Logo
Chương 3565: Trong Giếng (2)

Lý Hi Minh chỉ nhìn một lần, cũng chưa lĩnh hội được điều gì, nhưng lại không kìm được mà đọc tiếp xuống dưới. Nhìn từng chữ vàng lần lượt chớp sáng, lòng hắn khẽ động:

‘【hỗn nhất kim đan diệu pháp】?’

Diệu pháp này lời lẽ súc tích mà biến hóa vô cùng, vậy mà kéo dài tới gần ngàn vạn chữ. Dù hắn không nhìn rõ mặt chữ, lại vẫn hiểu được ý trong chữ, nhưng dù là vậy, cũng không có nổi một câu hắn có thể hiểu thấu.

Hắn đọc liền ba lượt, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thời gian như nước chảy qua kẽ tay. Đến khi đọc xong lượt thứ ba, hắn không nhịn được muốn mở miệng, nhưng chỉ thấy lưỡi cứng họng khô, nửa chữ cũng không thốt ra được.

,sm phủ unq iv đất, aoyx bụng da pch trước :ngĩh tối ch ingư inkh id, Hn đu ,đau ihã thy ugxn mắt
vậy!’ ênB rt th ucc àl àigon
là nơi lại itr! àny trn ưgNhn aig iênt
av iMhn gnm nghĩ: ,s tmh iH vừa
nMih niệm, tạp nbè gt bỏ thầm Hi nghĩ:
phía ìnnh yqau Hn sau, :háki nhôkg htn ihk cm ngọc đầu
ínhhc gnĐ a!Đ thN đyâ Huy ơiN Thiên Nugty
h iak hành ýL hia các !này tgnhư luâ chính Tòa nsâ có nv nưig ntg, ti vni, nơi tu diư tgn hàn
nih ơih vách mắt áđ bng trong ct hhnì Hn nggn t hnt tnâh tưcr phong nguhc nv!i tm ãđ gnc vọt bay sờ nogrt tyh ,ra gtrno ,cr ,ht ngự Ch tui lên. u,đ tm hn ásgn tròn uhq,an pl
vừa li hơi, thân trong hìhn hgCn bao hn hk thân mtâ bưc lâu đ vút ar ,tv voà i.ngếg nđ,g sau, ht k mt nH n,êl tc trngo imn trận. iêtn đã hni
liệt, hành lỗi, hn vàng kôngh kinh :thm hãnm gncà mC hnnì nĩgh tạ dmá ãhi nr lúc lễ lògn otnrg cgiá vội người a,n gàcn htmê
với linh so hay yàn pnhâ 『Thiếu ingGá ivà là Ly lực aH! với biệt uq Ggáni hnhà bên mt cĐ hhnà hnàh lao! trợ oli civ thn s thù, tb iđ vi địa cht ppáh iếnb hia iak hĩnv là thông Lý hnpgơư tm không hằng thường Âm』 lớn hiênT của ngúđ Thuần và ut thuật ut nuChy thiên tu nyà, đặc
nl như ôkghn hhàtn xuống mchì nhìn bóng dương. khối thạch gtnor sc gnôm ti, gnph na, hná ảo gnb nếggi Giờ ãđ màu ònc là gnc đyá hư mà tm gmn thpú u,gln ếnbi nyà
chính nơi gnhôt iv âyđ Tìh lối àvo khác!” àl ra ra
ht th,n s nhìn tm ògnl li Hắn mi ãri xté im il thạch tê.nr hi,ơ ahpí ngưh mch v vn một gnuc đhn Mãi u, nv íhpa ìhnb hi nòc lâu mt ổn níkh àm iùl lnê hn tra ra hiã ,ib òd âmt biển. ym bc,ư
truyền còn ra thể ‘Thì vật…’
ếhkin trong toàn một nhc đng ý sâu nugl dội, htâ,n d từ ngđ kph hi Trong htc hn nhà it gnb ch. anl sgn hn lòng
trcư hnưgn hc gđn hn gnưc quá với t hpi cuc t vt quý Luân tếthi hiện tếvi oac gnmi hKí tựu xưa, nKh!i h,p nyà ,k nc m sự mà đưng ikh cảnh gnđư nôkgh ôhkgn hp nếu đến mà ép ynà thế m phpá ra niêkg gtưn 【Thái khi mt vn hn ,này thành cũng cm ngt àton htì ôngkh t onàh hưn đi thôi… Rốt in. quyết Np uxt nDgư tth ưhn hc thể, Ngưhn oas ođ nào! diện Năm không k yV
li nh: nmó ãđ thu tay, thầm l hắn kh v ưhNgn mắt, aih đắn cs gtonr bo về, mặt đo. nâng Hắn hpc ch tv
đầu: kh này phào, hmt gật ht iuĐ hn khếni
xét…’ không lợi ht ,nthgư n,tr khinh ‘Quả ust iênt hpi hại dò hinnê
s th,n áo, đo nc yl tm các hồ đagn gnt thuộc Hắn cao xnôg nlê tay uyH, pđ Hi ytNgu ònhgp oàb úch lên, uđ qnue yunhc Ch cái oàv, kẻ ttho li luâ cgn ãđ nc gnĐ nhnì vn nihM ánh tđ ếđn hành phải rntg sáng thuận nhìn hpi hơn. đ Nht ógi ut yat im làm an nàb hauqn, ná! nchg ăhmc àv Lđuý yba y rnhtá
di gưNhn ihã il mt tR:mb il, gì…’ knghô nén trống unm quyết đến ucc hik grnto ih uđ Hn gk,nôh tngư ml kihn hik c mắt gtrno áphp ch là àl nògl, đ.i nmg
tgưn gigến crưt ngr,t đang gciá qneu đu đóng nhỏ, người ík,n gani tu có có nihnê hành. Trông keóh inmg nih uTi niv b cảnh nhp m,t diện chỉ tb cogn lớn hn yth êln. miô iđ gsơnư phòng óc uhct gian vài ynà
Hi quna trước hướng mông, ghcn lên sáng thấy vào. quang bhc tm mênh lại âus oeth ếnti ngừng bèn dùng chká ìg chói ròn.g mắt men kôngh cảm ấy mảng lóe thấy nrtê, một ,ghntư vàng mc ênl xuyên Ch hưn Minh àm óc tar sát, u Lý
rtn tênr àl ãĐ thể s hya không lại dò thiên iêtn nôthg hưtng trời, txé vy sao?’ hcgn bị iv phi
ôhgnt nb bng cuhgn àvo hn lại ln.h tra ai, stá ưic không nhận hơi lại, nưngg nh it ing chớp quan ápph mnh dùgn yếtuq qu rctư có xngu, u đạp tĩnh toháng rơi vật biến, ếTh tăm. mt htt tâm tan gió, iênh,n đã mt mi ếxp âym chc cxá mb uQ ti huaqn phía, uynh ynà ucâ mọi lúc thần, mắt nưh
“Thì là ar tếh!
rtong hắn tngu đnế lgnò người dưới bỗng gunx đá, ếhT vách núi, hk nđ.g
inơ yuH idư nếđ Đồng biến tin qu cảm pnh Thiên Nguyệt th htc gđná hc,ká th àl nàh bnê nội, chất từ tm aĐ c mất... nkôgh ln ng v trong udi đều thn hi ngưi ngoài gnađ bn tùy bất ýL người Nhật thì h oàn, hynu hc tm kia s,
so?a và niơ phi ghcn đến ôhnKg ai yl hkcá chúng ignư có vy c k yha Tiêu gnt at thôi. oingà hnnì, ơS yâđ, đúng… chỉ hĐnì ra, ar, at tay khác gHun hâtn it chc H hnkgô h ghnôk gnnh chuyện Nếu t lại đây, ìth sẽ nêb ìg ibết. được ơin chc này Thượng nhkgô chưa àl chưa gknôh khiến nihg nhis đgna đi hip hgnôk ,àny n. Nưh vật ri nyà vào đã bọn
v,t nông gônkh nnìh ibt. mthă hc đây, phủ, nho notà ôknhg ncg,ù từng cnư orntg cạn bnê dò ngọc nh tỉnh đc tir tm phn chi khí măN y ôhnkg n,h ciá iqáu aob thcú hyt nơi giếng ohnà ikh diư ìg ithá có âm xưa k óc
Nhưng !rc rctư một gunt ugxn hn khiến ho ,cbư il pch bỗng nmg my mt hn an,gqu hphc git ri mắt, trong kim sa ch một ar iùl tm sc ngã mình gànv nếigt al nuhp htp mảng n ,tđ
tm ncưg nhkôg ir ibến n.tá iđ, th tyh tđ nng nđgá có ìg nd miễn rnêt uitê crtư úiC il pthá kim đầu Hắn ơc gũcn này ha atn ugnx, mi óah ànm ãđ úlc nhìn nhi mắt enđ g.ni nhđ thần,
áhpp môn!’ đna ich àl ‘Ắt hn mik
uqa về ếtin ta này ‘Đây l kia tỉnh yan óc nrt t tiên ìg? s,au oas?! thông ngọc th nhà Chẳng ý .à..l voà để