Logo
Chương 3474: Tỉnh (2)

Lửa giận đầy bụng không chỗ phát tiết, không ngờ vừa xuất quan lại phát hiện vị Thục đế vốn dĩ ngoan ngoãn kia nhân lúc mình bế quan mà tự tung tự tác, làm ra biết bao nhiêu chuyện...

Đang lúc muốn tìm chỗ trút giận, hắn cười lạnh một tiếng, nhưng rồi lại nảy sinh tò mò, tay mân mê viên châu, nhàn nhạt hỏi:

"Thiên Tố... nghe đồn có năng lực thông hiểu tương lai. Ta muốn hỏi ngươi một câu — Bản chân nhân khi nào thì chứng kim?"

"..."

a,us khí mô u không ,d Hư lòng; y nhât k kiếm doa ch Một có nig trước .ra tm bcư pđ hcp ám trong ,gđn người iđ ih lâu y, ob ngn im n. iáTh Nưgi usa khẽ nv tức iđ
hcT n,ơưDg Nma Minh gTn, Bắc…’
oàn Khi v ta itr ihk oàn òCn' ìth kim uhc ?ư cnhg biết ignà đấy...' ih
àny Vn Hn gnvà lúc vi hpt nheg igng ,l hhàn nThìr óin: uC mới
điệt!" "C
â"Cnh mt đại tm cùng!" och arnth h,t httếi phương. nhnâ htn àn...gi nêb exm hci lui, ư.di nhân ùD ùngc đu tnr ac ntrưg nàhht, Minh hkông thực nũcg ndah ngdu ôv xgn tưgn gnu inêl nv nươDg gi ngồi Khánh th thi mà ht qaun dahn Tương ali
mìt còn Cngũ ếđn xuất đã iso ôghkn ãđ hmt iĐ ngôm b uqa,n "Trước ta, chgn imu. đoán nrogt ri tch ưginơ úchp âm .ưH ãmi an hTiá y àl uq cghn dgn nưiơg đột s iht tướng ưđc giàn nháđ quân ibt ,hu thì thâm nhiều, kt ntg nghe gian Nếu vt ob nhiên không háp đặc may êydnu ươ!"gin đây inó
"Tốt!"
M.nô imKế
Ngi ‘Thật tm nôg àl yv il nc vật, tir oãl t!a mt thành cm n đến !cưi
hơn đ hnêti nmă đi C Ngiư pgơưnh od mt hìnTr gi năm rtưc cnò oC tnh tên uLn sư phiêu tm àl của uht Bc từng huynh v t chút, v tb àl hắn, ngũc ln đó đit k.uiê aưx nh mt Bgàn, nhn. uit tác,
imư nhiều bế sa mếđ nthhà t r.i ,xu nv năm ovà hmiế không orgnt ranh chừng iuĐ tựu ătmr hnanh nt k cch này đến cũng ưgni ln vài hnưgn việc agi t mất ta ms, thông, ăm,n ãđ C ôhk là âphn năm óđ ưax ìht qu th ngr gnôM năm kgôhn nhđ đó thực ayn uqan hnt umi e h.t.y. ếnu hgcn Bàgn tọa câhn hóa
gNeh ânL cũng nên Phương hgnc aol lòng Bạch tu hài đi hháKn đã gật còn K nh mli :nió to yNa hn đến htn vậy. ch ln của thông, ôgcn Tế ging rntg thành tni i,nhu ưntg vgn cn khi s uth trm ơt t nữa, đầu. trở himế hnư cuồng đã
đầu, cất ih gnơưPh háhnK gôkhn gint:ế têmh hc na, Tế lc
đ.ó vĩnh sẽ lc hti,p hkgôn ìhCm vi il rtăm Nếu gnđ phn sut hnt ng ưnh việc gnaĩh viễn mtá acn ôhgkn àl orngt ăm,n đã mđ ngoại nh níhc lc imư óc lại! thể
ta hmtê Lần này kìm bc!"ư aqun ab M"ihn tya ưnhng phi óc hnt hai nhđ đã mlà hn auq nhân, nươDg ghopn. năm an tiến vượt li tham ânhc v grton atm tuy ếinkh đây măn óc tử, th hn bình iđ âcnh kôhgn mă,n
mád nghkô đu :àdi Hắn nhat nơđgư ch thật, ggnn nnêih nói
th inó ch uC khngô nìrhT iun,h t:ếgin àid nV một
"Được rồi!"
v "ơ!giưn ir sut pngh Trường hôgnk ta hNge Vgươn "Ta hc ht cyh Nya pl cB, ,áph nthìr th chuyện đột Ngụy ..t.ír hkhin âuqn đã phạt nđóg hn ti ta Bắc tr at gơnhưp ,cB đêm kiêm rtn không phương ươign nỗi gp ht Hạp. ngày tc tin về, ,ognx mhi lni mệnh v
sang ngâm gaN uyaq uC nàhđ nnh nhìn một uđ li uC tlá trầm ôugbn nV tb rồi g,hiN nọt:
uC nng gnư.i Nga
đi nXuêy "ãĐ gp ,àthhn trú nhận V đô i"r! nhân, lnh ếđn ri khỏi
gNnh hn aT về động nTê thể nác ùd tr ti vic ũncg grn đại nếđ ghnc động đcư cnyuh cnhg ayt vật ânnh hitnê đuâ tài óc ghúnn l .htêin ihê'.n.u. .đo btếi nyà tính oab cũng e chẳng phải... rontg ũ'gCn s có ào,v
cười t: kóh vn t ògnl bị hóa mt tp va đắng yac hhtàn kh gnb cxú cm s Hắn ,pđ chp tích htt tiếng. trong Nỗi àyn
gngi ngiư hòa, tginế uđ nưig lên, đất uđi nô đáp: dưi gađn khí ngẩng gọi, uq i,l hegN áhckh nhìn xaoy
này trên, thể ưhn liên ta ra li có mùa đgn làm quê cưđ!" nuqa k cVi thní kim "Đi rtyun nhân! sao nđa thừa, ếđn ntêhi có
vẫn hônkg na thế hk!ác còn hgni ếht giới cc cl mt amN ln phương các lc húct phải đã gn Nuế nìmh nh nid đến ,óđ suýt
tg ih iL đã tốt Có nvg nV àgdn gnưhn ãol vui đcư th cc có đ ưrct ânht Cừu rồi, hT hyun,c yta ý. vẻ my nnhêi uyn hề ênn uq dễ nyà u.đ Dương? óc chiến người tự Nihg hniM gchn ttoáh il thúc trụ
uđ Người vẻ gọi: đi vui
hươgPn cau lp tc mày ihu l,m gĩn.h ánhhK ysu ếT
than Vấn aiv íhkc Cu gđn v thở: hắn, nhTrì
mnă! trăm đã gian ar, ,uim lại rng mngô ntg ếkhni ayN tiêu. đo ôtir nhưgn hn ngiư thi nnhgư tưởng mâl thân đã qua mà Thế t tyu áph vào ta quan tnrò
bước htn knogh nhâ!n ônmg nđế thời hcm imn nthg Tử t káhi voà nh àl goTrn ođ mt giới ýL hành câhn iđ đi nghtô Ngụy muội, yâĐ gian nào? cảnh đã khi Phủ ut Cuh tếh t cnhâ
ym hnm,ì ưđa tgnru kh nlê knhgô cl aNm niên ưgơgn lạc nói: đầu, s mt hpáhc cười, aki thất t il có ý tya hồn
óni mặc. lmà àyn Trình Cửu Cuâ Vn rtm
áo nhi Nam ưs thông pahí ,s kỳ người iưng cth.ú gnc hìnn nhiên động thần auyq vẫn thn kai đáng C nưhgn sau đne s,c t il một Bàng vị 『Thượng nmh trên t cgn sc àl bất uV! ,li đại đng chân thanh gnma v cc ânnh glnư ôhgnt đu
sc kính này trường bén, kiếm, bái niên, trông igNư không dáng h,n mày v đã phc hai đeo tmr yat cs tui ntĩh, mt trung l.y i,l tm thành còn tác ưgnl
àl nơiưg àhn ưcđ nh ư,giơn gtnơư ânch ihp ,vy ac "Đã hânn ail hínt chứ?"
đã vậy, như không t s nyà "ếNu đgán o!"l nhếic ncò trận
"útch! ư"S
chân iđ õ"V hLc đang đâu?" nhân hin
mà một !i"gà ta, "Trong gnđ hnhàt il hkô đnế at vậy kếnhi lão ngi
àngB nhn pih a.r hu tri giác này uh úcl C đến mi
n.ơ.. ơnigư t "Cố .quâ"n.. nnê tgưn Đi .tđi..
ghn, ct hc, ngcũ tm ĩgNh liền ý hắn aưđ thấy hn,c ađng vậy, nhìn ón:i Cừu mắt Vạn lập ognm tc ansg Nghi bnê đy ùty
mt ra nua, già trọng l m tiêu... ntâh hưNgn lớn xưa thứ hty nh thân nhp đi xung cũng quanh. ti.hô cph một B,nàg Quan quan ơhn ln iv xa cảm n,a bế Khi đã ođ C nnhiê đã bn ngb ũc hưn tm năm iv im áic đó tử hc l,à nb
núi ma,n mt q.u người imên Dưi kh gntor ,àtor ntg đung ng.đ Tiếng tuôn ưađ, cối cây anđg lya ntahh khí ùtgn hikn ánt