Logo
Chương 3493: Thành toàn (2)

Cái bóng của người đàn ông đổ xuống, bao trùm lấy lão nhân đang co rúm trên ghế. Trong đại điện tối đen như mực, chỉ có đôi mắt màu ám kim kia là lấp lánh ẩn hiện, lúc này mới vang lên một giọng nói bình thản:

"Đứng dậy."

Trong khoảnh khắc, cả tòa đại điện bỗng chốc sáng bừng. Những cánh cửa huyền cung trùng trùng điệp điệp đột ngột mở toang, tràn ngập ánh sáng Minh Dương chói lọi đến cực điểm. Thứ ánh sáng vô tận ấy lấp đầy đôi mắt của hai vị Thần Thông, tựa hồ muốn phá tan tòa huyền điện này. Bầu trời trở nên cao vút vô hạn, Thiên Môn rộng lớn đâm thủng mái điện, xé toạc chân trời, chiếu rọi ra đầy trời kim giáp tiên binh!

Hơi nóng hừng hực phả thẳng vào mặt, khí tức khủng bố của bậc Tứ thần thông tràn ngập khắp không gian, tựa như Ly Hỏa bùng cháy bất diệt. Gương mặt tái nhợt của lão nhân trong khoảnh khắc bị ánh lửa soi rọi đỏ bừng. Lão cùng hậu bối lúc này đã đứng giữa đại điện rộng lớn, còn phía trên cao là người đàn ông đang ngồi đó với vẻ tùy ý.

nưh l:o giữa xăm, xuống bầu kai đang ếhT ati tm táto ípha nl hp người nhìn xa được niGg quá rung xa độ, lại gvn bao lnê t đỗi t cao tt nơi óin rtcư pha trên yu li hnl ưgni mặt. ưci nhưng, v nmihgê aki li hai trời uycn,h
mt sáng xne chú nàgn nơggư lão, lấp của gũcn dường trước dch ếnđ nđg ac yuhnc b đi ognrt Tàno nDưg mắt tm theo xoay hắn, ánsg hưn Chu hnthà vn anđ hná ati khẽ lánh. ánh cử gyN hnư ý người. inđ
cảm va gcái chân cuồn nàĐ trời. hínB nit chân sáng thấu băng cc, ìnhn hoàng hók vừa nổ nêl, mang âtm kinh theo can lạnh không ngiếT vầng Phức lại anvg úttr vọng nơi cuộn gnùc Ha rtnê trung, uđ nhưng vị gnng nânh ãih .aik giá kinh gxnu
sao?
thgn p !đu gxun
.Chc
i,ơNgư .nơưVg gNy biết nào
ri nh t íhck yat hi othe cây thoi nêl ti, násg r hnnã nương cM chná chiếu gVn trưc m,t kai mt nsgá gdnư mảnh c.u nhìh nàhht hgtn ncùg mt hNn rc h ,hció ưhn giơ at rgưtn mai mđâ hntg vào umn
ibt khách khanh tihnê phải âhnc b theo ahy áBi sơn y?v ng ra bảo Vơưng t ncah óni Tất uV nH mang otnà uâđ hnnâ crTh sao? vnùg đã ig gơDưn v,t uchi đặc Chẳng và
cM ãđ onàt .lng nhào htcế Nhạn Lý
gni nguyện niàg vô !t tu H tha lmà coh hc ac ưghnt, cơn mạng gônui lấy Vương htín xin ãol tri,
đc trn ngđ bố đnưg nêtih ,nh Tây Minh giữ ênn nniêh ưnDgơ ưcđ lấy ad vn phòng hC d h,im cục! ob đó Tch ngăn cn không vật thế cần chtú ar có s maT gnòv Tt tĩhn, dàng a.Nm biệt Lại phương liền mới hc.Tr đi uaq bày ntiêh gđơưn uqan đ th àov
r.i Mnu
tVi. gnDơư Vnươg aHo
Ngụy.” nơS Đàn cùgn ,iưgnơ tông ôkghn vi
ếigt ưngng ngã ãgn hNt pv icv gNy nThiê gnđ cVi động Nguyên. àvo đt thì gtn rồi nhào Ch trưc cửa chấn hắn Tunh gnya Cuh kém xuất Thun uđi, s gì namg chẳng gniư. có Nguyên ca ôhngk il ihn Nht êhTin
hhtàn vương ngươi.” toàn hco nB
!mR
Hắn .àno kỳ pđá nhge bất nôhgk hty hồi
người iak gNy tưởng bình đy nvg vang ac il cuối nêtr iđ ttyu gn,v Trgon ònc tri hai bu chậm hnnha, ch cùng nói ngiư tĩnh Vơ:ưng ưcb ìnnh ucâ ògln
nav Lý Nnh hókc xni: lóc cM
cớ ch cháu itgế cùng ta!’ Lý, ngam li Dù gnô chúng sao ũngc họ
gcnũ tM niếb khí bên trong r ne,đ tất hco ti uq ra thần ếth rực gunl boa gásn ,t onlg ênb trên, b óc à,on na mặc nưh l tnorg c đất trời Tcríh .miđ vạn gnch động bé ngàn khóa gnnưg ph nh tựa ngoài chặt nohhk sân uđ tl kia. đt
lôi dư mt v nhá đình chân t hnâc hưn .aik ar, ngsá rit âuch nrât eoht gnađ vô khổng nhân đao ar êi,nb lấp gn tiên ươnv k,ia hđìn tnrg lưi măn mt l âm ac hc at hin của at điểm t yđ ươngn Một
ếĐ naQu Nguyên』...
gnhnư Ngy ht aht hc thúc trn uc tộc ynngu xứng du ơns gând ,Lý it, sinh ênl gÔn ngài không ta hco thủ ácuh l!hin ,lc ,pùh gurnt
.ra ì.g ongrt Ta tức nthgo va nnhâ ongd nh im h gnt nv nđi màđ hnư nưh khí ti vị ếhim,p âchn ,nđế dao nyê chuyện ar đo cứ nưgd hai cúl g,nđ cùng kia s nH rồi h nhcuy ìnbh hết cbư tự chưa ghnc xy ch
vầng khcí nhìn gunx ápph nađg gáns mád tếh ,oca lên c tth t do niágg hnưgtơ tm ai ràto an,u li loã hgnin ênl: hng, ãoL già mnh tyhuế xuống không ânhn rênt đôi bi
ếYt ágnig ơnh aco. gxun Thiên cả trên Môn là từ il nió Nhanh
như mhc rp b áp cc hồ nhân khí. ãol umà gnhk ayt Minh nh buông nghe nvag rc đủ nổ kỳ chế linh vậy, r thấy Dương nhẹ ơm cạnh đất, ob tối h ut hn. ikh gunl hnàng sáng ahi qu hc ms, hnli mắt Ch av mt xuống trước nêb ,b
Chi h bổn vn hiênt kỳ uđ ióhc dứt, nm cíhk inLh àv yhtếu ngàn aih vừa cs dáng đã khí vi nortg ưing grtưn ycâ b píah Vương iKmế ti hnếi hưởng n,đg rt at n.amg ac n.rtê Lời chỗ, người gn, hìhn sáng tôn ng Quân mênh nhđ tay unrg
óin Nmă ir. đã ,aưx
uđ Bch Dơưng v hn;àg ,cl Ngụy gâN,n gitế Nôg Giả ,hiT thcế v tùh nlu T v ônkgh hàng, thc Luận àhng; unl ơĐn h,nh yqu Miếu Lý th ht th Huyễn th C ưhnTg áon, quy kẻ ônhkg Chu Di, có yuq hmp nQua hn;àg náT nưh Vũ h!n có ưuD cũng
y tc Mặc mna ưbc đi ra. t
trù kh Đơn ra hôm nch inhu ếđn có ,gâNn quá gnt suốt sáng thời hC ntorg la và ưđa đủ với ưcb gihn.m đã iđ ãlo gnày h.nt liệu nnâh ngăn tchí im ylũ nháy nay, lão cnùg ãlo đã mắt, hkni thể để ânch
nhiu, kp dp: ưhNng hcn chân vội uq hn còn syu inó nd bnê tính hngc av gp âhnn đã ãol pr bi gpá xuống, gngi vừa vgnà
ănbg Lạnh ùngl .giá
song, tm bao ta rtgnu như gn,ưi nơi, yl nvgà sát ngập nưh ra paíh t:ênr của ht mít lời aH ôgnm ýL mhnê nhN l,nư cuồn sc óin đình iđ gai nuc ơc phủ hpk knôhg âqnu n Ly đều nu ach lưới aH Liô Mục v mng .uyhết ànrt hàthn ơưvng ôv m m óha gian gndươ iha áhpp tm mi Ly tấc phnu ghônk
maT ir sao? qaun b áph
“Ầm!”
gây do đến r!a nhkgô tai ađ mà khu đu ãđ ibtế lời nay ãol il này, ý cáhu gtn gnhn S nâhn nìhm kiếp nhất đc ưnc ômh oas pgnih
ac Phản cc .hahnn ng Phức nĐà
hk bao ,âul inđ .m qua biết mi ca ãđ nghe Kônhg hyt
“Rầm!”
i, nhniê nguyện páđ t..i. Thc tếin nưVơg Bc, hteo hmp chcu ưghơnp tt ta... trả, tghưn thổ, phá Vương pl niưg phi vương thượng cgôn ahi ccá ngôc xâm ếđ únghc về