Logo
Chương 3404: Thần quyển (2)

‘Thượng Diệu chân quân’ đã quay người đi, không nhìn hắn.

Lý Hi Minh biết ý quay đầu, nhướng mày nhìn bức họa đầu tiên, Tiên Minh Dương kia vẫn trước sau như một — bình lặng như nước, không có chút phản ứng nào.

‘Nghe nói trong Chiêu Nguyên Tiên phủ… còn có một vị, không biết có phải là vị này không…’

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, ánh sáng trong các lầu dần ảm đạm, mọi thứ nhanh chóng lùi xa, chìm vào bóng tối. Lý Hi Minh chợt nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng và xa xăm, cười bảo:

không chỉ đt h chút bn at, s ưDu il, hnm .hn áon ơngVư hnân ,ìg nv C ngột Dgưnơ hcân hắn nâ hngôk qua ãđ vì ta ghn nv thay ếđn h,ùt ra inlê báo qanu ca tình đại nếu s óc ngoài, của àlm hMni Cuynh Ngụy
tnh:á uâs, hơi iH Lý cảm thật hMni ra một th
th aT nuyêgN! s bm báo lên uQng
Minh .du đế Dương “Gặp uaq
il nó:i ,ưci nth hinên yv àm Hn
Lý đó mth Dương! qnu thng, ac Nhg về hề óđ àl đcư ôgnkh vậy phía nghiêng Năm ếđn Huyền inhN T Ngụy hty chính Thn ích Đài vị cC Mhin T Lý, chỉ ntg ýL y,àn nũgc iiG
nhc hận lếic yx tm ní,kh ếbit phẫn không ênl lão atn đhn hC đgn gtorn iH đầu, oba htcí mc ar? hyt :ión sảng nhìn giọng ýL lòng nỗi htì đã ihnM Văn t lnh Lại ếbn,i cung átm ,myà cúi aso khí lập ngđa bnê chuyện nh aqu tc àgyn khoái Bằng ácch oĐ xc tức nugl mt òcn
c,ếh hpc n,tgh bảo aik tại ch! đi gchón mt ahó áp gưni nôtu ra hưn nih ilhn lại agyn tm cuộn cn cuồn ngưng mt sang iH Minh hátc liù quang Lý thc bên, nhanh tay đứng nht t, s thanh ra, rồi huyễn quang đ leó,
ênb tục, nhc bc ođ được thần ,hhn kinh pgnưhơ Dyu ht ta đmá đại ếth tôhng ànig có nnâh đông, ch htì cnhâ ònc nưgi hãi nh cạnh xng là
ta đ Dt gnn onc qua, ânhn lộ mi ch hgn ôknhu oađn đỏ iôđ người yuaq tm nhâc mt lửa quét .hn gdn li, rồi kai áo ínhc,h rênt il v niơgư myà lời, hnư
ãLm ognrt biết! một nhnâ lượt chưa iph thấy địch hn guQn t hnư iĐ ơVưng Ngụy híc vào trọng iưng điều ũncg hôkgn hi,p cương cio gtn khai ht Thíhc hntâ thác àh,n đều n!v gnhôk thì ũgcn gưnhn ln ãđ aT óc ni,Th nigư h,t ađ ,bc bo, ,Yn có bảo anm ai da hcnâ bn
nnhì nêl, cùng, gin run nv v ânhn n aty hc tột nhi xuống, tàr yên iah nghưn thmè lgn như ri gnbôu nhl s lão, ãlo rtngo mt li rưtc đt ncéh ,óđ iđ uâR chnâ băgn: ra chẳng nph th
tiến hnt này êinTh nói: đích mt h của lên êinhn V B ư,cb oáT
như nghĩ: lnêi tĩnh, hn hyt gdưn gnáhK huC sắc quan d Hào óni ýL đến ca h thm hm,nì hniM chuyện Long nht il chuyện, Hi không trong lại ,Ngy bình nhớ dặn lòng gnđa óin
ià:d nH ht
!D nBgà
nthí mt ch!ák vị nếđ âhnn nay “Hôm âcnh gũcn mng của yđâ
đo u.h “Bàng
Đi câhn mi! lời hânn
qauy nói người c,úl D .ilu ,iuhn đến ýL cáo khẽ Hi đi kôngh rồi hnMi cũgn nói: hc niơ gBnà một dẫn người
caưh H óin ngiư rctư nhiM đu Cgnh khách Phù ýL D kiêu óc Hi í,hk ýL kế uyd nyà rt rtcư đgnư t,h háctr ‘Nghe suốt iưng là đã tm phái cá.hk b nàBg nhít từng nh pah đã ch imèg t v đối iđ iv ngạo,
ágnhK uânq thống, Long Táo nâhc iuthê yHun đạo đạo êiTnh qu tp “Thông Bố đi hạ, T áTo đo B đạo B Thiếu Đài .àHo Táo gDơnư
tnâg bốc htế cần il hC àl nh !cưđ
mt c hnuy tranh yv mà òta Đgnú Đế àl ưnDg!ơ li Minh có c,cá
ac n,ói ãđ t.a này… nB nâhn lỗi là chân uynch
năV g!nB oĐ
nnhì không ig gnhc ht óđ, ònc ht ch th gnt náKgh gáGni tm cũng sắc hn ad âyb onLg ,gì hắn đẹp đắc vào tếk !oHà gưDơn Dưu il ùcng tốt iv óc ti Thiên, mà của gtrno úlc cập ãđ hKi Cố đi rút quận, ànBg inMh D người ùPh thị, Bàgn cấu đ óc ãđ
êhCiu itn i!b hnC
unht útch txé, iđ sang â,nV lại quay i.l ưgThn dò ýL vừa ih: phía nình mt ôngkh cùng trước nh, ,l Hi ánh lấy mngi lmà cưi có grnto Minh nôT nếHi về vừa k
này dùng nghe inMh nhl uq iếmh cảm đến, áhpt thc gật Hi tv cđư tử Long khỏi sc nữ ni:ó hni hit kỳ li trui ứng, ágnKh nô tn không àHo nay nhli đu, thn cực yt,h hic
il đắc óin ôv yV lgòn à,no nghN àm óc ý óc kgnhô qun, àny ùgnc cẩn Dị gntr. otrgn torgn bất li nàgB chí là úcht òcn mht ngày ht an.
mắt thấy óc nhìn An il này, ánh Lã cảnh lạ. chút chká
ưNig tưcr mt ar nu,c ngu ưgin tràn yang chp rnôgt to mt d,ià rntê vẻ hnn tb dung, ó:in lp unc âm il àmy yta dĩ. ,tc khá hn Hi Mhin đy Lý hkí đc mắt tnrgo
phó nưgi av Thường m ãđ Vân âcnh ýL ếbti cười ahty điều ứng nhân v htgon qyau Minh ìht ,ám Hi u,đ àny nâV có Thường i:ón ggnn đhn ngod
C aT nơ Dưu gNy atyh gơ.ưnV t
Cảnh “Chiêu aSo đo rồi?” uh!
tênr n,yê och xngu đôi nau chút ếitp tm ưign nrôtg nình òcn nph ngđ già giây này nhác, nqua,h iNgư àig theo nau nat đảo hếcnh sợ th l phục đánh sẽ vẫn s như .áxc y nur có khụ, b
cnh àl Qu ếht bitế nêhni óc o.ch.h. tượng nào.” ôhnkg uht
cho không óc thu có áđy Minh oàH người, thời nói ếi,nH gì, ãL uqan iL nht mi Kháng o.d có ,đây hgônk grotn ò,ngl tn cúht. Lngo đ b ácc An nsg cũng khi yàn hn ac civ ihknế ôTn xtu h Ninh ms ìg không đã biết không hcun páht tm ôTn g,ì ýL của hcn Hn hknôg điô An li c dùng t đến hòa Hi giải ýl ht được nHiế lại phải
“Câm miệng.”
ar iChêu nhC là âchn óHa n.nhâ
ngừng đin ơin vào ìht ùncg một mặt, hpk trong, i.l yht hiMn mc hoa đu mt ýL o,nđ taò nôghk ưtrc ập Vân gn.đ nA mt xao hnìn toh, heot đi Lã là k nhc nóng nếđ Dị dị luồng cugn Bàng ưgTnh hc oàv thấy Hi hơi
Vân nhcâ exm “Thường th unm nhân àov ếđn các không?” ãđ ri óc
vào ,đó x! ìth cần xử… pg nói hêtin útch không pngh soa không nào ưs du khó hc “Ta s Khó mlà tuyệt th thờ tth là nào yâđ? kgôhn đối gì! t iđ mt nát yha ,ut hnn tam nnh tth nnê óc tvế mình đưc ôkngh óđ đ unyh, ntêi tm nv mặt t ùD Nuế ođ hạ
yu “Đã Tá!o hgen ms hadn ac B
hôngk mt b ,ayh od lắm Lão trở có ob rgtno nhiu tiên Ho!à âyb iưgn trn đt gháKn pá khó gncũ il óin im Cố với dám ia vất khăn kêu ưcđ, tyh thné trời iph nhân ãl,o linh này chcá v đi gi ra tm gi được, mới này lm đầu mđe kgnhô h,tu àl hnt íchnh ar voà bị h,iu Dưu, hìnn v,i ôhgnk kóh Long
hnìn hkcáh Hi ncgũ ra ưđ,c Hắn đành sia nđh ,oás đương g,rnt gặp iph oàH Hi n.đế phút i:ón cùng Dị cn nhiên Bàng ,ob áhgKn Minh, gnưnh iG tỏ nghkô Long ra Lý ngeh vn Minh này ôv
cnh lòng Minh hikn Dương, tb này h híđc hn av nghe liền ếnđ v Nhưng n,hđ gtrno Đế động. nghi thm
gt yàn Lời cũng cười thời s x,ong hkgôn chỉ hct hmt tht đu, li, của n Hai cho hắn cứng htt uknhêy Tnô ưing gũnc c,ưđ aq.u ếlci ìhnn áđp hnđà il kghnô A.n cười ca nếiH tạm hại, mâ hanu,
ca n!Lâ rtì s rng óc Bhc hn E Kỳ iga
iđ gũnc nói: Lã cũng ,an có hícht il t,t ynhcu uil, ùd hgĩn cười yđâ này, osa An gưnhn iig hc Nghĩ tới
mũi. động, Thái nc,h Hi cs hn hm,õn cùng như kihnế Minh, rt ýL t ngn iMnh nô ,inưg pch lay dường gngưn àrt ra, dần gtnr mt vào n hương t hòa, nên tụ iH với một umà óđ bcư ôv oda ign bộ Hào áKhng độ mt đ, hp hơtm lni y xuống nogL tyh mht mchâ bnê đp, mạo cho ac dung notrg nhẹ phào la khẽ aih xinh th aih ùcgn
ânhn xử, hútc rtng, gnnă chân trịnh thần an ýL Vị nhâc ơhi một hc,s này lògn cé,nh Mnih thành, Hi uống chỉ ơn óc ôkhng nói: iđ ôhkgn cs cn kiêu đang lại, tb nũcg khó ,ong khẽ óc gnnâ biết
cũng ión Kháng ntô ,xngo õr ưhn engh hắn chỉ ncò v tgrn cuối đều ncgù tnhì hc đu icú ôv ntrg. lời, nrht iH từng s Long àm :páđ măn hnl Minh tỏ mở lùng kghôn Lúc xưa, oHà này,
thả th áob oán ân nh ưngVơ lấy đcư. Ngy gNưhn gknôh ,v il ta
gia một ôhkgn âns, đ oá lời. đgn hnnâ âCnh agđn nió
v ts tp pch nóng, àl Thế nòc rèn nèb tm óin: khi hn
ht,n lại, hgónc h khng niên htn Hi uếiht trong hành cc.á ơih náh tm ndg gn, ax ưctr, lại ôthgn đã dao Lý Mhni mt đng, ctrư chớp nanhh :ión nọ ch l cm nđế t,m bình nhn Người cđư từ
hgáKn ‘Hóa chân cđư thể tb ưDu óc mád hìt òcn đc àl đcư C đã ý c ngLo Pih rồi, đến im !nnhâ đi aso a!n ar
b ruytn s nch tuyệt đto, nhMi b ,nhân “Đại ý này… hôm hậu oĐ âhnc cưgn ơsn ngược nơi vô đ ta yv gBn đối hắn ũcgn cướp bo ciáG rỡ… càn !nhnâ năV không hn àm mc ta il ,ođ hcân nuqâ b là ưnơgD nếđ nay, yùt uq!a ngnag th
Long iBá tin Kháng niếk !bi
tm uđ nH hn,g đáp ũncg gật h l.i ôgknh cáhc
‘Lý l!inh Dương hni nuchy aso hơn iđ, có âhnt il đíhc ynêdu ghN Hi c tihô Đế Minh Lý Mihn óc thì iGi c
inhêT, đc nâ hay phe hkgnô nnê như àBgn chấn Bt đi đều kể Bố Dị hìt,n thể thần Toá th ơngDư là n,yà chi vốn công ngBà Tnrgo đ nạn hMni ngđ ióg qun nói lần phe miếk là n.xuâ iđ iãc. ý thể Cc
,ra li aty v lấy inó: mnu vào bo o,á ra Hn hynu nói tihô, lihn gún sờ
dao ra, ãL u,l ươti tm các ánh sáo il ãđ crưt hắn mơ nA cơn hiện icư mắt h, Trong động nđg n.đh hchák tb của knhuô
ýstu ar ,ânhn av cch oĐ kihn lni ,l Thy m,ng uvi thì ăVn iđ gntor na ngạc chân hui im nBg ghánto rơi vừa n.ychu