Logo
Chương 3498: Săn (1)

Thục đô.

Khói tỏa mịt mờ, tiếng ca vang vọng.

“Xưa ghét hư danh, nay cha con thù hận. Nào hay thiên thượng vô thường chủ, dưới cầu Đỗ Quyên xuân đượm sầu. Ân công băng hà nào dám tạ, phải hỏi có lưu hay chẳng lưu… lưu hay chẳng lưu? Nhân gian tranh đoạt sinh linh thán, lại để cú già giả đế vương!”

Lụa đỏ treo trên mái hiên sẫm màu, khẽ khàng lay động. Trên đế tọa không một bóng người, bên cạnh đặt hai chiếc ghế, một cao một thấp. Chiếc ghế cao cũng bỏ trống, chỉ có chiếc thấp là có một vị chân nhân đang ngồi, tay nâng chén rượu, ánh mắt thất thần nhìn về phía xa.

vàng chắp hânn Lão cl vội úmn ,tay in:ó êlni tc kúhm u,đ
úcl vừa va hn hi: chút xong phải giải khúc gnũc vừa vci ab cảm m Đây yht mới noà cũgn gntr th rt h,cn ioc tranh khuây. ìmt giám sát, mt ý, uyế, bèn eNhg ũngc hn
lạ iàoH c lcú lá kia, mki ny àon qau,gn sắc grton tay nũcg ra bo áo có mặt nhót cmh V h,tgưn phát dòng gưTrn h gađn úrt ilt! rãi t nào cl ht nyh hiện oic chính đều ciuh ĩs tu hók nyà ùhp hắn tb ta
bồi ‘Nếu iD cho vẫn nhi sẽ họ gncũ ta bọn ưhgnt lạc,
nhgp .ađ õng ngòl àl Thục nùvg s Nếu gcn mt rcTh, ơnS ngưnh ca hmc nió cánh nsơ tếh ànĐ ađ ac áp Tt hgùn rotgn đa trước cníhh gtùrn hmên àl hu, Thục thì mở phía nrt ynà ac vn rtong nbê ikh piđ, ihm chảo, r,a nNêih ô!gmn Ô đt ngb àl
đ yl v,y il âyđ àl hCi ,hcn áth ta đám “Ngươi chỉ tai. gbn êm gii nió i,ún hneg coh tr Thanh Miu ,ihtếp thy âdm c ưađ ôghkn ig voà sầu.” nadh gánh
xảy hTc lạc một đnôg ihk nhêin hnnâ t liền hcT sm iđ ar tsá hh!cin đ,ế ucy,hn nìm.h thủ hnâc ct tnr đế hPaí là để nhà Hắn với thành, giám pl liên nhht ãđ âhtn đô
my àl iph trước .yna hCn,â bài hnáhK “Phải, ,pL nthh ânuH nhất agđn hưn ơnVưg àhhn ếĐ khúc hkúc cuQ là hiện Tửu】, yàn uđ nLgư những
rõ. lp ct hiểu Lão nâhc nhân
cnũg u,qa đến abo ctá.h Ch ut ca ãbo là nht ,thngô oãl à,yn tháng hôm tt thành nhân, đã ânch gonrt ba hki gnđ gnâd hơn. lên vị nỗi aos yan măn ơni đp phong ưhgnN ct gia một Di nkghô gũcn nhuêi nQua lògn ngày Tưnhg ptá
i.r ihêNn Ô tm
tày ngcà s này rgnTư gđn lm Hoài hành ln Nyg hnư khiếp vị lâm gna gnư,ơV mb: động hơn, nên hệ ovà rit ibtế tưcr hícđ ndgư ơnh ot nỗi Tcr nhiều Khánh hn hcn ac
rồi.” ti Ô ãđ âLn K Bch Nhiên
Đế ơngDư at khách yàn Mhin không ig, truyn qu ôgn ib bt nay rồi, bi gnưhN vãn ehng “Thượng gônhk khí hôm tht chuyện ành l. đã tai ,vnơưg đã tc tiền tin ếđn Quan đ th htt b ión hpnò.g
Ly Thiếu thần lành, ynà il này hgô,nt 【Đàn ca tcúh đo ihu bệnh ơc lão Ha làm ãđ ươgnD hgnưn trúng thị, tưgơnh nh ưul Loã nhân căn hncâ nnâh th là i.ta động pih ut ĩs tíc,h hote Thuở đi uhc că.n hnt aunQ hỏa o.đ Tnhưg loã chính uty aSu Phế,im nv yal
vội, vết gknôh t,y chuyện ar uic này ngùc th hkông yh,a àl chân nt ghưTn ínht sự s có thực nếu thì nhân hpi toán người tnêr Quan “Không gươhnt ôknhg hunyc với loã ncũg hàhnt rgntu cũ chân nkôgh ânh.n ácch xy
óc Ô hưngpơ còn àon đyâ hut tn uqa ãđ đ ti hc là nữa!’ áđhn giờ itá giới đng cđư tướng, đ lp nđhá ađ nvg ònc ,ht ‘Từ chgn ,aso nạp t,i nuế.ty mt Ngưhn ri bại thể gphnò iph Đông có đã Niêhn òhgnp
?Ô êihNn
tmr nĐà c.m Phếmi
iđ lão hãi ếb,ni cS tht êl:n mt nhki
nchg nêb chó hmiPế chỉ k igưn c onc hắn hno há gNy nió Viện ngĐ tưcr yđâ iếtb gũnc nhỏ, nhT khác iak họ Đàn nào? ngh tm yang oãL àgi mt Tôhng nhcg Pmh àl Pmh olã Vương nđư!g
nhận nặng sức nhgNư chợt ra à:yn hai của ch ãlo
ió:n gật iưc nháhK rTc ,uđ
nếu ũgcn là chân nnhêi naqu tm, thiên rằng hc àny Thậm một ar óc ãlo đã tay… hpi nl ngđ cảm iế:ntg yàn mat uq bo ích nânh k cub đều nMih gưn,Dơ thán đành lão
nhân icư vi gđn gànv hnc hu gt bên Lão đầu, ió:n
tc nyà nênih thấy.” người ita, ngđ giàon thanh viu ontgr thn đ cho tnr “Đại ngh hiếm ênb ĩd tc úghcn ht nhạc êhnit nghe âdm ca, kchú at ym nhân…
yĐâ emx tin ir ta như con
chân Ô mPh !gi ênhiN là hnân niơ ntr
K cũng v. thú
bên nhàn khẽ ná V hnt v uđ nói: ,il hânc tay quay cạnh, tm nlê nhân
kch ms ếhPim t éts at .ếđn cũng tir mặt hnkếi hiáT pgơưnh âm t thanh urytn ,qangu unêxy bếin, .đ một àĐn ,ưH xa qua vấn ấy giữa động ra như Tiếng từ cs hnn
gnph k hcmi uqn đậu cúl đông tt ygâ cạn ũgcn t hưc để li hnhíc Âm yb tiô yâc ynhu ly nc ngọc Khánh ơc cht .t tr cao kiệt, gun atoh. mlà il s a.h xa, áo niơ ,nHâu tôn, tv ióG cđ Chư gặp tâhn
trong mt mhc s.c nhìn hk cạnh Khnáh bên eól hná lnê cmh đứng o,ãl sáng d rcT
sấm trời! đá sét pr xa, ngcù ưnhPơg đt
n?oà Nhiên Nơi ?Ô
hêmt il ải ca ahó áph ra tm an
rút n,ôhkg ăknh này, sao óc hánđ tm mnă ngud Mức Nếu ải ac uil Ggain đ?a aưx oàiH làm về hcm ung v đ lập, Ngô itV Đi thành thể àon phá Tiêu đ ckhá ti Nhạn từ khó hcgn nghn ôM.n hcT
lm hnKáh :bm Trạc
hạ chỗ, sua âyng iPếhm ànĐ khẽ Khhán ggni vi nó:i tm tại gđn nibế, đuổi ưgin apíh et,ho vàng cs Trạc
aty, inên ió:n đu yd v đứng bật ưi,c Gã lc htanh
đột txu rTc tm nhưng như êhtm, nơi bước tb ti.r gtn náhhK mc gưnd ra, đ,i thân nđg hncâ còn hỏi sc ênhin g,n mt bng bcư định bếni y,d hni ãđ có nhhì
ăgL,n tế,ni phục ni ùtngr dc ca uyê,Xn nSơ Ngư i âLu àm phòng ìth thiên Đông, chính uqa th vỡ phá ngrtù hn ir násh sông, Nhig cnihh ưvt phá êlni danh snôg quan phương vưt hBnì là ‘Nếu os il hai ôcng núi Pch, h, trên oteh hùgn rồi auq ơDưgn nutyế với icếnh o,nn V iếtp
ànĐ đáp: vi ếPmih
n!ày yunCh htế
gôcn àl ihp hngc eghn đíhc gihN Bạch in,ó ònlg nguh gcũn i giờ .ra Phiếm Kỳ àl bi, thế iđ óđ nưghn gn.c Lân Thc Xêuny, đây yx mà hãn; Phá có cnò Đàn chẳng ca cngũ nào, chnyu xác nit đó háp phá Vụ kinh Lăng, không thể
tnâh yv gì!” at vãn thượng này ưcđ bit chẳng quân nhà già ,it ra sự ưhn ygâ đc trách civ ovà àl tật àL nòc dg,n bnh không !ân iđ dùng ib đã hận ahik Chỉ od
tma thn quay đều gnhTô gađn pt ig ơhn ith c hnng âyđ áhkc cưn Thần T quan, sĩ v trung ,pk chết! của gônkh nữa, hgnc ut kia ht đã