Logo
Chương 1969: Tặng bảo và chia ly (2)

Ánh mắt Lục Thanh dừng trên người Ngũ Bảo đạo sĩ, giọng điệu dịu đi vài phần.

“Đạo trưởng, nay oan khuất đã được rửa sạch, Thánh Minh cũng sẽ bồi thường cho ngươi. Sau này ở Thiên Nguyên đại thế giới sẽ không còn ai dám ức hiếp ngươi nữa, tiếp theo ngươi có dự định gì?”

Ngũ Bảo đạo sĩ khẽ mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại không nói ra dự định của mình.

Hắn hỏi ngược lại: “Lục đạo hữu, ngươi... có phải sắp rời đi rồi không?”

hn nếyqu cùng phản ac bi môn, thế bào chút nếylu với lầm ac hnêit iđ nhnâ đã nmò chn sự â.đy gnnh gncù Ni sớm của đồng ogrtn hui nhã uic inơ lo,a
bao sau aym yn.à kiếp Nguyên không cù,m đt ung ihTnê thế cũgn irt voà tựu nong, ngoài, ib vô àny, đại kih coi nm nãv phí hưn du ếnti v bên ynà yv hpá s hnc, gông ưnh ngắm ihtn nkhôg nàthh nunêgy al thần giới ếNu nìhn rời tận
uaq níht Lục òlgn sĩ người gNũ nghnư vẫn ođ nhưng kpếi vị ,cao bn ãđ tngr tu nn kh giữ mắt, tnhu thìn ưđc n.ahgĩ Bảo trogn đạo aob vi irt Thahn tyu động. âtm hknôg nhìn nơglư, tâm, nrgt trước
giấu nyhCu Lc ri n,ôgc và phải uiT h đã nìhn yL úlc thần, Tiểu Tihnê đã xong ênghiN hhtàn đi đại đến của đã ta đ hnahT ipkế at không nũgc i.r Bọn đúc ếth g:ếmi hắn, xuôi. giới ànhth êugnNy nugyên
phủ với cực ý cách cũng xôi, tm hTahn àny xa châu địa dù óđ Lục qua cách hưngn nđg ,óni đo kỳ àl gtôn gornt đi hkong h thể cv của lúc m.in vượt hc àm Mặc nưgT Vạn
kh paíh rct đạo Ngũ yab htpá Lc rãi và nli .sĩ Linh hmc hnhaT ya,t v quyển búng oB nLug
hntâ àl õr ac ginư tiếb chừng ,cm hui nH càng nhp hn.tâ nb
oék hơ,i ùcgn tgrno đè uiđ othe ir iãr tui úic uh iđ, lạc mt ođ Bảo l,nòg gưhơtn ádm li mc nhđ Htí của ulư nné uâs hắn cmh định: mgna ũgN vy đầu. Ging ođ êh.mt gkôhn óc nỗi gncũ nuếly iknê đã hnnưg “Đạo ,lõng cùng vô ĩs íun ý chtú
,li động rgton hiện ếnđ Đợi tr ênb ph. họ h ihk bn hânt địa ãđ
iưd gòln .àvo ođ được ăgnn đt ếhc ùd cảnh sâu Đa n phủ coh lòng mc hạ bao là rưtg,n cũng hp đại bưc thngư ókh vạn p,h động
hn.t đã nưh đi ón cth sớm tựa r,gn ngưnh óc này, àyng khi Hắn nrotg s đánh s đcư vừa tyh đoán naqu cảm mt trgn lòng vẫn gtnr hc hắn ad đến,
xni tòng hpó trà rót ândg mình mun agnm mt h,teo anhhT được đi ch vhnĩ nguyện. cu mtâ acm mở il sau, ênt nh àlm Hn ,ncư cũng ìnth theo phaí hc rt Lục viễn
óni riã chỉ ra trong heng il hct n nũgc ca ghcn bt luyến, cũng chậm k nhưng gtn th nđh sự il ir Hắn ôc gnkôh luư bo óin ai xa, có ấy. d ar ì,hnm c gônhk
cíh nc hTanh ,bi mm hgnc yta ch vi nói, nyà tnh rngot gì, ta ơưgni này uas Lc đi.” đcư. Nnhg th rtnâ gi gncũ “Đứng đối yd t c đógn ntrg cười
n,lê sgán đầu cL ngón tya ánh aty ulư iãr nmó nlê làn gơi iGa nqgau óle nhTah hná đ ahi thhna a.r n.th un,cyh nih chậm nàhn
kim aTnhh đi ếiknh ư,cđ tnâh Lục caưh bé, mo Hote.nh để tu đi ghôkn h,k gtn hc .cnùg một gonài ađn người không tiêu mở áuq s, at lộ hin iđ uNế nhỏ ib được thỉnh trái tình nđg hc nđế hạt hTanh biết đứng aqu cu hnc lời uci chẳng nhp ghnc tan ngnh g,hét ĩs gtn lại miu cảnh óc muốn ưnpgơh iđ ưhn ý htt nưh ôkngh li gcnũ ánhc nnhiê ahưc muốn người rcưt càng g,unny mt lmà cũng ònc nghĩa àl Lục tcúh .rtn theo,
nàhđ lấy tg ob gưđn nưghn nh cũng ođ lòng eoth ulư đạo hnp ahci iđ gnht itbế rgnto Thanh, ppáh bnóg Bo uđ àv dậy, lưng gi ôm t.n!mgr Lục :óni Ngũ sĩ gncô h,u ế,đn óc ly đng Nhìn páph tuy cL luyến, vạn htpú thc đã bảo.
và từ uêQ nhm thương. hương tâm nyNêgu ynà, nh nĩh ithó ãđ đau Hn lâu ngã êTnih nói, dưỡng mt thế đã đt éthg nihs ciág uđ chán hn á,tr thành với ra đại giới. ms nuôi gnu đối tr câu
rgn atrhn xăm, àgmn .đi hahTn Hn đến ôkgnh a.n t thẳm cht hcn mới tu uht sĩ nò,gl gnđ toàn mắt. hápp nhkgô nđg cL hnpâ cho iđ phpá ih ti v s bế iãr thoe ab hướng gnđ cùng unqa nng nv Ôm hcm nhà,h hc, sâu uâl, ngơ ếth imã ob àhon ngl píha ax nhìn ũNg xoay ir Bảo ih onrgt iưng xuống ncò úni ánh gnl đạo nay vừa aign cnôg ếnđ hắn khi
chíb ikhn âtm sc cn unQy chướng nhn iig úpgi oca Chỉ chuyên cảnh nguyên iơngư lên Hn thần .ơhn tu gưiơn háp ,àyn lấy. đo yuNêgn h,cn yhã đ bcư vỡ luyện,
thành li inó nli nhôgk à.no tm iuT ihngêN gưni hcp Hắn gt axoy áo, u,đ tm hóa kh .tm yat uTi Thanh Ly đạo cnùg theo vung iếbn mang thanh gu,anq Lc tmhê
inkh. nhyu crt pháp ntê b đạo tm ra đo b gnnh Thứ àl Nguyên diệu amng bnê luồng Hn tn c o, tm tnh văn ùhp quyển vn, trên mt chnhí ôcng íkh,n hgi kch yunh àl
được ciág bc nhận hpáp đưa bt thể nêb đón mC vận cũng sức run run n hmn êl.n côgn hắn Ngũ ápph gtonr, gncù và .bo đo hia cơ đo oB bàng hac yr tay ly
chuyên s tui ôkghn gànm a.n nơi eoth, bế ĩthn ut thế một pTiế tu ,nylu định mtâ ìtm ynê đ hành, dự unqa đo
chừng mc .óc ođ gũN àn,y ĩs hn htúC hpi vẫn oB
tòa th h ptáh thiên Sau àyn nki hp nlih nhít làm này hpù một không tgnru nhtâ. gmn s cưđ ac àl khá ai bảo Còn hành tu ngươi, có phm nó iv gnơưi. ùndg gunL ápph ly Linh ht khí, có ,h
hiac ãĐ ,yl hínch li cố nên g.tn nay qàu là có ,nnâh do m,ng mình tcúh aty nhiên tự ngũc uc sp
na v rnti địa thi không iTu rt id chi p.h Thanh uiT niga Ly mgan àv t,tuh etoh gđn h Lục êNgihn
ayn biệt, u,ynêd sẽ óc từ khôgn ,ôgnm nếu tương t này hnmê phùng.” mHô khắc tnih sau
tr tòa mt ráng đẹp ta lành ra cc thni ntâh hT lại cao ct, hátp nv unLg kỳ rng,tư nhiL ,ox áp,ht t.m aih ti hcưa toht ba chạm nhưng nnìh
anhTh ếht gii mt itêhn nêtr oeth ôv khó ngđ iLa địa. này cch vt đi từ âtnh cL nph nth hgkn,ô cùng Nhân bí íb tnih lch những phải người lnưg. hnki nthưg c của hcn àniog ếnđ gnam ôv
chi Bo âgnd v,y tìh ntàr ábhc nla ni xa t kóh nglò hct Nũg ài.h ođ x,ngu ct sĩ t txó hpk một gchnù ràot, hegN
...
quý cm này rồi.” cL đạo th áuq uh, igá
.đo th Mnih ănm trc cao pháp a,xư mt áphp ônm là ntgro ,đó htn âyĐ t cnôg háhTn hgnn nh htmâ hc ca điện pháp hợp công cưđ cngô là
Nhưng trong. lại m,gni lời kheó đnế c kmì tun hắn nén cgưn àvo