Logo
Chương 48: Tiêu Ung Linh

Trưởng quầy trung niên lập tức đầu óc trống rỗng, mơ màng ngẩng đầu lên, liền thấy hai nam tử ăn mặc giản dị, khoác áo lông rất bình thường, đang ngồi trong tiệm đối ẩm, còn vị đường huynh kiêu ngạo của mình lại đang cung kính đứng ở một bên.

“Đạo hữu có ánh mắt thật tinh tường!”

Vạn Nguyên Khải liếc nhìn gã một cái, khen ngợi, cười nói: “Không bằng cùng ngồi xuống uống vài chén?”

“Đang có ý này!”

đnế hnkgô không lại, ý, mới gknh ihp núi, chuyện cđ nTùg phẩm diư egnh my H csó rất nếu nh,t iig qnu phong àl pngho ahó thu gnt lại il itu một Lnhi l Nguyệt hng í,Kh gkônh hai v ngôkh mát, uLny yan iig nhhtà nói ãđ v nhân hp,áp đ nmih Lâm yUn v hik ơimư crtư đột nhận nhNi cng nr,h sẽ mặt Ung uêTi không đầy trận uynl aih nghi đi nàng từ cngũ yunL thấy áhp thích: àyn Kíh ngưi này.” tử mỹ och,
hiK hTni,ê trận yv tm ,hápp này tức at Thiên mắt aHo từng hào ,ênl iig agi tmăr nhịn Hao có trước Vn Nguyên sư Hia ly Vn hắn.” núi là ãđ năm sáng Vạn t dãy tên theo pl htíc:h túch iđ hni àl âl,u xut chính êtn ngeh
định khác.” “Ngươi óni cs s,oa sng mới năm, tn cho kôngh ănm nghư c tàhhn ignư mrăt hiênu nmg tt phi Tử Ph liều th nth bao iv h,P Tử mxe ut được cgôn
s hc! lùi li nhtí mt nió nhỏ hmn óhc th Ai vị vi nọ, đầu giọng ơưing lúc hàmp các yàn chuyện gign nrgot máĐ vỗ yuq cái tm sao? gai bằng nâhn nói: ovà Tnrgư là niên mi hn ait trung mt có bước, tt người àov àyn ghé niưg điệu
hmp đ pn không đúng v iêTu gnôhk! khtoá mt nUg ,ý nêl Lihn ý, hin ,tay nđế cđ ngc trên àl ácC vị :óni
ciếch đ tc xuống gếh knghô Thiếu ikh phát như ,ũc oha đ, khiến ếchci ps cm sng innê ,ý dường khngô ,tk chp niếgt sp quầy iênn urtng ing lập ra g g h sốt. cọt tnrgư hgế
nV iKh idà, thở káih óc nui chút cm Nguyên ictế in.ó
mn,ă Lâm đỉnh hc một thiên mất núi chhín nyLu đc tun ttếyu đ,ó gió a,đ trngo đi cT cb phong ásu tuếty pháp mi tới, tri hti mìt lung phải tháng đông tn dùng im hut nếu năm.” nêrt torng thnhà, bách íkh cưđ ùnTg ,íhK cós aThi năm yutết, hơn cấp ,ly loại mười rgn hinl tm nmă tùng cần nl,gu rằng sợ íb ômn phi mt
óc aoht háp,p útch oHa đt gia ,htíhc gơiưn tnê Nió tb atho Ung nhìn l,i nniêh Tiêu đến hỏi: ytut coh iig nyurt hi,K nô?hkg gia Thiên Vn Vạn thừa dừng lại iác các Nêguyn ntr ueqn Linh hign hgNe này nV h.tuc
Tìh àl ra thế!”
Ung nđh trễ â,yđ v nói: từ ,nngo rượu Tiêu bằng êL còn đó icư uến ,an bti òtr chúng khoát gônhk trò nhất H Lhin àny kôghn quận hmc ghônk n,a hia li tmêh phải Linh, Vân asu yu!hnc chuyện at gUn đến du àvi ếnđ làm “Cũng Lại aih yta tmì v đến ếđn gohpn sm câu, lúc unQa ung
àno H Hạ nđế H v inh it T Nguyệt il h qnu nVg ,t hai uđ utch quyền phong, ygNut nya bốn v còn uNytg đ tếib ?ngôhk nhpgo ac Lê quản
ung! la Đ
inêhn àl uQ cnu.g nnôgg
nkhôg .ngưc như hni ba crưt ýL ôh,it tm non mnă hình đt gã,y lên ưgnd ưcn núi gũcn hn ôgns hcy mc khái gTônh Nhai ,ưcrt mtăr
“Đúng vậy.”
nhNi Hồ nyU! àL ênit Thu t
lộ ry uyq niên ch n,h phía ưngi được ngcũ iđ .asu mrt hngkô ym hnLi quầy eoth thể vẻ bước, iđ rgtun óc cúi Mới ,ưt nUg dám tgrnư êuiT
“Thì yv ar àl
hyta Hoa ,hánKh không tyh tyh ngeh ,iđ phải gneh mt ihk gnV ts, gai Lê Vn agi hôkgn chữ liên Thiên, Linh Khnáh êL :ih êTiu h v bên nưngh ab g?tuyN iag kih tục Ung “Có li bờ nsg
iuêT khi ar mt Lnih ar nbu nhge. th tyh gôkhn nìhn Nguyên hnTgô nlg ati ếicl nUg bày ,nhua cười, ihK ógnh ýL nV v iNha cũng hyt vẻ
đgô.n coá ưic mang người biệt mỉm đi đmá hai etoh iêuT tm ng,iư pahí ihnL gnU v
ti àL ri! mãng l h
hỏi hi sản bt gai Thông Nahi t Lin.h tếbi hnân êiuT ôhgkn hi Ung ct nào, ơc tin auq bỏ mỏng, hnge k gnógn
đương là nhiên!” óĐ
Thiên, ihK, Trì.” yênNgu quyền Vạn nhahT idư Hoa gia Vn
ó.c inêhn “Đương
ếnđ ta Chhní ,l cũgn mỏng, iga nghiệp quý gai ytnru tiên lên ita th àl, Lý hưn nhỏ gai tộc.” nl bước va không úhcgn ct ng
cnò tma nTr địa mch chết híK môn c ignò miư ,nưig Trúc Cơ, it tu my by oca linh aoc il ĩs môn.” uLyn hếtc thp đoạn, ngay hcc đánh y,gã cũng tgôn tđ đt ut cơ hếicn gnôs chỉ hP tưngh T hoc hai sĩ, ălm đó
iKh nêl ngiư đi mt s ikh uâs nV htí hơi, êyNgnu kníh không ita dgân .n vi tm
Tư cưi nLhi nghe inó. tiếng, hík Tuệ là dưới at núhgc iha ngơđư gnU cúhT iuTê iig đều Thanh uT àiv Nynugê hàn ghpon, iuêT óc khách nhiên chính t ca Thhan ta thích: phong, ac
mỉm êTiu Ung Lnih c,ưi tchí.h iig
Vn agi tc iga là ,nl nếđ hnĩ:g sao ,h lgnò Tiêu ym đnế Thông Nnugêy àyn, gia Tư, êhmt ogTrn kihn, ncgũ bình âm tia c àny ar cngà gia nghĩ thường, gia uTiê ico Tiêu mht nhngư Vn cbư ta ìg lên Nguyên Khi ãđ Nhai rồi!” kgnôh àny năm, thầm nitê yuntr av cũgn xấu lộ
gì không? th uêTi gonhp gnùT scó ibtế hnyhu Lâm có
naThh dưới gia ,haiN “Lý .Tìr hTnôg yqnu êL Lý hKhá,n
ixn niêl yat .il Khải chắp tc hổ, gũcn xấu êugnNy Vạn
h!ết àl ra “Thì
ha ah. Ha
Kinh, yàn mình, tc Têiu lp gia tu Ugn bái còn tử úcx Lý tốt.” ar nV đã nrgot nhớ lòng clú hk :inó mc vi phía nnìh đ một il đủ àl oĐ hữu tu rt oil Trì ngNêuy uti Linh, nhTha hiK cNg giật n,gôt óc lẫn lòng iênhn nrgoT ànhht im lộn, nhập v qu
hn lch Tuêi àyn, rongt h:a của Linh ruytn iga usy hp có ếnđ .đó “Ta nàh nhc nV xuống đã cđư hcếin của ãđ Thêin Hoa sĩ t,c ngã nrt oáđn năm ut nUg gt trong s ath đọc ,đu
nđế óc v aih óc ngU Trưởng Tiêu ncgh v li nghe inó nhỏ phi tiến người hi: nôgKh người.” l ômh àl no,g gnđ này Linh, cs niên yan aso từ nưig li trung đều asu của đ iag crưt như igng thấy ngây ũgcn tohái tn íhap tm êhkim uikê óc ni ,cm yang ta kia, yqu chúng cả đnag nay vậy, nhnì tiếng
biết…” nôKhg
chuny ếibt om ni dung hgn sợ Kônhg yU,n Nhai người h:i li thú, này ônhgT cảm được dung đề rtn thấy v Nghe ca vi icnhế gnvà này…” mìhn chủ ihnN
ruư ìnhn nghĩ: xấu cười nrtê nhấp ađũ xuống, vòng h nyà hc gp mnó mt ah il một bàn, cgnũ đt đũa nă thầm đ.ưc a,h uống “Nơi niLh mgn tuTyế rưu H,oa Tiêu gnU
mỉm đưa v cm im hká ti, ýL à?l nTghô tbá nió ếitb lcú ơn, yàn Naih hhcká Ung ,íkh nlê tiếng: uiTê ciư đón Lnih yl ưur nôhgK hai
Tiêu của hnôkg tênr lc nàgr mnu phẫn nói nhẹ tam lắm nôm Nguyệt Vọng egnh my hĩgn nếhki Hoa hdan hLin óc hc năm niếch htcế ph, ùgnc ca t.ygNu nlh ũncg ngU hnge ĩnhag yl cuối hgtưn n,h tông thp oteh ggni ơih, người n v usy hồ gornT ct trận tma ó,đ b nguyên nt ,đu tgôn tgôn công, nói: uđ
Ha mt ti iđ được àl nkôgh tu nũgc ha sĩ uih tiu nhng cu chẳng này.” ha, gcúnh iđ àny ưghnt cao qua Luny s,ĩ oca hinên K,íh ah tu ta ciá ngđươ
áigc Hai lại. ,yv khí tốn đpá thy hn êkmhi tt, khách như ưnig cũgn mc
nhcg ânhp chính rtong lập iêuT bo cgN qua tu vì ortng Minh nưi,g Ung iuêT nhn bối th ,v hTa nrtưg hoc mi n,âLu nên đáp: ut hnil àl h ux tc gia ct của dògn niKh cho đại nôghk lại, iv hai của nUg ngkh cht ôtng, itb vật, được ingư ưđc Linh ban iph Luân.” vi ra Lhin ch
H áib kiến iha hu. Ung ođ h rì,T uyqn Tiêu iưd Ti hi,Ln anThh u,qn v Tiêu gia