heot nơghưT còn n,ch iđ T ãol nh.c
đại nhưng ità i,dm được sao năm ,y khin hc tuy ũgnc ùD ph đ.o dung yttu ch nhân tm
uiqá ýl bn giải của vt khỏi Mt phạm h. vượt iv
it iva Thậm lẽ sức otngr đ ếytuht. với óc hí,c ãđ unrty hắn sánh nt gnnh
Lục v.t áqiu nB nình h ưhn mt nhìn Thanh
ma ưngd qua ám Lão tới ,haThn tri gign giấu thuật hTưnơg nhgn A nê.yu hnahT tng nuê?y mếgi, trầm noLg tt il gtorn ám ih nv aos Hắc hyunc cH nió, li ngươi không bng am hnìm cnyLà?
unth vì iôt ht,nâ ch bn mun uê,dny ơnđ k k cơ ũncg nmu k m.ò tò tìm luyện
lnê Ngay uth trâu cũng ynà êihmng phóng lúc ý v nh,okág nih nrg con .ngh li cả nđe phn ưc,i mấy mt vn nôlu
nTgưhơ nih ogm.n ait cả ãLo đu ìnhn àv nhgưP hia hátogn gnLo mắt ch mt Minh ua,nh trong
điên!” Con nghe nhn gđún enđ gncũ trâu đúng, ecnh úhC kẻ một rừng đúng ênt À, it àl ãG yđâ ghônk ìg đó Đúng nhớ mt ar ta gã, là vào: được, hn!ân .n..h oãl vi
tưởng aos Lão ưntg nổi. ưhTngơ nLog khgnô
ãđ hahTn gnưhn gi đạo hchín ax chn lực iàb ưhn ođ ph t,ếib rgn .lão Lc những tyu hncâ ph e yàn oãL c,hn gưnc vượt mới ơs lão úcl bọn hc thực
lạc. vn c có vào âhnn kh trong, yNga gnăn ếtni ếnu tiên usâ aóh đo nũgc
riêng ãđ năm Chỉ áuq s iêut ôv y hgá.nt tn htrnì
ơnc lại gLon họ nhTưgơ Sau orgtn hưng hnc hpn. bọn lên và niềm oãl lòng dy động,
ayn ãđ xa óC còn ,l âlu h mà hc nhkgô by .an ygnà bn iđ
qyau tin gơnư.i àyn hi lần ib, ta nLog Loã num ácc vài ưnhTơg v yhnuc
nói qua uáq kihá ếtti, huin ch gkônh k .chynu Hn chi mi đại
cl ám hàthn cih cm ng ưnh ếnđ h.tc cht nơi t đó nnưgg dày Hc đặc
xâm ma thn bao cũng lâu đ,cư àvi chng ra ìg, mi ar Thỉnh trn tír dại, ếct.h ngd k song thực nđế niđê onl, b usa dại may nkgôh inl nm nh hình htgon điên mức ncò khí đã
ưhgPn và nrg cũng v.y Con đen tâur inhM
ấy iếbt ĩs đã tđ ônxg coa kgônh nêU.y bitế vọng không aM rit ,năm àdy, nhiêu tưởng voà sống gnt ut aob yht “Ta
k. inh tm vẻ lắc ãLo trong thoáng Lgno Thương ,uđ kiêng
ait Nụ hnotág ưhơgnT ôđi ngikê iưc hiện ãol mt .dè cứng trogn Lgno tm trên il, ãhnn ongl
nhÁ êln. lôgn mt tânh noàt ihMn ngưng vũ gnd gtrn, ênn ưPngh kh tr
ong,ài nhim dám, vùng t ra rêign đến đo am li mxâ íkh cảnh Bn gần cũng của thực ô kôghn đã nth h. đ hc ũgnc ư? hợp Còn h niệm, đo rtnà làm
nhgaĩ, àcng ếc,h óc nvg h Qyu hưK yh ànyg ovà Lc có nb ahnhT bọn nào ial, họ ưgNhn tmì chí hpá tương đi tnogr cũng yv tm mc b thm như đo đó dẫn nâhn. pigú
an những gcn uyHn trên đến snhi hiT tồn hcb gật ca ãđ ra tên y ngồi gn.lư it nh thân nv ám ncò Lc ma kai. gsn hắn ókh “Người hnm hc không cht, đó xâm ihk ar Hóa, Thhna ht b nngg đ:u gươvn t mt àl một vật uiáq a,t khí, tuôn
tc nTgươh mặt Lngo bọn av họ và iL cs pl ,ra loã đổi. thốt ếinb
Lc t,iếb nb hnhaT ihu ãir Hắc h, nmu đcư ?ihnêu hỏi: bao má ngươi ácc aT nêuy nìhn mhc ma
émk ănm àl gcũn ,aưx hiện Thhan ax ,ôhKgn hc tại. ùd Lục nhân
đu iđ nb không li. họ, rt nl phần Ngnhư
hCo ahnTh ùd óđ, cL đo chủ như hp iđ olã nên àl không hik tc tyut uih ángđ có hík rất hn,c yâb hnân rõ, còn măn nũcg s g.i
ãol nió ođ ht ti n?ch ếint ma thi Thương Gnig nrotg nêuy, ònc ãđ đã hoàn là, xa ưNgiơ vào tm ưvt ưngơi tồn đổi onLg toàn nt ac óah thy ìhnn ám âsu Hc các ác.kh
onà? ti tM cuộc phải như ếh,t mc đến cl nt tr gknh b thc
vi àno hhCnê đôi iga uq vực. bnê itr lch khác thực
do .ng tamh đo ákch iđ nmă uđ riã Những đgn mhc ngáht qau trải àm oãl idà nđg
hnge hnưNg gtán đm. y húcgn bọn kinh Thương gchn ch ãlo ongL đ nhkiế itôh, cũng hn
lcú ac m, hcưN thể đến ri tnár sua đại hty hc Ma T t,v ma ùcgn tm óHa nhìn cs hmc àvo gp uâKh iht iếtn tận đại Uyên, .ăgnn ah Phg,no uiáq vào ikh uynH đám ưbc
nnìh im .dài lâu aTnhh Rất rồi n,lê khẽ Lục ht u,as uđ gngn
nb ahnhT ổn rngt tiếng ý lại, iĐ định im lnê tâm nói hơi h Lục bình của .mnìh
târu tg tục enđ inhM ghPnư Con rừng ênli cgnũ đu.
s đã nB cũng năm, h iđ nhah.T ưđc uci hc Lục ngùc vô
biết, ta vi Lão nLog óin hay.” htn c ,hTnah hnđ nươig “A hC s đi. nói: nc Thương ơngiư bn ih cho
mdá àgnn gn nào vn ôkgnh ut bné .gn dm “Khi ngm quanh nuêy, ám như phạm Hắc ấy, am rtogn vi ti mấy óc
cúi ngĩh ó.đ uđ Nó ìg suy hnư điều ,ngxu gdnư nđag
Thanh ơhTngư ôkgnh goLn v Lục n.a nđế tm chấn àl uhnt đy,â nnìh còn ánh đã íhpa nikh hĩgN oãl ơnđ
độ cL xa h. ac ca mọi nb tànhh li ahThn trngư tốc d ưtv hítn