Logo
Chương 3609: Đen Kịt (1)

Thái Hư âm trầm.

Nam Cương cuồng phong gào thét, âm vân dày đặc, rừng già chìm trong bóng tối, càng lộ vẻ u ám đáng sợ. Thế nhưng lại có một đạo thần thông lặng lẽ xuyên mây mà tới, rồi dừng lại giữa tầng không.

Người đi đầu vận bạch y, dung mạo cực kỳ xuất chúng, sau lưng đeo kiếm. Lùi sau nửa bước mới thấy một lão giả áo đỏ, đầu bạc trắng, trên mặt thấp thoáng vẻ ngờ vực.

Hai người này, chính là đạo chủ Thuần Nhất đạo Phù Huyền cùng khách khanh Cơ An.

àl đang ngđ h!ânn chân này, Nưhgn úcl ginư aih gia đại đu kia, âmy
“Chuyện tgn h, đni rt Trong chưa nmă ta tth ikh hoc ng đối axư nên ưđa ưd,c ah nay có vi ònc An agnm thể at đo athy phục êhiCu âcnh thma Hồ hcí. gni đã hi gp àl yl tu phá, hỏa nhng Cảnh cm mong của uaq đã ihk nhân với it ncgù t, od đan hìnm ta iđn dgn lcú ynà đt cả ưvt hu, giao yàn ta loại t đ Vn ít.n h nhlĩ gnc Thượng, gn tv
y,đâ loã ưi:c nhìn mm ếnđ ayuq giả ak,i hn nsag Nói
“Chúc mg!n m!ng úCch
An kh khá nhưg ùPh thi Hi gật :ápđ ,l v đu, Cơ tìh ncò Huyền nưggn Minh nnggù,
uq chân ãoL cưđ .l hcng tđ là bản nl,ĩh cũng ngiư áph nhân óc
“Không á!md
mỉ Hi àl xuống ncgù gni ếnit:g hyT tm ìmt hùP đ ri Tếh khép chần kh đã ob lnê nht udi mắt, thì ca ph Huyền chỗ Cơ t ltá rồi động sự nMhi nortg hnn ch Lý mc .iún nh Còn nA nA ơC vật. ,đi chốc
nhiM ir cũng khác cngũ àno rt ,mtâ ơhi ucc để hơn. Hi không tạ, vi ch đạo việc giao. Cơ ôcgn li hpá tnhâ ýL tuy niệm: nđg đương ábi l lng,ò đến gnso il huni t hgnưN hki it ongtr đột hmt xã Năm luận usa đhcí nhiên xưa An il hc niư,g l d hegn, tr có s cầu
iak bảo “Còn vt
kia uit ytha t tử b!i aT tiền ơn
àgi nnêih hàthn tinh…’ iđ ‘Quả àl
?
nguyệt ‘Thái ha..o. âm
ếhcci mt yl mm cười áo Cơ ri vài òm nói: cú,l giản ti nA otnrg êighnm cưrt nếgti, n,h hc một kahn khô ra đưa ggni mt yat gcn
ònC tu vn nv sau ôhgkn quan, Dgươn bế hik hi T nay hTnu .bt Phù đo yHnu Phủ tahnr uH, nàigo tàn, in li Thái pch, T ník xaư od ayht ôlun Dù x hNt óc đu ĩs đang tnh tm đn đo lý. thgn ,k tiếng. trọng trung vc trong suy gcũn my nQgu
gtn âm ckh còn bùa căhm gài lòng ìnnh V .hn như viu xuống chân gcnũ lại una đòi s mt hnnâ nng hhtàn qua Nam nưh niềm chớp suy ch mạng, nlòg đi nA nhân nđg khi ưid tm, trm nĩhg, y náh húc ânhc chân. tgháon iđ từng gõ thẳm, âsu Cương ut ckh êbn
lão .nhp hễ mới đã đủ ms Huyền, nìhn Lý vây chỉ ruột ãđ cũng gì vị bn Minh yàn sốt htt ếht, cũng nhân Cyunh s onđá như hưn đ được. óc ar Hi mtá chân từ iđ nghư Nếu gưhpơn hắn ámt táih chẳng iôht h ac ứng igà thcú ti, du nv ar i,hu yl ar vi ínch nA, ignư cn ắt hPù l. vy đoán l đáp
mặt h cđ nhgc phn yunH nrêt lại Phù ý. nưgnh an óc ếhT
óni õr, yL sinh gùnd ngd cuối mà pnh ra tph có thư, đã hết suốt ngig ccá đã hók iln imn im nc dưc níth bờ hn đ tu b bao T đúng cm sau hP oca được vốn hnt óc idu nối năm, lúc nó cgnư ht ikt, !ngm ihnl il hạnh àny, gnp yùT Đi đcư ca ođ etoh đoạt cnưg kih cùng nghé iptế sĩ có chuẩn mà đạo ir Cơ ấy Ly thể nA đức. thông nguyên vào loi dùng mi mc dư.c lúc ha bên Thọ
,ih đng bên nưnh mt Pùh negh mày ih: Huyền khẽ
v bên !này ,hânn chân mời nasg “Hai
m,ày ãol nó:i Hi nhìn cười ưhngn trước nMih nhân m,t
hc ih: nH
mây cưi náh tir ưci ón:i kia nnâh đnế, ch một ti đu thấy Hai apíh ưnig ãđ cnhâ tầng nơi, ca mà hồi, có
,tm nkeh: gt bàn tya Hồ pg ikh yta àl nhi ahi lộ ýL tay, ra iPh hPù noh mc ch ếimh lặng khi nhỏ. v y,âđ ,ly mi nhận Huyền ãđ .đu òta it Hi sơn uas yên tl icư òlng sáng vn ênNyug khẽ gntro mm Hắn hinM Tgnưh mt
ob uQ ib !tt
ihn từ úcl hnư nh ió:n nhinê lời sớm mex b, nhuc không hắn đnh gnôub nig mình nghi rằng nhà cùng, đã nũgc mới phải nrhtá thấy ,yàn túhc .ha iH ciu bếti Đến ưcrt tia toàn tinh hn inh niMh s thật thực ýL ,xa ý pih icư hoàn gxun đã
âyđ, đã Pùh cũng gncũ thành igưn k ânhn chư mừng úhct iuh b măn ut nghkô đã nht không gi lòng nuhT mnã. nhis đu ,ưxa v hn bằng õr ntrê inêv nưTghơ liên ughn thy, ih,c vẫn cc iah âm htông đại ncgà htoe cho Huyền noà ,ođ ý tNh ni Mà ,th háti trong ygênNu
ấy tới ndi ônhkg íhc hcn cvi yus nắm đi này. bị gia cố gia nnhg linh toàn người để inó tính b đ hn nôhkg ht đó há,p ra. iêhnn ýL nA nơghpư đt tư ns đã hTm óph,t đem th ếnđ s ly ýL đương ĩnhg ònc Năm ý
ômn hắn đại th uc dựa tm .ôt.h.i ib mc chỗ quy An Thuần uđâ Chung cho hàn àm n,dgư lòng trong do ê.iunh nũgc đã chân cma chẳng ơC chân chuyện không còn nhờ ch píha Nhất tu hip nhân, .nhkah người tm ưhgnn hắn h,gôkn uty chẳng ình,m boa nb àhhnt lmà rõ. vn hnân àl áhhck đo, hnà t yhunC nếđ gnnơư hn êngnyu Nếu qua aus điều
cl đầu nói: Hắn cười
pl áhiT hgnoà hiáp Nhất cnò ih ưcgn vậy, lịch th được ơDgnư tnưg năm â.ul ođ rc như mi ca Lần cióh nhcâ lọi my ac là v ếđn đo điểm rgotn v hcn Đt ng Tnhu đạo lúc uhy hia iđ s ưtcr g,hnt mi không ânnh, iph htn ătrm t.ghn t r tuh iht đều
ar óc một chi ođ bằng v mnă, thuộc, ta ynutg còn H hếitu nxi muốn ngđ đã nhờ tm nàhh gi oah uc u,h aT nhiều gnưTh hc tu
oah loại Là nào?” utgyn thcu hci
nnâh chuyện, với một hcân mun “Có ión at
àl cL của nhân, Bạch Tham Lưu hữu ghnn hqnau từng h chân hPc. od đã bn tya tí quy Lục cn ơưvng áĐm hk k chP, “Đây mahT sở tnhu li. nh, Thiền, ưid êyu s bng uch Hmà ôhnkg
iph hàhn úcl hc nôkgh o,áđ gôkhn ms yn,à íkn là định s tới: thc quả ãđ Hn ht utqyế
v..y. nh đưc àl trách ghcn hTì có ar hưt iĐ ihp Ly này.’ ếuyqt ođ hnt
An đpá: Cơ vi
chân ..h.ôit đgn may chưa hnđ pk ta dià vi, mn mêth cm nv kiến ncò đ úthc éok ph n luôn .nhnâ.. àl tu dược số, hC ogrtn tới ibá thọ dùng
bấy h ,úin inưg nđga iah i:nó nhân Hi Thế thy hc giờ trên im cânh ovà etoh gđn niên xuống nthha ,nig mt lại àl gmniêh .úni vị ấy một Mhin