Logo
Chương 3476: Chiết Hủy (1)

Lời vừa dứt, khắp núi bỗng chốc tĩnh lặng. Vẻ nghi hoặc trên mặt Trình Cửu Vấn dần tan biến, hắn chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt như đang suy ngẫm điều gì.

‘Chuyện Thục địa!’

Nghĩ đến đây, hắn chợt thả lỏng, cung kính bái nói:

“Bẩm đại nhân, đã là việc quốc gia đại sự, Kiếm Môn ta tất nhiên phải tuân mệnh. Sư thúc bế quan nhiều năm, chúng ta không dám quấy rầy, nay đã có lệnh, ta lập tức đi thỉnh người!”

nauq ơhn ôMn il tu ôv mn được hn ngày ca ođ ‘Bất htN qua, Đoái hct Canh bitế nm eghn iggn vài Phong’ htn hukếi mà cht quan iKmế tngr Cùng hành đã T hắn ,icáG Thiên uc đạo’, Những aki. ln cả, độc ođ
gn hia ôKhng ành.th lần ht ãđ
rơi muốn khiến il Trình đu gotrn ưic li nV hnư ntgư họng, tM mt nth. va tm ngdâ lệ máu nuc lửa imn như sững đứng khắc, Hắn nhgn cun ơni to. ch c iêđu ý nòc uC duy ln,ê vừa ênb dòng nnóg mnu
aqu cho số là àm ta sn ũngC thông cđư hđn ghcn nth ôh.ti mệnh ãđ
at tph Đi uqân ưngt muốn Th?c
háck gương hnưgn áĐm àton ngơ, ưgni htc trong lại Bàng l viu nhòa hoàn đôi utch kia, nth mừng: ngn uhqna unxg đỡ, ìnhn hhkno nque sc íkh thầm tib còn kch riêng mt mắt, Cố
vốn nn,h nnh knhgô mặt Đặt nghe áiog mà đ khi an,y tính, tmh ehng ch càng ehgn gNũ hppá kiến mđi iđu ohc toàn… iht hti huic huấn. tnh, imk dẫu rtui, àvo hìt hắn… đó chí c câu gnl Ti động hce iênt och lại cnò nêuyt din teho hắn!’ óc ginlế ngông để pih ngưht Âm cũng n nv phi cgun
hiC đầu gônđ, ngưl ánt khẽ nhàn h:i hnt unT ignư mắt rhìTn nư,htg dừng đám ndgư rồi ưcb ,hn tya rêtn uas phc nhÁ il tg hnư àl mi tg,áhno mt hn qau
ý Đyâ là gì?
nàhh na trăm hci àl yl im, ãm,n nắm nói tm ưtcr So .ôsgn Khứ cũ iđ Cố’ giữ cnư tch ynl,u k này ta chảy năm hnhtà Đo gvn bgn ut ãđ sớm b ‘Kim đ nói iv đã nêvi lũy, chắc…” íhtc ut dùng
trước nòc àl vị àny tm mt tiên! gưiN ếkmi
v li nth nôgth tt hc Chi ênvi unT àl ưt ếNu s nhận, thuần như đi thừa thứ ,ãnm miệng il đã aNy Trình àl cch tướng nâuq êinhn hgnôt đơn đưc nhn hkgôn hnt hcn yv nà.y hcíhn t thứ thành! lẽ ămn
at ,txó hni Môn !àny rTi iuc vật cũng Kiếm xuất ưS nnâh !cthú aco ùngc bực gơthưn li
phong! T Ph Một êtin nđh mkếi
tu clú ar nya phá uynl àhhtn Kmi tôngh th Tính ut mht nói onhgk miếk tử !măn đy im teoh ơimư t Trình il mà Tnu chưa nth iah Cih hK êinv v mã,n ămn, mâ gn ếđn mhta này Cố’ tiên đột hácc hc nào
ếtChi áTi ođ àny. Còn Hủy’
urntg vang núi hyt ióG htm mt aly lưng, anm cmh aus nl.ê bc ngđ, cábh chp n,xah núi. tay nniê đi lên tùng tiếng bưc đá t ùv Ch nhanh thi ôhkgn kh bưc ,vù uqa không chân ntg
Nghi thẳng áhckh lcú àvo Dgươn nitê này, như nhiên ôv ,nh v Duệ ámd uâ,s l hìnn cùng ith mắt khí, tht tm mkếi Đối kôghn dường á:đp cũng vi tt àny
cn dnùg hitết ndùg. mượn nqau tb ũncg iKm xưa iph để notrg nó khniế iháT từng óc mt nv thần thân Kếmi lêni k đchí g,tn od tu ht ogPhn Dưgnơ nli Dao ngũ nếđ ca Quân đ măn ođ tu nba .ôghnt tm htế ayht óc Môn, lại, cđư đạo, nào chân hC Chân đến kmiế các đo uếytq nCgù Bt luyện ĩs Tiêu
thực iph vị nht áp T Thứ đỉnh gcnư oáđ rnt gcnũ gchn àit ânnh ,iht k chí àl tếh hc yttu gnhôk đa nìrTh cũgn .gì gnôhk nhưng tv cht mt l uxt Dươgn có, oàn nthâ hnp uq hiện, thm cc Cu nnâh có ũcng đc cl xa thng gpnoh hp hiếm, nôghk nV ynà ođ iđ áiTh hãn ngạo ònc khiến những
ac hnâ nó:i kh trong tiên chẳng chỉ kia mịch, gon hn, lạc uqa Trái tm nào, v náthgo t kiêu ưnh lại húct v mt vi ưcng kiếm iat h hoan ênđi mnã
ht!ế ht nhhna đến ‘Sao có
nhân nuT là uchyn hn iCh đ ig thời cs ũgnc sau Dương xưng t,nh đo Khoan ht ión suy ong những nhgư quần cũng !ưs h.ti vật hiáT áp sử đứng hlc mt g,ùhn tĐ àvo dù k ghtn hrìnT iv, trấn a,us t đã dòng chảy cp rtưc bc ưt àov đây hc đnế ácch t,nô htnh đ
ra .Hy tiếCh àl áiT Tìh
ir! “Sư thể cthú, có đi htù báo
hpút Dương hcn này gnnhư vẫn từng nhìn đã lời ùngr tưcr nTìhr Vn y kinh tai hgNi gi tử uC ngn mình đó niên mắt. i,hã đến, vang gnv nbê người nam Du rtcư urgnt kiếhn
gưnr nói: rưng Hn
àl nguyNê trước, những c,M grn iđ hai chc aưhc tin bi ca T trăm th hưn,gơT hắn…’ nưh ncgũ năm gnòd Nưgc e
nrThì ih!C Tuấn
hcp sc dị, tm kt éhkp li nhưng u.đ cm như óc ub ntêr ikhnế kiếm ưngng ,iếkm to không enđ énb tvế átot y giản iún h hík khẽ ra ,nhìh giác n tng ob ôv lặng gnđ, t. gưnđ yàn ht một aiH gôhn đeo bằng giữa ênb gưNi oHa
ânn!h thế ênit ưgnđơ đại ac Kiếm ioáĐ miK hcân Môn, Kiếm
người hk nH ,bo sai oayx đnh vị đ.u ngtư lắc nâuq đi mt hty trước lại
tth m:đ nV av Chiết Hy chữ uC cht hrìTn ra nhếik lòng Ba m Tiá
mt đưc sua hnth hnât hưng uc kiếm c uưL sa nmiê axư gnã li hcng, gnhc nrti Hành voà mik năm đ đệ cũng Kể gai ưlt v khi trhan t ahtrn nl ,ugnx sư hn ođ, nàgc đức, t htt dt ôMn bại ìhrTn my ch lần rồi v,n phải chấp đo ôhnkg v iếKm iãc ngưhn
m. phi ôhKgn Dương
đầu Tuấn lại, nói: yuaq Trình gnoph iCh ihn, kh n mang
thông ut tiến bất ob đồ tnô av .b xin tànhh đyâ có gtưn đi đứa anqu nuqâ tnh mtâ lại quả ãđ nihp v àl giúp thc ònC Làm av nay cúht at vi, vật, hếiu đ.o
tôgnh hp hCi n,tào gũnc ãđ mi nhđ toàn qa,nu ưgnx hoàn ũng mãn, hnưng va mắt ht dnha ngđá Tuấn ulâ cmh với xuất nxg thần t nưggn im âcu còn ápph cưrt nviê ìhrnT ưhn oghpn! ămn coi
hnđ ohg!np hp Tử
tựu hôngk hcnâ kiếm thành ưs đến nhân, Cố yth ,intê đi phát àBgn vui thúc khóc? ht sao aNy
cđ ut đng đến hn nTìhr ày!n ikh ònc ádm cn với nhân hn, hc mãn, nv k một .tr yà,gn vt siêu tu àM iV của iKmế iêhnn Mnô Tuấn nòc Chi đối nơi viên oàn những vi yttu nôhtg tnhhà kia gôkhn áqu so pl htn
khí é,tth thấu rit ,nưgxơ chuôi gnpho của ý bén như gnp gcnó càn ngách, hắn. cr àhn ođa tm khắc, t.c trú iếkm, nàtr lo ikếm mnu Môn ta hồ hnkoh bu ar tuqé ánh tay Trong r ánh goà nhp cb lnh c sc nucg chiếu iKếm im Hn hk nlê đặt mt