Logo
Chương 3612: Phục Thù (1)

“Sơn chủ!”

Tiếng thét chói tai vang vọng khắp núi rừng. Giữa rừng sâu là một thanh đường sâu không thấy đáy, mặt nước lăn tăn ánh sóng, bên cạnh đặt một tôn đan lô cao lớn, phải đến năm người ôm mới xuể.

Bên đan lô, một thiếu niên đang ngồi xếp bằng. Y phục trên người hắn lấp lánh như vảy cá, giữa mi tâm ánh lên sắc bích, hiển nhiên đang tu hành. Chợt nghe tiếng kêu chói tai ấy, hắn mở mắt ra, để lộ đôi đồng tử dựng đứng màu bích.

Chỉ thấy đám yêu vật hai bên áp giải một con yêu tôn tới, bắt nó quỳ xuống trước mặt. Nó vừa khóc vừa nói:

gncũ num ếcht dnưg iếtg trấn thực hnt này. ai Qu khác n biến och m,t k thành một ámđ ưcđ àl hếkni nh huyết Tt togrn ,yu ta…’ inêhn haic iha it .chác không liệu Không trì, e đ k đ huyết lập
nhp thực hCng num l tuyhế hnư một yuê iđ hẳn tế,h giết quang ggni ,at ưhn hiac aóĐ? gôhkn minh vương Dám đến ind hhcní li l ráti hơ.n ihp là La
Tham t iđô nih ngrTo tgnháo nhiên cL nth nhp hcP ika àiv èd, kiêng gđn nói: dọc
đạo ncà li lmà ac ayh t?a àl đa ámd hu trên bnà “Chẳng v noà,
kỳ đích ra đến.” âln hìT nhtâ
àl igưn hc điô ùd tức. bay oá trong chi tóc l phần khí cihếu phới, gnđ php háti tonrg n,eđ đen hnP na a,ho t ra toàn ôhkng mặc tm gnób hnât ph bcíh muà iak mâ
tnô êuY đáp:
đi ech có th nũcg nhnì ch phá cho umn Tên cgnũ oàv đoạn rồi… ph. hPi đuâ ít ra hnkôg cgnh không mà hcu,t trận ai…” ig nhân at đâu ac nhìn núi tr,n ika nh
oàn ot gan đến ?vy K
htuếy nữa. hcs đi Hn đ đến hắn átm bt rõ. kai mà in inếkh rất ngCươ hct hngkô ngay chặn b này y hcia li nsơ ôtn, pnh Nhưng íhnt ia giả mt hyutế tun vi tcrư c ưax úcl thật ìtm. iđ lm cùng trì, notá k nay một sia uến không s sau il cường hìt hcđ môn, ,pgnơhư mNa c
mc đng áo xaoy t ãđ Nam li. chính ncũg gia inưg
ưđc al nnê ôgnhK t.a hiện nào phòng, igưn tới…’ chẳng cũng màl là ânnh tếh cờ. ìTr vẫn B ácc nhôgk d giết hctu gcnũ hpiá thể iđ mhtê mt ncguh ch ,gnm Có đi hơn uqân gi nch utty k ‘Dẫu long ccá có iđ quy óc tm nânh đời Tử
á.nt txu .neđ xuống, Bước ãđ ktuh huyệt thân tức đn, ânth nvag h chỉ chủ rcưt m bước ika Hn đi ti sơn nđg một nih etho hn hnt pl ãđ ra, va v trận bước trong v nr.t tpiế đại nh inh hC
snơ ênl V ư,bc kai hc ưcb mt ió:n
hc.P hamT cL
óc yuchn gì âđy hc Sơn ibết đến ơnvưg nb ô?khgn
ún.i c ôkgnh ônghk gxnu mà đt dài, ìv th nh lý, ungx! nb sắc tm hnl Chỉ ln đạp phá duyên không tình hty n,băg th đu của éXt thân, ơc kh hn
u,đ gnưd đoán ct thấu, phn tiếng: lc ưhn kh hkôgn óc Hn
phải nhêngh mâl, là tbếi ra hânn ra mình l “Nếu iđ giá t mới sớm phải…” pitế ta
hn àrng hgknô n,đgú àyn Đnế êuy hkôgn muốn ưnhgn với tch lân kỳ tnhra õr vnơưg điều đu nyà à,ny óc ãđ ar lúc v nhận s
lỗi gnhn ưa at hgen lễ. inó htt hc ngeh Vốn mi ynà ưađ it úđgn, tht lnâ phải nói nên uq không k ht “Ta itu od im ca yêu! hđcí htân
ayt ,n ra nâng Lc cng thy gnhôk với nưh Phức lên, mt có cếhci hck ly mt oàv cm h,n nhp ca p,h s ohKhn nói: gì á,o tay hTma àm đi dường hai xót
niên hếtui g,băn nÁh lnh tm như cất in:gg
nghiêm mặt, sc Hắn in:ó
àl hyt niươg hngôk để ơNiưg mc giết gưvnơ đyâ sao?” nđế nb
gôhnk mà úni nữa!” sch li inó ny,à úin hc v thẳng sơn ìtr gai còn i.h kỳ hắn, bo pg gitế mđá nH cc huyết àl nôkgh một lên bng nuxg gia, “Cũng còn cưp hc
hPc Lục Tahm mắt. nheo
soa ygN đạo không cũng ,õv so yêu…” íhđc ,nh phải vi cương, ếđn á?st itu uiT hTy ri rtu ươgVn tiểu thần yêu ih ãđ nh êuy ơưCng, nuhi Nya ht nhh cL ca có phạm thông yuq yNg amN ếikhn gVơnư ămn cc rảnh àhhn tu tu ncgh gkhôn mà ìg qnhua thân
ca đo ?ư Âm vật háiT uYê nth
ònc tchế michế đi đã óc trì nháđ một a,t quân !hc gia… yhtếu luôn tướng “Sơn Dưới nhà iag a!ik iún v
hia t ếht à,on nsơ hnc hoC yêu ythếu ,b ly yêu ahy toàn muốn od ândg tay nào, vị ixn ncgũ K inêhn lê!n thảy dù uếtyq gvơnư cứ tiểu nmu at uđ đnh lấy, nào, trại trì lnâ
nòlg tm y my nxgu nào. đng nưgi h phía trên óni: ưcb ư,cb hngnư ìv chng chút lời bn Hắn ănc ưic Thế
voà mt gmn kíh ati qu nay, ch? lâm h gynu hnp ai hôm ht àl khiến nêhin mấy yuê Trogn cnò ta ht htt, vt tnihê L nào
tm Hn ,niú nưl,g dậy, đi tay li iga âm mt:r pch lại đi sc sau đứng
nhp ohátng chưa gornT chú htú. ơVnưg ikm ưgnơph ứng ntg có nhg Nyg mấy pnh il nH dgưn ngờ nhìn cL y.v iđ hamT ,chP chăm đồng của inh đôi hnư nưh
Ngụy h.n ếtni lnh những ôĐi knghô V iátr icư, lên, nìhn nùgl gơưVn umâ :ih il mik bật chgn àyn còn
vậy, vài vừa âm hận tính: g,ni ưhn iht iph lnĩh. .l tai il chuyện nih ênni nb đã hík nhiên dám nhcg yus htm túhc Nhưng óc thn gnôbu hpn đi Thiếu va cũgn phương cnũg
uđ ta!” knôhg ádm nyag “Đúng nhỏ, là rtnê cpư gan lá
hnl tai tnorg inó: gehN ihknh hutiế eól tm mắt ,yv m,it niên êln thn
đáp: niên nhgnư mày, iếhTu
nhật lên, mt :och chiếu. uđ mb ógnn nưc hn irnt lâu vậy, gnyut mth sau, kêuh gnih tú nh trong tph yat qnua nv nói khẽ níth tay, đm toán, Nogài oba hit Cghn miệng itg
óc ynà ih mi n:h úcL nh htúc
nươgC õr s àl gưxn nd năm àno ncũg ãđ bọn Thc Cương… yêu tỏ iênhn tự mNa tv hmni địa, Nam ti! âĐy dương ta tôn itnế Kỳ cống, ếmihc được chư lnâ đu ly ta thần, chi để cúi
gnkêi ếht chuyển ntàhh il óha đồng thành ac mâu àv lcú gcnà tử mch Lục dọc annhh kim oc phải lạnh rất mt Tham lẽo hắn ngạc, nihk trước gànc hẹp. an. aV Phc k ấy, V bt đôi trong
lao đều trận uốn Nhưng imkế chỉ, hahnt l,i đã ếth mi nh tonrg núi. hĩL,n aty iàogn av rongt xà, mđ àhhnt th lên, bgn cm Hc vt ón .il hptá vũ bc. xuống ,âmt Thế tM it đại ocn kghôn vũng ogphn n hóa ưcn uht bế, ihn iđ ứng thành mt qau ưnl tT nlê
nhưng boa hànht ngùc đ hoàn ta, trong ta ếihnk giết tm ta nkôgh ht ămn nghiệp đt cơ lc ca trợ nàto nta iđ icu nưCgơ có yâm nH hi,kó Nam páh nkếih được mất chp
niên ah dạo tnrog ir nđi hưn ếingt ếuiht cất hiểu ,ra cười in:ó my ,yv bcư hct h, Nghe