Logo
Chương 35: Rời Đi

Đợi đến khi quả xà giao trong lò hoàn toàn tan chảy thành dược dịch màu đỏ đan, trôi nổi trên đan hỏa trong lò, Tiêu Nguyên Tư lại lấy ra mấy vị dược phụ, lần lượt bỏ vào trong lò.

Cuối cùng dùng đan hỏa liên tục luyện chế, sau khoảng một canh giờ, sương mù trong núi tan hết, sương đọng cũng bốc hơi sạch sẽ, lúc này tám viên linh đan màu đỏ nhạt mới từ trong miệng lò phun ra.

Tiêu Nguyên Tư bấm một cái pháp quyết, tám viên đan dược lập tức bay lên, rơi vào lòng bàn tay của hắn, lấy ra tám cái bình ngọc trắng nhỏ, lần lượt chia đan dược ra, tự mình cất hai bình nhỏ, những bình còn lại thì giao cho hai người Lý Hạng Bình, giải thích:

“Xà Nguyên Đan này cũng dùng bình ngọc đựng, cẩn thận bảo quản, lúc dùng hãy mở nút gỗ ra, nếu bảo quản không kín, dược lực sẽ dần dần tản ra, làm hao phí một viên đan dược.”

ìV sưnơg lại oàv này...” lúc ni osa
nhìB nnh ìbnh gNnêuy ly Hạng nht gnH iưng này clú nhìn gThnô ra đồng mới Bình Đan Lý ahNi cn tm lấy, ác,i ba Lý nói: Hai ý, tất Xà hnêni
bục cũng gn, Lý nbu hnit, nhưng tc áo li của giảng, góc chn giọng ìh,nm rùng kéo mắt buồn pl htp tr T dưới Văn bên gnđa :nói unHy gn Tuyên Lý
óc li! ,v gp Các duyên
Lý s tình angm định đu cảm, óc tnh ơưign “Được ccá r,i .iđ Nguyên iga
ngọc Tư gt chắp cúx bình thu đầu il, ntá ó:in cảm ba óc gnNyêu yta iêTu htgnư,
ênb sổ.” đ! cửa nVă ngoài nNhì
htuc đất tya s mức nlê, ut dng ơir ôhnkg ry yãg g,òln đu, Phong nê:l đau mâL urn tc ếnđ pk trong tm uiL uátq xuống lp ynh hn
thư hồi nnh đaư Lý toa, ưT lô nđa hn âm nhBì Tiêu l,i phi tiếp gHn ar gọi Nguyên bức ciư tới, in:ó thu
tốt.” Knih iNh thật có ưs yuhnh sự một
tr vi ơnsgư thấp lớp ànvg hnnì gtn bt lại, ,ar nil hni ac nêb T noigà xám hty gnt s ,an ýL ănV ntg i:l gngi
sgưnơ i?r “Hả? iN
huynh thứ hai s iDp uqa ut yan dựng hắn.” tya úhncg trmă gì ta gây iNh ơmưi hc nư,ig có chỉ cái ntgô, ba giphn, ta ìmhn đ chúng đ rgnot nrtg hai ũgcn g,inư được tm có h nhi nKhi gnhc cp hàhn ôghkn h cung n,úgđ hci rt t ba ohc ahi bnà nói sư Lý lại iêTn
nc hai ươmi bảo n,mă ob dcư nũgc ,kní hkgnô được quản ađn .nlg ghkon th uqn yàn lo uếN còn
còn thiên nphâ mt hnti gưn,i hn ođ óhk ciá Dù có con thể ht il rõ, linh của bé hiểu .ìg aos ưcđ cá
nc nth ihNa: dược đi àov li Lý xa, ogntr ba Lý Bìhn iv ếđn Hgn Tiêu nói ôThng ng,c nhbì êngNuy ưic cnò hki nđa cất Tư Đợi
Tuyên vội Huyền ca đang tyh nói: mLâ với igtnế nàH ênl c,h đi ,đu Hàn àl vàng ói,n ìmhn gnoPh aH năV li lớp tg năV nói giọng cậu Ha, óđ vào iuL pht
oá nay ba ácC unq hoc ômh hgn cno thu tt, dọn hyã t hăcn đệm .ygnà
,gnox tignế ota, cảm t ưig.n trời iNó hai lên ca gn bay gtonr ihp hn
phần trẻ hács ônghk tr vậy. ra đứa l hn rt kôghn nl cuhá của chăm tgnro lên ln những nàH vài hc cũng c ,icư tm nh onc đmá iggn Ha đc rênt ý il đi ,iag Văn iư,d ,icá hưn iônu pl bên hắn, đám của Nhìn của noc húc
đã tiếv ưT vung ngux, giấy, iêTu Nguyên nhẹ bút trà nhở: nhắc hécn hnn mt bút ếitv giọng ếpit x,ngo
àl yâđ gì? C,a hcyun
rõ để hoặc ob dùng mật óc m,đi xu, ìht ngùd ngăn là quyết hpi hut ràng, này ihp shni ra ý vn pháp hitnê thệ đo “Chỉ àl ý ,ht kôngh đối không mt ilnh có nếu đ ưhơnpg lại nc úhc vt, lớn.” tác nc dng nếu uhi tm
qua gia gắng nôhgk ym ếth đi agi nhiên mấy còn cố măn gia ,idt nhìn ngi gôknh lên, oba có ct biết iag này pih suy, hnu,y il gưnh ni trăm nuihê oab Tuêi ynuH thân ibết gai Hạ ýL cn mà hơn at tộc nhiêu rgont a...n hniu đột
tu óc nhtí đệ tc iưngơ at đường bình hành ácc cũng chỉ htinê lo ht con hpú tuyệt gln. mikế àl hppá cnă kai ,yàn hgônk húp “Sư il htinê rêtn ,t n,ghtư cần iv ôgknh
i.h Đo C “Lê ngcư li gia cơ Đo iênt ýL H àyn kgnhô ế,ht iga nắm chắc phải gncũ ut có ct
irơ phnòg rotgn lâu vàgn tâm gHn hntì mà lgòn đề :ĩngh g,uxn mõhn t,í ,t ngũc cgnù Hia uic nhôgk hn Bhìn thầm usy iv t lớn nhò cảm mâ ýL người nơh áđ
hnnì giảng Hàn êrnt Tnyuê nưgc aH tmâ Huyền ,yâc hn ànch Văn ngc. lên erto bục hátp lp Lý
gónb sương xổm h òd, trong rgn lng một q.auhn nhi lại gđan l Nhưng nggn ngád va phát uxgn có trong măht ìhnn ùm lên, uđ ơm gni
Lý ân nh ghi Đa ưs nìth êitn agi ch t n!yà !iđm at ãđ
ti,u cnò Huyền nhmiêg chuyện ađ ión i,ut trẻ đã Lý .nói ámt íunh lnôg táih chín nh hưac nhưng tcú usá mày ac Tuyên hgpno đnế lại,
xem y,uhn Đại hn ,àyn Lê vào màl năV tiệm tnr đnhà sống nưh nig iơmư trốn thuốc cvi ámđ tm hc ngcũ iut cnơ d, hai nưig cho dy ưmiơ nd tr, och đy ima dần ch mùi ng nêrt nhb orgnt ôtnh dân, ortgn notgr ,năm ctó hai imươ Hnà có hip aH hc tóc exm nSơ tếgi .v mnă ut,i cb,
đ, cho tu gnam nhbì gnCũ xin tt. đ sư thật ab luyện tiu hn intê linh đna nyà
nngô íhk ym còn hcgn ncò c,n unhi óc ta,h aqu vào ếpti iag không vẫn đời thêm mi trận óc ăđgn nuyl lại giưn ácc nhận túch đna gornt mới diệt...” tgrno ct tniê ,tc nc mc nếđ ym nlhi ýL dược, lio truyền căn nm,ă cơ mà ngiư khiếu pháp,
Huyền ynê hnC c,gùn mt unHy nh thể đnế aik lời ,ht inhl óc ioc dụng íxhc nb Luân, mt àl ut xuống chúng.” khi lp “Có âtm aih hnC uic lại iđ đứa th ưhn s htnàh àl ,àny nylu
có bất an Hàn suy mỏng ươngs ưdi h:ĩng gtn Hứa nnìh mt chút Văn chân,
ũncg “Đây khó?” àl hgônk ig
...
ra đc tg một Huny th ýL av đầu, aihN hiệu mxe gni thuộc nCh av ưađ hoc cho chút. Thông a,ki ngọc h,ìBn ngH hn lhni ýL
cch ngây ưhn giản, chữ, nói: mt trợn gcn cgn ruồi hpt hn vnàg rnêt a,r nnìh my tức chi chữ m hn mni igng đầu thấy Bình nnh Hạng hc cđ ngcư àghnn được ra, mm Lý ghnn lp in,g vội tiếp htíc
vào gni hnt trong thấy miệng ith Liễu tay đưa aH, hc s ac trên gnc àHn gnhoP ônthg ăVn tr, tẩu báo hgnat bậc ngáy, crưt cảm nhà nag đmá c.tuh Lâm gtonr yl hoc
i!!A
tiếng ha,un hoan htu đi nìhn dn trẻ ưnig áo ontrg qun ôh àgnv ca đệm. iaH iv nchă đám
với bọn inó họ núi, inươg đang b.tếi ahc mù nyà nitê lạ, ênl áuq cho cùng một ta k trên niú tiếng, m óni àv nish at ơnưgS hđn mc
hnNg đn,g dià t hn yđá óin mc nNuygê Tiêu thở xtu átph đến il Nhai tận àyn của Thông nkgôh khi mc lòng, ưT nói: