Logo
Chương 3589: Nam Tôn (1+12) (Tiềm Long Vật Dụng gia thêm 43113) (3)

Nói xong, hắn nghiêng tai lắng nghe một hồi. Cơn bực dọc trong lòng Nhân Thế Già dần hóa thành bất an. Qua hồi lâu, mới nghe một giọng nói xa xăm vọng tới:

“Vào đi!”

Lúc này Nô Diễm mới quay đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn. Nhân Thế Già đành đứng dậy, trong lòng vừa tò mò, vừa âm thầm nổi giận. Hắn vốn chẳng phải hạng người có tính nhẫn nại, bị hành hạ như vậy, trong dạ không khỏi nghi ngờ:

‘Chẳng lẽ bên trong là một vị pháp tướng…’

orgtn Đãgn hiểu il xme lòng agGin ar: tuh dần t uq,a từng cũng
đã ,tm hai ,nyà gniư ũgN cho Mộ Cú cM nh, ngưhn ac suy av tếig thấy! hxíc tm àim àl Thế nhìn ahi ãđ uhnyc đt vô àg gaGni ps ôN như ưcđ ,ý ,ưctr níth unDg cố là khéo. đu tuh ms dọa sự gãn ôv ra Nhan cẩn ìnhn còn khỉ, mà Diễm, ý ônhkg thot cùng Để Nhân cuồng ưnig hcp ch vng đi ngt của Đgãn thc để hínt iGà
v ntarh nhân in uđ ccá rtên đi ika ar “Thì àl
nnê,ih tan ưtcr í,t đã neđ thầm uQ nãoh đi ,lúc màn ikh mắt tm ôkhgn iGà il tnrgo sau Nhân kêu Thế lnòg lên:
nhưng ma Dim tru cưi hln: ha glòn bgưn mặt aty một v nìhn ,iak ôN gortn ábt, li tm st
chết àm úcl đã ,ac chỉ Tho hđán yMa thì này uđ chẳng !oan biá chỉ nào bị ũngc không ánđh ànoig e ta ánhcog nđế hoa, b mắt nếu n!oà óc
tyh ym mắn, hc,kí :óin nghĩ vài Hắn gcàn nhân hơi, cạnh htt nnhì v hán cảm gănt mt ngcũ s th phần càgn cd nêb vi thêm may
nd hoa chủ ãnĐg nở mi nl ưcđ việc sức yan ògln đgn nh ym khéo nhm ortgn n: vi nm gũnc tnahh ha yếu orTng đã iêln sch hĩgan tư,l ôhm có ht này o,ah gnGia mt élo pnh
!Nahn àl M íhnhc Người Dgun nyà
nghi phệ cho phn h átl nv ênn ,tya mới mth ra, yht cũgn trì tay ngrto ếcchi lâu vn đầu tm nặng. tr vi v chút ncg gontr nhìn uq lya thấy dập quá n,ào Thế hìnb ,nht qyau nh yu.n nnhg lòng lên đ ôN nmhì yđ đi bị Đãng vang Ginag. hi thần goà xuống chẳng mDi nđi nâgn tyh kia òlng khóc, cs bc làm hbc ct och, đã ng cảm bịch boá âNhn ngầm pnh vi ưctr tM ưbc igưn tnếig sau àGi cực
itếp mảy lêin m.ya òcn óngn in:ó àGi mt hn này gnhn li dập túhp vẻ ncùg nihk hNnâ ônhgk phen ogn ny ynà sch usa như nH mấy mạnh, cnò ugnc hkí ni iG hTní htt nòlg mài trong àhog.n ciá uđ gn hc ac àogn b ếhT
y,ếu hpúc yg ,tth hônkg iTu ch người hơi óc òcn rt tiếc .ưtng
từ cuộc thì ign sắc, c tníh âhnN ahi Minh ngnhư nay cao. tuyên mhìn thuộc mơ uđ yl ĩgnh hnn ámu ghi đ ơđn mt cht cnò ơhn Thế ca hhínc vn Già mgn rốt ênt, binế hú,ct lấy hồ cáo đ,ip rti Tu v
đứng gnxu đt, hôkng nhất thêm mặt vẫn lăn thời ym nvgò trnê Hn ,nn yd aos mặt ni. áp êinghng
lòng ưnngh vẫn khoan hn ìnbh ogiàn ôv :nió oTnrg ákoh,i mặt cgùn nth
qu hmt đ phương s đã knhi sớm hn mặt t khuôn ưngnh àvo c iln ni khắc, n,h ngrot Nô ug,xn Tnh kêu chăm hpc. nh nhau, sau tm một gngươ khác uđ nhìn uđ hkgn tám đó mcăh t: nkhgô im phaí nhiên cúi v intgế uyế cs đầu hướng nagy Dmi dn ti .nh bógn groTn tm khnoh mg tt ôv nb gehn tl
tmí t cả hn sự crưt tin oá nt có u.xng yáđ .glnò chng là êrnT ưnơgg kóh v mặt hãi pt, y thương uâs chp tử ìg vẫn íaph ncgũ kiến, av đang cao óc inuh inkh amN trên nỗi nhưng đgn hngn kích hơn nnhì hi, sau
òlng nâng ht “Lấy n tu cuyhn với vọng nlê úph iha nmă hưnng unL ta och nhsá igưn ìth lấy có nâhN th ếth lnu ta?” ơin ưrtc có đến asu k vy cn ngươi, ưgn;i có cho đ bắt thiên ar giáo ếhT gi,ưn đến grtn tục chứng cuồng rt aos người kôhng àGi, t trăm hy,t ngb óah nắm ôcng ,àhhn nnhì oal ũcng lòng kẻ ngươi ếnk,i trnê iưd ca định
hípa nb có cho ưgni Nhân còn ly mấy táb trước phục. gnm. àGi ngưi ,y cm ưhn mt ms, vi nhận ,y ưcn mới đứng. anhth tỉnh igưn nh tM y lại, sc lúc mặc usa ơhn, ti nưgd tđ dưới óc Đến mt coa óđ tử đ iưgn hnp Nô chm imD tyh hc ,yd choká hếT iãr đang hai b
cũng ,iơ àgni “Thế mà h hpáp! tiu h!nìn iáC ginà li hngkô tôn dmá oSa óđ enhg hc! ânhn
đã nv ,yên tph nói: hai icư a,yt nưgi hc qu hk hắn nưhgN
nh nưgv trên ãgn na bật hn,t đã ch oac dưới. uêit hTế phch đni sau đập ,sua trên ym một ovà chưa b nhm t ttu mnh guxn òvgn, hết, hưn c knếih oàv gunx gan Tếh hn lăn chân, im đất. píah c.khí ignư ri tn xnug vn igágn mth hết gáy ânhN chủ mt Già kích linê b bc ân,hc ngạch ănl ar C ca bnà tiếp ưcb
ơih ếtib miD nhNâ cúi rgo,nt mt Nô àl ca uđ nđag nsga tình, li h.n nkôhg ưci lên. đu ràng emx bèn àov Già nép ni một trò õr ếhT ch đứng ê,bn nggn ưbc ưcb chờ
ếhT trên!” tnô
v bò mt va ,l ha hn Diễm Thế trá, ln nghưn chók thấy inếb nNâh ònlg av tanhg tm na trong tm hm,nì máu chợt lại hai đỡ ra. yàn Hắn tm Va tênr ncư nghiền, gti y.d tm rênT và vội yn troà ,coa khoái idư, ngoài ukê: ungx vừa va lnă yđ cũng hote Gài bậc Nô cs, ma nhm
vi Mnhi cM, vt đu htt t quan ếb khi mà cung ếb li M hưởng y.b l,c ra năm tr àl sao…’ rõ xem kih ũngc ut, il iđm huni đang ch Ngũ ghn dùng mi ũNg cM nyà ôgnhk gncũ tu hC đ iêtn ònc ,nht iưm nluy này ncgh pháp âthn Tuệ nngga ra txu pgihn hcưgn đình, là gần hếT vậy nuqa nuòkCh àgion. Nhan hchní nhâN s uDgn quanh Gài nhg,t it lại pnihg hn vn vì là ònC m, cuộc hìt
hcgn đưa ,iác nhìn in nhất lại om nhá Hắn .mt nìhn thiết il gaGni t,b àcng khiến ml àl mìk ncgh htun hôkng cm lét được thầm quen, àgnc ếlic Đãgn hui hắn ìg qenu vuốt iôđ sao thấy htnâ nhưng c,m hn hnìn aik ynà tay một tm gund tyu ngưi y, thường, tyh hng:ĩ l áic thấy
g,nux ngđ y chhní gnrto cnò là i,ga Mộ Nhan bọn thì đi đến đi dư.i cực lgòn gànio ca, ưgđn btá tm khoái gns Nânh ngồi ,nđưg hTế h sc, Gài oca ôhnkg thực nxug ếTh Diễm uđ ganGi nếĐ ôN một canh qu điểm: gunD gnĐã uq
tihô, đại hc thôi… iĐ luâ. đi đi để hnân
vội đường. vào, uq agi Chỉ thấy ưbc Tuệ lạy iMhn
A!
nd đến xếp .ta đường gp y uhT ábt i,r nxog hn
áBi i!r trì!”“Ổn tr nếik
“Tốt, htt n.àto Diễm đgnú nhân ,tt quá Nô là này t!t tià chu
đin Đnế lần, lòng nkhô hngn dập ontgr iênhn v hia giáng il hồi, grton lời thuật rỡ chứng, ps khi ũgnc vừa Hn ôiuđ ếth iđ ,ngxu liên đây .ưlt xiết. câu iếpk mt rồi ba iha đem làm trong đu háik uđ nghe ìnhn tôn ar ri iđ iưng chuyện. nói hiểu nđưg mừng thêm crtư
nòC ingư tm na.
úht có htm v ít trí cáhk hôgkn cN,g chí người lại ncò mêht ar tm ưgnL đ dư “Giờ htu