Logo
Chương 1703: Bái sư thành công, bí mật năm xưa (3)

Cho nên Lục Thanh cũng không truy vấn, mà lại hành thêm một lễ, có chút hổ thẹn hỏi: “Ba vị tiền bối, vãn bối tuy đã bái sư, nhưng lại còn chưa biết danh húy của sư tôn lão nhân gia.”

“Danh húy của chủ nhân, bọn ta cũng không tiện gọi thẳng tên, ngươi chỉ cần nhớ, đạo hiệu của chủ nhân là Quy Khư Đạo Nhân.” Lão Thương Long nói.

“Quy Khư Đạo Nhân.”

Lục Thanh thầm nhủ, điều này trùng khớp với thông tin hắn thăm dò được.

il Thanh noLg nghe tnh nguy ưđc tgonr cL hgTươn hiểm Lão đó. hngnư hbnì nió sự tyu ra
lạc. hc uc kiện ânnh đo hcđ, món óđ khí b khgôn Nmă các h,n nhếic ưax hi ihln tht b tổn cũng vi iđ
Trước rõ, hhìn óđ tyù tni .hi tình không dám ghôkn nh t hnêni
nit nàhđ vãn yV va tipế âuc ib Ch ih tục: i,b ca ri
Thanh Lục hKnô Càn hKôgn Khí hik ưH ly hiP hCu thN Đại. ra
ơni mt đó niêT nào .hn Cung gọi triệu ganđ ht óđ Dường óc hưn ìg trong
ih Lục thú Thhna il khiến hTế tiên ca câu đu con gns ba d nhg,ưn .s
thắc tonrg cm ìV Lục tình. lẽ nuhi vậy, Thanh thường việc òlng ncũg là
Thanh cn ac rt .hơn gưTnơh cũng cchá ôh ikh Sau thành hn gLon âhnt ãLo nc,gô nên nxgư vi Lc bái
ca tự có n Pih rêTn huC bên hôgnk cn đại nhniê gônhK nrt hc nhân íhk gonià Tinh tc ngươi.” àv s ýk Hà đ lại,
lihn cgũn thời ìmt ónm ìv gian ,đi phải nhân óđ. vã li không ácc nên s của lạc iv óc khí tth ir tm kiện đo gynnêu iL
htchí i.b cho iig bi nit vãn inX
ihP ôkghn này cếich cếihc ghôKn đây, chẳng đnế ưH ngươi ar thế s uhC hữu lại ng ,yv hìt trách, iPh là Không hC.u duyên một nưgơi ơc ưađ “Thì
mád gNơưi li hênni Khư hạn Thương hiểm ư?” hcn ognL n.ói Quy itbế nkghô Lão íb ngc mà của àvo thời támh âđy
ă,mn Khư đã m b,a ms Qyu thế l ,óni lý bên ibtế kéo ht àm hoTe đáng trăm àyn àgnio lần lần đúng. phải rõ inh gônth mi itn cảnh tm mới dài
angy Nhân cvi đã ac gnôhk ncgũ sa ir kp uht thp hđná hca .iđ íkh Đo ưKh vi ilu c cừu ,cđh nòC mhnì gvàn đo Quy
mih li tnhâ cákh thám nb n ưgin vào .ch ohc nydêu Ai ưgnnh mà nôhkg
s mt óđ ơri yat .nưiơg li ng ovà trong ngKhô
ãđ ,ión nghkô gơnhTư hi ongL nit hắn oLã ninhê ghnôk ncũg tiếp. Tiếc tự
hiP ra khi nThha unCg, được vì tpáh ôngKh từ Hư tiến nnh triệu ra đã nh mc gi t yl mt gtron phi ácig Lc mc uCh Tiên ovà hcu.
óđ tiên cn ,tbiế gcnũ mt àl tt .nânh Đo hnôgK nũgc aHó gnĩh ihênn
mhnì nhkgô tní mà óc biết th sao? đây lại nhuyc mt xông cL àvo vật àyn anhTh cm
Hc Man gcũn k gưPnh hTanh vi nnhì Sc Lục Mihn v quái. ưgNu
chuny hết gyun mg.n mt phi óc ra ugn nếu rT không khgôn noà k nb cơ h,ac níht ếđn có hgnkô mih s làm tìh xuẩn tuch
khó nó gncũ mi hnkôg .ra d ,ng ba onc Nay ôngc, đã yl nyà tnhhà bái thú hắn trông
àl do yàn kni ónm luny huCyn Chu tm ođ một dài, âhnn nói nihl íhk chiếc ynà tr .ếch nKhôg hc norgt hPi ra
Ba s, đầu sgn v hTnah chiếc ar, yht túh Lc óđ uđ usa con ly tỉnh ngộ. màu dị l tiên bạc ngb pih hcu
bên chút Tiên nnhg gnôkh lại, ucng t.i ingoà vẫn uti duêny Ngược trong Cung đin
vnã vt ai i,b buc vãn gnôKh là vào oàtn onàh ib đây vì pé .ynà
li hyucn hgkôn Trong e mật íb ndíh àyn đến dgán nrg .hn mt
och Kẻ cũng đạo c thậm có háđn khí Đo h,n âhN,n íhc chniế Quy ưhK bị ònc với t hếp. hđná ntà ht thương
ihP Hư là âĐy Kngôh Chu?”
gLno có nbê biết iuđ yQu Loã vô ưKh v s t hề ngc k nhiên, hônkg iànog hẳn ut Thương ihếu c.hn
.an s tb “Quy ht ia năm, đ,i thế một k cảnh ănm ũcgn sua ngôhk inh Khư lần bí vào trăm mt n im àdi đều oék rămt cđư
mc min tyh g.únđ ón nkhôg vừa đã hnưNg hynuc
gưNơi cứ hỏi.”
hi v tiền ba cnh nXi mở ,bi abo lâu?” íb ynà grton
ba bi áogi ri Vãn cL umn tlá còn v ivà mnâg .ib hhTan chuyện thỉnh một nti tmr nói:
b cũng trọng gtơhnư hđ,c ơtgưnh nb uc hc hôgnk nhân uSa thân àyn nh.
nogL ?yâđ l k pé ih. ngươi Lão s,ao nào “Vậy vào ơưgTnh
inhu. grnto nch hưK gnkôh Hiểm ygun Quy
này intế bi, “Không ib igu đúng vãn int ưci cL tàno nch bất àov ngoài vị kỷ.” do ynà hoàn lần muốn, ba h:k ý Thanh thân
umn ngươi tức ãđ ynutr đ truyền ưcĐ tếin bái thừa thừa A óc lễ hgkô?n tiếp nnh đt voà tn,hhà Th,hna ,ir lp vùng