Logo
Chương 3480: Giả Thủ (2)

"Tam quan kiên cố như thành đồng vách sắt. Năm xưa tại Vụ Xuyên này, Tiêu Ngô đã ba lần gia cố để phòng binh mã Việt quốc. Sau thời Tiêu Ngô, còn có phụ thân ta đích thân phái người đốc kiến, mời toàn cao tu từ động thiên xuống. Địa mạch Thục địa hùng hậu, tuyệt đối không phải mấy thứ tầm thường ở Trung Nguyên có thể sánh bằng!"

"Đại chân nhân có thể chặn hắn nửa năm, còn ta chặn hắn năm năm cũng chưa hết!"

Khánh Tế Phương cười lạnh.

Bên cạnh hắn, Bình Nghiễm và Võ Thước cùng đứng đó tựa như hai liều thuốc an thần, khiến Cừu Thẩm Thế và Thân Sưu đang bị thương ở xung quanh cảm thấy bình tâm hơn nhiều.

lời, ho iNmhg :chí dám nhìB ycunh nnêhi bất hip này an ônkgh ngưhn mãn, nhgkô gncũ có lợi tyu ngch tất eh h uhgn
unQa Lan nchâ nhân r?i đâu
êihTn uq ahhnt tm ađo àl T tt
đ b thể đế, T ayN gây nghĩa truyền ôn,m th uến coi cũng kẻ nhất bo thống bên v cià ,gtnr nhc kai ngùd nihTê mc rồi nh h,n đo cục nb ếni,b đến định ahnd ngưh dễ thể đi lúc đã đó chT đcư oàv
gnđ là mt rồ, ct lmà kniếh ãol đnga ngu môn grưnt tên phc Hư gtorn hành đ đ tcưr tông Nàng Tihá hui cục inđê diện rõ, ra ònc inơ ps t!m vẫn năng uanq sát, uxn
tới vật nch ‘Nghe nyhuh ig ht,êni rcT s đno t nói, chuyển chân" ãđ ếđn đã .đ ika điểm…’ khi nugêNy ưs đi cB nhuhy s ah sp gQun đi "ìtr ếđ tchí dùng a,uq ưnơvg, hầu cnò bao ntê mnă đến đot Thần il thủ ,y hnm ánhhK iut Th ch lũy ếth được nânh adhn ưhơpgn nmư
inhếk gưtnhơ uĐi hận! vừa căm gnàn bi này va
nht tM Thần dường tm đo thất hu h v Bắc htoe động xn,gu nv lời tám ng.v hT như uas nhân lnh ban ntêi tr h:c mấy tiết ntr đi Quân ưngNh đi phương trước lộ, vn onl âhCn l,i
tiền con mt là chỉ hon ưgơđn niếch T xa mong ,hn quét úcl hcká tt. mấy nh xa hc àno ơC kch càng ghnc auq nH .ếk..ni Nhưng nhiên Ph Tcrú nũcg v ,tli mt càng ab goai pnh nnhig tuyến rời đến cếht
ung iũm t tại. một Nag mũi, mt nhìn trong ,óđ v ign chtú, đy ,đu lòng đng nH phaí ayc Cầu v ,tim gnud cao nhìn dưới mt tír ng.đ
nhưng ngh thú nặng nchg chút còn nlòg nàng il nào. trong hTế trĩu,
usa Đi hin rồi. nv mi lạc ncgh nđế ta k ulâ rằng đến i,g khi e theo Khnáh đợi y hhyun biết gTnro ưcđ hhyun đã chỉ đi đó...’ rcT đạo, sư ngày s những hcgn oab kipế
v cao itếb voà Vị nhìn ânch đại nđga nhìn yha cũng lng quan mải mhc cmh cạnh nnhâ Tniêh trên .nh sát l êbn qanhu, ugxn xuống, t Tố yàn nào
đà nrtog nội đưc voà v b uyhhn không Đna ùd nđg hgế mnu nrti vốn cu i,ka ac nmă cung nàng Trường uMư nig nhất gưnĐ Knháh a.ik ac hTn boa nằm cũng óc cs qua, mượn iHào, htnêi nigô oehT ht tíhn grtno inết trong vị cho tí ânhN
nrưTg iđ nv iđ Phương ìv ngnà n Hàoi mặt lớn Bình mt phải ,th ý uygnn ơ.sn - đâu, đám ưgni ếT đến yu iuh chân diện och nhân knhgô trấn phong v lại Khnhá rõ, Nghiễm này mà
đã nqua đi ùd lại bao cM' ht kia nâhc v nâgN tìm xme l!uâ' Đơn mhi ùghn đây vt ncò ith đường ưhngn ta t iv trở, gna ưđc ếhp aih da nh tnê nâhn, óc .h.ếtc. nơi voà
được, ontgr im voà ginào khăn rồi!' ta li ilô êtn àyn ml ra 'Khó ahi nrt
ikpế hc, sư ca hhuny Quân đo đợi th hc Câhn asu đại h ãđ
cục bảo ,ti ũgnc lgnò grotn lại mn õr idn va ahcư Nàng lâu, ir thân t ihn ngđ ,bi thầm hênti :nthí ngma otna theo
khi hời uhin cực ưign bit gi,a Một ut Đan đám íhc iđ li này iv gưnl, iđ ám iph ôkhgn nổi! v cVi âyd Thn h đặc tát, il Khánh một ncgh nchg ln. to v thu sĩ ghưnn cyunh với r ơm kia nmó àl ìg ưtgn ưđc v bọn
nhth tác nyà ta đ bỏ đi, hncg lề ly dụng. cơn nhgnư im Tngh k bấy hnMi húct lấp vừa Dơnưg gơnưD hn héok ,n yuT àl đ.ó công ãđ con nimg nv hại ulâ. nh tưrc ranh kỳ Mihn lân cnò ãim nug haty chịu a,r đang tm hn m
Đi unyq ,tc vn năm nyà là trong v hTn hngôk hành, những àgnm đại mỗi nhân Qâu,n nTh mn ch thiên kia…’ nhân tu đo tâm nên ítch động hT có trữ, htế ch hcuyên agđn
ngoài thiết nht chn àm thay ra ãđ óhk đại chuyện ìg ãđ nn,âh Mc phải i òcn ahi bị ũngc có kiếp người Khánh ctrư. trên ndi qnâu Nơi v thị, aqnu ac ‘Mọi ưnh âyđ âhnc đi, âuđ aki sự il iĐ gưtn vị đi
ndi cư,tr đúng đường nhân giữ ơưgVn ải, ra int nhyuc mười im qu đi bị htì thực nh och vị ,nió b ngđư Tế unyết chứ? một Phương Nga mà ar bước hnư iếpk chín cch ntr tm vn Cầu iv ùcgn ácc ùd Cơ, nhcâ nỗi cúTr nếđ đu nhp nqau ygN ,i nkôhg ca bt s àngoi ánhKh iùL cnh
vạ yba là tai ó!gi Qu
áb ‘Thời mhn v!y cc uq htc ođ hnư số,
hln thy hgNim inkhế này ưhTc àngb aNg hnm mắt đôi Cầu nhaqu, đạo lùng âmt nBhì li bên h,nđ gađn thì hctú: n,qua phn ơnh một an uđi ást nói uqna li, chn Hắn xung ôc ôgnhk
vi nưgđ cnư thì Nmhig iv kôgnh lấy iđ ếipt iug tc đã íhc không ovà tm chỉ yũl tay, động unế ế,igm tb thôi. đều thể thực uq yđâ Đgưn phần hhKán ìg nti ln tmh Đến tốn Bình nàng, chng iđ àny trong t phi cc. hi người aqu mtêh nùcg àny, êhtni, là nv li tcr Đi là nc ù.gnc ânhN, nhgưN đến ích thíc tc
ngự ếhc nhâc ươ,dgn âm. cưh Tugn
nđế àl nưh ãyg ikếhn mt tnr tt kia thế đu v địa ải .ũl in nl uQna nhuệ này, hk,í ncư ta Dương nihM đ S,ơn mỗi tuyt Đưc áhp lại trận Tma Nht miđ b ôkghn nơi đi óc mt ig mtêh
lúc trgn đi uqna ămn aoc trời, Kháhn ,y nhất nnà.g xuống rốt tày cái óc quyền ũcng cả hi hnNâ đến Đgưn n,uqâ k nhgc il thcế nếĐ thì hcc lại, trăm nuq liên rơi ãđ nưh h! ln hnCâ bọn haQnu ccu ùd hànth đầu
iG nêt nhìn òlgn ưcrt có mặt nhgn l:o Nghiễm gcnà oná hn och nv sa sao tmêh lạnh ,êln knhgô thể nxu ung Bình gànn gđan được?
ànng tmr Áhn mắt ugn.x
lạnh sát. đạo anqu ùgln igmNh ìnhB
nghe aik ítchh gànn àon iL õr nrtg đều đui đã !nàng àno tm huynh t.m nhT là Quân ig,ná Thị cân v là thế iếkp naqu nyà enhg tonrg gnàn ly Cnhâ tđ qu,a Nhưng gii nm ,gbn htn ògnl nàgn này chặt của đạo c hiu rõ đ
mức hgnN bên glnò nòc gonrt axoy tmh uáq âm ý liếc yên thoáng gtorn hign cũng úcht ngưi tmâ ĩhng u,đ đám hơn, hãi. hoặc: ngkhô nhcuy thấy nhìn Hắn àyn s nh id,ư