Logo
Chương 3597: Hai người (1)

Đại Dương sơn.

Hoa quang rực rỡ, như thác như sông, từng dải lưu quang ngũ sắc tung bay giữa trời đất. Tiếng tụng kinh làm pháp vang vọng khắp bốn phương. Trong thiền phòng dưới chân núi, vị hòa thượng cao gầy chậm rãi mở mắt.

Nô Diễm có cảm giác như đã qua một kiếp người, đảo mắt nhìn quanh, xác định mình vẫn còn ở Đại Dương sơn, không khỏi thầm than:

‘Thật là thần thông kinh người!’

oh ia ôgkhn c pđ đo có nNgh inưg ab k va chọn còn thử, àov này hai rntog êium là mt uđ núi, t emx tl hu il
gnT cch nyà đu pl k phía có, lỗ. gtnh ghét, ,td eghn quét nb haò m hận iưng i,t phc. đu iL hán ynà tức va nưig nghkô tm mấy ătmr htngư tênr mi hâm hngăp ht
tm lp quỳ or,tà cưn hắn nuôt hếT là nghn tm tức igntế gx,un ggni sụp hbc nói:
nhyu hncg hêG trnê ta!’ gm đâu nbg thiên đá ac Còn an gnt chứ? đến
lp tinếg ápph tir tc hành ưign iag ếth nối ,l áphp nl, h urgn ưs dội. bên ôh núi, nahht hai lao Các hanht :đt Mọi ngđ nugx nhau chuyển vang
vy là ‘Hẳn ca Ngũ rồi… cơ đây íhnhc ndêyu !cM
égh uq hkcá lòng ômh ciư tib tm ưhca ngũc b,é háchk ,tihô c c.v hn nếđ vẫn từng nKhgô Liễu từng Trong nưgơD iĐ pháp íkh nói trời tu inú ày.n tm áđp: nđg một Điã tth tm ng ngoài uđ, nêtr ayn ai k lạnh nơs hn gônkh .qua gật àhnh
thưởng ãđ âyĐ óin! nhp cínhh àl trụ ìrt mà
ah nhua hắn ganđ tm t đám giữa tm ahò rti iah .nêb từ âcnh âyv gđn acih nyà vị ma gmn đen đi tyh hC vẫn yba mt nthưg hnêghn vào ivu àgioN đều tm có oá ra ngạc, clú iưng ha núi, ra iah theo tới. ãđ kinh đám mi ,đnó thấy uqnah ma
c ãđ Đi ,ếting t âhnn hắn lên đ chọn.”
ãhi. Ch nh hink hìnm tgi nghĩ đã đó, im tới
Vị iĐ inó it thy d:i iak am v iưc đệ ghnĩ nưh còn hcí oca hânt ai ivu Diễm đã trụ nấy vi của hcíđ ta xme uđ đều sư .đ chư ha, ch Dưgnơ tmh vừa nât, v tưgnh gnđa uht cm da Nô uq,a hn trên ìtr nơs êt
rtogn ìth ,nêl đi uđ nid mt Dim run gngn bừng Nô thc thân toàn hắn, nth: áhn Cnò đầu
uđ dĩ nH nTêr nagiG nhêin va h.n hôgnk ánh hia s va ht ca ia Không, tay Liễu iv đu để ghknô l gxun bên ch ciư mg úci ý hở, éko it ó:ni tgurn ơs ìhmn trỏ .gnc tm đ
ngại.” “Không
nh hTnâ lệnh. inTh áphp v chỉ va gưtn ht htc lạnh ca ngiaG thủ, àl ca tướng iưgn cần hưac ơin gain, tu hnn coa đa agi đu đã hugn ,lc àđhn đến nơh đưc im c ihc mệnh đu. thân, mặt pháp tg uđ đã nàb nhân Duyên ũcng àhnh
i,ón àogni d nưgi ht. ,iul còn Lời nêDuy c tch uđ trm mc àv v không pl lại nGiga tm quả hTni tưv nd này tc đu nhá ahíp
thủ cs nưghn il đu Thế nếb:i Giang khẽ mt
ar b năm .ưđ.c. lc gn phía ,yh đưgơn li iDm huk ognna miD óđ Thường y ar tuy hápp bên yl mlà bị úhtc asu phPá nhãn nhìn nhiên hcgn nthì ôN nch iưgn nội ual ,còn ngoãn nđg n.h háck bt vn gnnhư tm, ưnc ươg,thn
gnng trong hnc đầy nhngư nhìn đhn cáo, ,hic gmin yDênu hắn, đu hc m vẻ nói: nH kh agđn t Thiện tm nhá
yta khách nH chắp nânh htnâ lên ninêh là vật Thường áphP khí Pháp i,Gi ar của dĩ đứng n.tigế in:ó ,ciư hpi
Trong Diễm li đy nikhh gnòl miệt:
trì khi nũgc rời ión Mc kmi thiên, l ly đi v uq ta điện tnrog yà!n ‘Lần một đ nghe ađ niưg ấy niếgt ntg ếtin vị chká chính àov nânh ngđ nhi,êt từng ig là chẳng Ngũ nru trụ nhuy mt s uđ còn oàv b,y đưa Trưc
cùng thả hndí nào ghê a?n ra, cnh lêin ht tv ta útrgn ra àm nđế rồi och huycn nânh ta il táo,i li sao?’ iuc đnế gm tmêh ly ihns này hpin hip gnch Soa Hắn vẫn không thể ,đó
ca at nàhh kim nh gôhk?n àov địa lòng tu k có bgn à..ny. V
áhpt ghtnư ab gĐún chia ln Dương trên óph,ng im àm ar àlm gx!no Đại pnh gign một ns,ơ nào phải người yat hào rti
đi áBi ha! am Biá kiến ikến nhân!”
t,u m gniư óc đu Bi ưt inàgo lao udy aGnig máđ pháp, đang Lôi hc này hn cúl tnh đầu th ưch đấu thủ! ,nĐăg l ra rgont đu cng cách
Không mm đ,u nói: cl cười Liu il
ym nânh ,t y t!t rưtc hnnâ niú iún đ sp chờ đấy… vào gớm địa đã heot Nghe gonài vị vật úhcp iđ it ri ghưn một óin ar êgh kim nch nhân! “Đại cuhyn niàg
th. lòng ut ia ar núi, my nào úni rộng hcm mngo đều ãđ hu aqu hCư tiếp ncò b đo tnr cnò khỏi ếuN t,r ch đnó knhôg đưa óc ngtro cưđ
ih, nói hgen và để đều cgn, tam hci iđ tv nTrưg at emx có ongtr “Ta th? àĐ hnnâ bằng Liễm ms óc A li núi đại đã
ôN ct ngôKh unch cẩu Liu thế ũgN htun é,pph i,l đúng cho pl cM. aqu h bcư, nb htc ,lòng ámđ nhìn tức trên đi b Diễm. rtgon cđư ãĐ cười nđó hc hmt gnưi quét mắt hn oig ng,ưi hgnk Áhn ndg cu.
c uNế àiv niết ta hữu đạo mun óc c,êh nnhâ ngkôh tnuy
htmê ngẩng nhn chắn: càng my ncgà nnìh cch đu l,n Hn ưcđ không nnìh
cúl này Giang thủ lại, ió:n oyax mi uđ ,h cười ah igưn
ùgnc vô hòa ôN ưpgnhơ yth imD tức ,hctu íkh cth à,yn không, hnìn tưgn nrtê gònl ngưi dưới neđ mc xuống. ưngc y trên áo trầm lcú tnghư trong bên đi chn tyh ch mi eunq
h.n.. ‘Ồ... àl
âtm tận àtn,hh định l..c. n.n..âh hết htn tn Tui dc trung
Th Hằng tức nrtog aoS óc hík hnp v tnưg hnyu giống il ivà ac Chân ưlgn hìnn niĐ
pnh ngờ buông mt hábn ban tghnư Nô nt ưđc óc đã yauq hoa yta lời ũngc .hn nãgĐ Giang là ban mt! rtong heng th ưađ keo ti nrgto cđ, av v nhtưg, gì it,k óiN úcht cưrt gnm hn. ar ngch vià lớn vn ấy glòn không ra thực mỹ, v, ínht chỉ ôgnc iDm cũng rỡ,
ccu b người ãđ uNế t gưtn cgũn àl thấu cm C gì tới nưTg Chiên rt irt áiggn l! Lâm Thất nào tmh tnêr xuống, rồi… hgcn gtron óc Đàn óc phpá inó
áđm thy ,nhìt aty, tc hgưnn là tiếng hn nkhgô Không Lui Nước chỉ làm tm tth câu, xung hknhi li hnek glòn ny biết ió:n ia nh y àl d, b cho aòh hauqn mt uyt cph gưnth đều của màu, tht thì gnd nội bỉ.
ngoài cgi tiếng ni:ó Vừa đi im iãg ehgn anvg av đó người r ưNngh a,c vn,g ra. it ,pág bnê pg đã theo đứng hắn mừng áhpp ihp nh v hty lên nhàđ ãđ ngi
đi!” “Đứng lnê
nhướng ,inđ người il nhưng quỳ Không phe đầu, cũng ấy thế hKi bèn ưnh gkôhn ũcgn Liễu Hn mày, mình. rõ. ngẩng icư khi dmá này đó ôN tên Dim hnìn mm nào coi ón:i rt rgtno