Logo
Chương 3406: Danh với thực (2)

Lý Hi Minh khẽ thở dài, nói:

“Chưa chắc đã là công lao!”

Long Kháng Hào nhất thời im lặng, khẽ thở ra một hơi, luồng khí uất nghẹn đè nén trong lồng ngực bấy lâu cuối cùng cũng tan đi, trong mắt thậm chí còn ánh lên vẻ hy vọng, hai tay siết chặt trong thoáng chốc.

Long Kháng Hào không biết Lý Chu Ngụy mưu tính điều gì, nhưng nếu có thể thu phục lại các nơi, thì dù thế nào đi nữa, Thuần Thành ít nhất cũng giữ được!

với gnđ v :cùgn icếl một uvi tm nâch kìm àl vô nén, gntro ac Vng,ơư kcíh ưngs nnhâ quả đã Ngy ý thể nôkgh inm Hn lòng đi D đi gnBà ếth thiện thc yàn nnìh ar người àon? áic dại cuồng
tnê người hc gehN nơi mt âm on,à hóa thủy aT iêtn ngt ,nđế tgn các những óc của đu cnh ănV hn cố ,Bc nnăg v rành hnâc đó thích nưgi gn ônhgk ión ,ođ cũng gnhôk nth uNg đ inếb chế ti hỏa, ut mâ thoa ha. t cư công dgnư,ơ il amht ânhn igoa đến ,yđâ ênti có khống tyh gpơưnh gndơư là ếbit Hoàng】, sĩ nghe
im hi êlni biết gln tn.h h.tm Ánh Kháng lâu, ihnM rt htt tch, iđ trong mắt li cu útch ngoL àl thoáng gnkôh cs hnĩg nnhg pht tục, ihk gì, ênn nùcg aih đã ht tp, phc àHo im Hi hắn uci mt ysu nghkô lngò õr mấu yêu ếbti hcc ayth
ib nchâ ucâ âhnn hỏi ,ih một muốn ãnV il
thành vn Các ganđ nht hn yna Phủ ig sao aưch ig nào vn tử gntôh rogtn óc đi T húP,c ht vc đó… đến chiến, Xa voà có v trấn ihtô nếđ đu !ir ĩNagh ếcihn đoán Pmh này có ntr li của kuh ra iêBn mt sẽ
nhất t uđ và ôkhgn ghnn ưrtgn ãđ điều nđế người Nam qunâ đã iH ưc định ibtế àny Hoàng htn iưd ulâ rời là it, tiên đ!ó hnưgpơ ưnhgn Lã An l khỏi hngĩ umn thi ir, ìg Minh Vnă đến, quá câu hncâ đã
!ư? hgn hòa là… muốn âyĐ
thân… nhc gưnVơ cho tv gNy bảo Đích ư?
,àov hnân ý nniê mt đi nhnì đi mắt hty al i,gn t.m vội ếutih hn: àoing tm này đ t đy cười, đồng chân ưhn nđi ángs cr tc iđô vã ưrct nhhà lễ pL náh t V
h:nĩt sng thì tro V tm đu hơi nhđ ùgnc đi têhm suy li. ,s trong bnìh kih thần Hi Mnhi n,lê ynà hn đã v k, Lý ăgnn sắc sau nghĩ đgan b ngẩng nnâh nói pth chân tay
những yàn num nh còn úcl Tên tht nhóc tiết nd pd cn nếđ chi thận, ir àny àm
ưci: lắc Hn đu
để emx nh Hi Minh ca gôhkn nũgc biết vừa ynà nnhâ đúng Lý gnhn tốt, trọng, iH aih khi pánh đã trạng gox,n Minh thử mhtă tâm thị đàm àBng Cú bên !gì đnag cnò uanq đcư lúc,
ón:i oá, hắn cười ir Nói ayt pht
Hắn kh ó:ni
ha n,l Mhni Hi cưi ha nói: ýL
Mhin grton Hi Lý mêgnih lòng nói: lại, mặt vẻ túc htt
th lần ngim, hi: àhthn hânc Hn hai mở
nnihê vẫn nuha kóh Hn suy là ôv nói: cngù gật cười ig thản ưcb ni,t tư, cùng u.đ dự, ìth Lã chỉ mới vẻ ra nVâ hiểu và nv bấy tm An hnc Thường l nêb hkó hki trên ,iđn do
đo ta hkí, oil trên sở… đ quận đều iơn hnâc hg,nt vàn ac hyt đ của tổ…” unêgny vô ưid là do ht có hìt quân Cc nào khnôg không đạo pth cnă nhị tìm ,li atm ìth có m,â tiên
ch cyuh,n Hoà rồi ht gLon nch mắt cười. Kháng đ đến nngưh ôkghn hơi ra i,a thống, bật uny đích một khẽ đã Hn nhắm danh nói ũcng đã ođ ,li nhgkô
bình Hào htn Kháng noLg ó:ni
nhân nói!” cứ nâch Đi
này ònc idư nàgc êtmh ir! về nrgưt nthar ôgkhn Hia Minh gươDn ênb Đi hthàn s danh rt ,đu s !nhut asu chính ngôn
lại đnế chút, ây,đ kgônh inó Hắn tm nói: gnd hik
nh hnc dn lp động ar màu lnê phấn đ ,lnh s qua D trong ms òngl ydã àhnh ngoài. ungr tìh ngòl Bnàg vàng ncò ckh,íh rùgtn dần lgna ,ipđ thiếu nuyêX ghnn nđ,g dẫn ct rtnog đã iv ýL nhận âdng Mhin iô.ht inên hgnkô iH
nc o,sá gLno hkgôn cũng êhkui về nghe ta s hnC ta .Tnhiê Cêuih nói nhkôg v muốn B Táo cần thật Kághn khách chhík il ào,H
c,ht ht.iô là li hnơ êint any ngrt tb ơVưgn yhnuc cth t,ch gncũ cđ vn đạo nió quý “Ngụy hand
“Bàng Dị!”
nghe êhmik vn nuly yat n,ói mc d đan sáo hm,p ếđn đạo nhCâ nhân Chiêu gthnư uáq cih kghn nàb nikh ah ha âhcn nuth sự ignGa tn Cảnh đan tr thật ya,t Ta utht chhín tm Nam, tm số ãđ !ri ym ah tu ,hhnta điều khách nnâh lnhi như rồi! àl cực
nH An gn, pl hlnĩ Lã tc av tm nghiêm dt lời, in:ó
kiêu lòng dâng Hn ln:ê u,đ nggn kh ngạo
nlh hn àl một iưc Thế tiếng, nói:
nnhah ‘Sao đến il vậy?!’
đã iưd tếbi “Không Dương… onà nàgB k ngbá hp iMnh th! gnrtư
,at ht Bàng os nThh,à đứng gncô Đi Dị, ai có Thuần ìb? ,đu
Ch có ?yv
ut ếĐ ngt ếđn ưgnDơ nơi từng qua, àm T ênn óc Minh àl này, thời, thời tìm Ch v đến Nyg Ngy b yth ưnhgn áphi khử…” khó tniê achư voà cgnũ Ch T li àhhn s kia Vơnưg Đế rt nhC ưngi
nBàg Hắn ch hônkg vui rồi. hàtnh nmi làm đã áqu àyn nàohg luâ iêggnnh lui ôghnk D mắt. igưn hk ói:n m xen thời đường có uđ, ngoài hắn àvo ôngc ntâh Nhưng
ob nvòg iêuCh ta cho iđ tm gNy Cnh do hnc ,k cho âchn Dn nnhâ àiv đi !Vưngơ mnó vật…
cếit “Thật đáng
nhân… chăng?” nôhkg âcu ht biết chân hCn tm Cuhêi óc pđá cđư hỏi… gii ta
àH,o đánh giá gưnơV oàn? hết Long ta, Kgnáh Nyg
nữa nòC ôhk?ng
mhô tuy òcn nrthá theo đi ,tt này giưn ngày tốt nh đnè nhưng nhuT nơi nhhTà hnư cố tuyt nđế hàn ynà ngnh m,aN ý nay!’ chẳng aqu dng bi chỉ il ưlu ta ếthc thôi, l ob mt àm ănm gnưi ‘【Văn ghpnơư ht rằng ơni âhcn ưc nôhgk Hoàng nhgtư,
ân!hn t nhâc đại “Đa
‘【Văn Hongà ư!c?
hnôgk ư,t in,u Minh đui t mt ysu nBg àl gign ưnngh hôkgn heot hngĩ ingư kích Trong at nòc uqhna àny hc iH Dương a,n ión vèo, sở mnog noà thường, phải vngò óc êntr đng, iđ co li nh gnòv vẻ Lý l thmê óđ hniM ếict iah ó.c tiên glòn nếđ :óni
biết !ta chủ óc nổi ac gếnit ai ăVn êtihn aoig qunâ cũ àgoHn ghônk nìht nNgh nhà ưc vật chân mà ac hạ, nhân với iđ nhân
đ áKnhg nht s nt hại hn,da ig gôkhn nay Ngụy àoH hđn thực hc!t nàyg aim hmô nLog Vương đcư
đnhà àon,ig hti iv .An ar gn đầu ư,gin otrng pth v Lã nếđ chớp ưic, tiên tay àl hợp iph êiChu ,ar chân kịch nhất d ngàB ,oá nh này giả hkcó iđn hẳn nhgếni v hc nNhưg cho d âgny hắn phản li nghiến đã oàgni Lý ãđ itn il D inl mình, thị đang tm nid uih hCn gărn g!dn igao hnnâ bị li ìhmn
vy! “Đúng
gNu òcn nghe ut chỉ s rhn đ.na lửa đùa kôhng ulny uh đ icv c nói tr ahy cười, vi ođ s nhthà Kih có ,ir hnnâ nê!l ta ấy lògn h lni Lúc gũnc ngón Dương, ign ,yv .nađ ta thích iMnh hcê chân nra uynl “Không at
nm dnàg hcc ôhti óc ânhn hnư aso về, cũng hcnâ cơ nay ht thả thắng, là gyN chưa hết ir th náđh huC trận nió đ phần nl C dù d lại ếinch mt v, hội v, Lý tha vậy?
yêu gNy g?ì cầu có ươnVg
hnn l ưcđ c gkhôn Thường gnòl hhnà đầu, yàn, ưc itnê ngcù tr icu Vnâ tí.hn ctưr gngn chkhá iuh, usy rngto đo khí trước min
nBgà !tòr hỏi ar đi, s C hpt och chờ có ta rồi !yđ lúc nhiều các cgnô ơgniư t hut hơi
nêl nhưgT hán lưng, tỏ uh tm ãđ nghe ýL ư,t K ig nôkhg phía chắp kìm như tm rỗi, ôv asu ,ý trông htpú n,hìt tm được trong luôn hinM, này tay il v sua náh dừng .l ưnig vẫn khác Hi Vân v syu nói ànhn nưig
mt: khẽ nheo Hắn
nđưg óc nMih egnh thì iđ ah tiếng tiếng, hpngo hci egnh nũcg mm ãL dhna nh thúc ua,q đo nd v nhưng ưic quả Hi v gnt uhncy knhg ýL anđ ãđ An hc úgđn dhan hutt rtưc. n,thah thc
tr ânnh nCh àyn rõ: ihuêC nh v chân nưgNh
tm chn đ,u hmtâ hik ư,ic D rnyut htu tm, An nghe lại cười ibnế áhn :hnm lắc lp ý, Long gnđ tc trong Kháng il tc ngàB của nlòg ,àoH nhưng ih lưỡi n yđ mm đt
thời stá mình thân nhnha .nh cno gônhk ahi đi ,th áđ, rưtc êlni ngi.ư ym tál phía hứng uqa mạnh, đường cc xuyên huyền v ưc gdn hiơ ámb htú iàv tngă hình người cngũ vơi quan htn một ãđ li Chỉ nhiều, nH nrogt đnế sua tr tm
liên rằng nam cd gnhôk ehto gnnh ch sự!” Với nhtôg iđ cũng cs chiến thật cnâh không cnâh utyr đnế Mhin hngu nghiêm cũng nt,ếi trn rt thần trong yl xin gonM v iag knhôg này, s ưgDnơ ta àml u,c t,i hoc th nnâh đã nnâh đã quận iga quyến. nnhg
bo thn phương ưcđ trong tyhuế vt cg na mnga vậy từ dạo hppé av va k trướng!” tìm yutr mhc, uNế coh các nhân nđế hp tu hnư àl chân óc lợi v tnhgô mt nóm ,uqn tiểu đ Nma nguồn nói vòng àvi iđ ,v ixn dưới hi ta đ
tội đnga nói: àl trấn bèn hoc liư âuc ânhn máđ ig lắm i ehc ognL Đông, vn ùt oc, những àoH hc y đi ưing ôiđ áhngK trận th yn,à biên phía hn gnũc cùng vn hc nhkgô inó gia
nghiêm đứng iH Mhin hhàn dậy, nói: ir hgn l
náh thái túc, lúc rồi vào nhìn mt ó:in hi đn ýL một nên hắn độ iH tr đo Minh gưnơhp, òd hinmêg đối của ngũc
cưđ ưrtc là g,dn hty àl tnùg iut kih táhp cây Chỉ âyx ĩs cx. một gần, uq,án quán áđ ar xào ch đêm óc hc thể c ếingt ,bếic auq nghtư xanh nìbh đen do ngói đo chẳng xanh, mt trồng vài ióg mảng thấy nđế gtnôr ogtrn