Logo
Chương 1972: Sư đồ trùng phùng, bí cảnh U Minh cung (2)

Diệp Khinh Trúc bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lộ vẻ khó tin: “Lục đạo hữu?”

“Không có vật phẩm thì vẫn có thể thôi toán.” Lục Thanh giữ vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu mang theo chút hờ hững, “Cùng lắm chỉ tốn thêm chút thời gian mà thôi.”

Thôi toán chi đạo của hắn hiện giờ đã đạt đến một cảnh giới cực kỳ cao thâm.

Chuyện Tần Tranh và Diệp Khinh Trúc bị bắt vào Thánh Minh thiên lao năm xưa, cũng chính là do một tay hắn thôi diễn ra.

húy nDha nưigơ nhhTa ì?g là của .hi tôn cL
ihT ngt ritô qua. chút gina
óc cấy… s nhnâ lóe môn, hàmp onn cảnh yàc tu úni ngòi, hànth ôgnt có gknuh uđ ìtr óc h,à ênl tinh rtogn sông ápp,h
Trahn nín nưig Tần áĐm ht.
tức óđn Túcr Lục r!i Tahnh Khinh đã đi hiểu pl sư ,ra Diệp nng cđ,ư tôn
ugln pih hná yta êl,n ảo aty ngnó tay, tm bnà nmă nH m nưgng gorTn hk .ar dn nd sngá gnnâ m .t lòng
tĩnh, huycn tnh hà xoay mt nbìh cL trên sắc nagđ ánh a.ik tinh dừng ahhTn
k. gcnũ gmon theo mang vây mt i,l hiếu oanh v giưn Đám tnrê nT hc ahon hnaTr
ânhn Mc đang úlc nyuH đo cá.ng này còn ngơ vẫn
naB yht .nl nv ưhn cả quay at rit đang cuồng, đang uli h,p nãy đu đất bỗng gnđ ntrgo mc hnêin gnôc ông hơngưt địa đo êinht
nB inêht bn diễn thiên tu vi ra áp tìh uy nhìn ônkgh đạo năc vi bản ikh ôtih đyâ snih ,ơc gn.ht ib,tế h thể h ac
thấy ngr mắt, o nhhaT chóng hao nhgc agni đã kgnôh nanhh mt hàhnt .hưct bàn hc hình cm tnogr hty mt tay ưgin Mi cL nògl hư
vội gnưi hc đi Tranh đã váng khc.á Đám gàvn mc iàv nhá đầu yth Tn tm cái nhìn ch di a,oh mắt
chp dùng mt nh hoa iàv vô đ vẫn âcnh nhi cnùg ,ciá hình cph hc.t mt nên sức hìmn c nhưng Ông ng cưrt
hihKn hinKh Trúc?”
hC ut của ùd nd đcư mt ngũc hon lmà tín knôgh ht nch nugt chẳng ,nh tv dt có ítch nguyên hắn. hnt hkó
,mt xtu nữa bgón cL Tanhh ádgn iM yht mc ln tm đã ch ni.h người oha
ơthnưg đ sai cnôg gnÔ ós,t hnât coh nđh thế ra phát, ut lại iát vàng gnưt htu vội hình. cnò lynu xảy do n
Trhan, áđm dựa đó uq iago ôiht ihK nhân trong ovà àv d.ni yat Tần ch để tv hn nb iag ưgni mhp nh họ nào tp ca
Mc sư là uyHn đạo ac hínhc nhân. Đó tôn gà,nn
ngài…” thỉnh đo iDp xyao th áib “Lục tạ vàng vi gniư vy, h:Than nghe inhhK Lục úcTr ,uh
ihu ưxng nén Trúc c u,đ Hynu ipD hn.ân Huny, đạo gànv kích ta ,gđn gật tnô đáp: cM Mc iv đời Sư tâm hhKni người trạng đo
gđn hnìh gin ngđa nhc định, Trong nquha nâth thân ph, nhân là công hơgnt.ư cgòn nhiên chp ihơ tc vận ânch, iv hin tm hkí bất anhohk ođ đgan liệu
hôkng ,y nôgkh s ct. úcl lại la tựa thu aggn trong nh hiện, ihtn abo vô hnti chuyển, imđ oyax như sáng agin n c ngroT lúc
hki utx kịp oành .l gnđ toàn ưhngn ax an đến chưa mt, tm mắt thì nl gôn g,n ar hoa li phủ thấy đã Thế nhp m hiện
điểm vô tb mệnh. at đầu yg orngt cyuhn gásn àbn hà hình yat Các ,dn nađg động như những vn tm anhnh inth có ơt si
ưđc Dpi cảm ihhnK ,it ugxn tm nén ơri sp ,an trước quỳ mêth đo mt ưnc h,ânn .hãc ôunt mkì nàng xúc Túcr honà ghnôk
s chắc khung ưs tích àgNn ntô tung cảnh nm biết, .kia ac chn vô ntrog
tinh xoay hnp hơn chậm Ước ngch ưmi lại. của ynchu ct dn hà đ qua ht,
ioag rcúT, ni,Mh ,gi tử đây! mnă cho bt s Tranh, tt Khinh S hnng hcưgn c c vy np nagđ óc giả Tần hhTná ônm ch nhTĩ Tiu òcn mà đ iDp Kgnhô mà đu bị xaư
nigư đạo Mc ìnhn tm nhân đ đnga mắt, hkó nrt nit nHuy cưtr uq t tròn mhn.ì
chn Cuối lại thung u .hnĩt dừng tm c,gnù khung lnũg
nhđ nhìn hkgnu ax Khinh hơnưTg tc mắt kíh và bất vẫn thế chập rànt tôn ol lhàn tóx gn.l grnot đầy ánh chưa Trúc của cảnh, nch ipD
ra vẻ lưng là chn dgná torgn hn chính Mà ođ ìnhh âhnn bên av cnòg óc ni,ưg nhi v nab hn còn nãy. êtmh mt
tuôn sư tôn cnư cnò rTcú ncò ônt Khinh ml ngs tm ưS trào. bẩm, ngs pDi
bất ottá vẻ uh.tk sáng mi và y mo vài ôiđ tui ohet nhân đạo nơi già cnưg hctú aun, tm nhưng phần gmna nig, gtorn Dung trẻo ty, kiên tm ar vn im tâm
hk thêm lời on.à Lục nói tg đ,u nhTah nôhkg
mt hncâ hc đi ôknhg ưđc nh đó trong àl phi cL tgnhô àl ũv hnư rt bnà huyễn tnh ,éb énn cảnh aT àm mt tth, nhTha li tay. ùndg ngòl
gùnc sng, yđâ đưc yth icu .b sư ttrú òngl gnn tn đè iG áđ ntô còn gũcn nàng gtn nrgto ln mt
tôn!” “Sư
Tcrú gao ipD c nKhhi lại giác cmh vào huc, óhk hitn hmc gt .aki nình nné cảm
nv người nặng măn àl ưđc mạng tg vn quá người hn đầu: óđ tr bế ch thể ưhgơnt Thanh bị ,hntgươ quan thế Lc hh.n kỳ chạp.” nặng, àl àl khôi mhc qua, uli ngNh luôn thương Năm ãđ cc tính hcp nên óc gi
năm đó nđ hpi aqu vô vn tẩu, v ôntg sát trọng na ntí tb sao năm tm âm ca s nhơ oba thương tryu ch, trôi mt nôt đối vi
Đây àl
nnhì bản thân nổi. khiến nglò hty il nhohk ông khó khc mt tin nhưng tiếp óbng dáng Thế e,toh
là cigá bao hc il al nhưng ngam thấy tận. aty ưh mc och Chỉ tuy orgtn nếđ ànb tinh kia lòng ,o ngưi ta
ảnh dứt, c.h Thnha còn tm inếb Li Lc chưa tại nhtâ ãđ gnàn
đơn y thung trogn Sâu động ũgln hp một ơ.s có
tnhì ưnhgn nhớ b luôn n,ôt chuẩn vn ãđ năm ytu n.ht sớm gànn usâ lòng a,qu k cth xấu huống trong ugnhn Ngnh cho mth
người hahnn qua kéo hoa hócng lướt mt chn mt. ngT ikhnế đèn đến âqn,u như at độ hgunk mc tc
nihKh iDp h,ô chốc nhìn pl kinh thốt hốc mt lên i.đ yth iak, ođ nhân tức nhòe rcúT húpt
ơin àvo cht ăcng av vào tm, hmc tngh hai hộp, hmc Lc nắm nlê ayt nhau. hồi ndgâ cỗ biến nhnì Lòng nàng nThah thc
nhận xưa, vừa tôn lgnư góbn vài mt nhìn tuy êmht huin đã cnò hằn không cũng nmă tné nàng ưs nrêt gcòn ănm Tuy pognh gặp, hơn sương, a.r ưhngn
ưS ôt!n
cảnh .ra im thể g,nnă rgnto vn ,yuhcn cl xảy ns iv Theo linh ngô ứng cơ th lp bn phó g,icá nsgà hmi tc gnyu
nkhgô il cih nữa tgron dao lực nbê nl àvi ht, niag động. hơi mt gnđ Ước ngch uaq p,h
nay vci ncgà d đo, đã đt àm mi cnh hn đo t nhiên páh hmêt dàng. y úcL òcn ưcđ tựu như ph hànht ph vậy, chưa àlm ãđ