Logo
Chương 16: Nghiệt Duyên (Phần 1)

Lý Trường Hồ chỉ thấy thanh niên kia vén tấm da thú, để lộ một tia hàn mang, đôi mắt sắc bén, hung tàn như dã thú không chớp, nhìn chằm chằm vào mắt hắn.

Hàn mang nhanh như chớp, đâm thẳng vào cổ họng Lý Trường Hồ. Trong cơn kinh hãi, hắn chỉ kịp lùi lại một bước, vội vàng đưa tay lên đỡ.

Quá nhanh!

Nhát đâm này đã luyện suốt hai mươi hai năm, đâm nát không biết bao nhiêu bó cỏ, đè nén không biết bao nhiêu đêm hận thù.

tm như trước mgna chắn àm yv ơ,bi ưđc tai đâm c nTgưr li nràg ýL ghn linh muà chỉ nađg hoạt vào nráth tay nàh ,mt H hắn. hntg àl ,bc ác hcp
usa tm Từ Loã hơi, bẩm: nHá bước nước sâu mt phía lm tc v nimg aul íth niú, mt, ntrê cyh
Đ đ! họa! chó “Tai
“Sao vy?
iĐ ac ?đâu
hc tid thê iunh từng đấy! ãLo pâhn luâ t, mày!” ch gv,on nyà ra, mày c hơn Ch thi hnơ ìnhn pg nhà s hyt c iưgn đấy! nhá đi Lão nsg này nhá ònc gp
ob grnt thnâ Ph
gbn ra s. nhìn ognià nH ngột ,thn cửa ngơ tđ ngác
người đám hơi quát ưTnrg xung honà ên:l nhKí H gNã tmhă ngột vừa lên chXí dân nl quanh, ht, ,đu tđ av Lý nnhì igtến thôn hcók ngẩng
gns trước viện x s. kih cM vàgn ra cửa, iđ vi igyà, Điền yđ không
dy hyt đang bê,n àhn nàb Tgnor ra đìa đầm ngoài, hníK đi mở cnă Xích ênb Lý Lý g. cưn tm gni Nhai hTgôn ,mt nđg
uChá đây? uổng ngoi còn ,na nói gion màL Điền cháu iv àngr sao nă tyh muội ano n!ìhm cM sùi mình hnìm Lý tnrgo đu õr ni nagđ hìNn tếh nđ: cếht bọt mảnh ,áum mặt aso ăn cếth một âđy? c vi hn trước óni mLà muội ngs không hc hn
.iga
iưc đáp. Thông ciư ahiN
nh nổi gân sợi đỏ nrg,t nlê tay ơvưn innê hpc thanh ngầu, hnng tM trán tgn xanh g,nc ly tnrê trn a.ki
bi đất, xỉu, gntor ýL ýL na chy qu ti úcht nhíK sầm, n,a tng mấy tìh Xích teoh nêl uêk apíh mt asu đy huynh xem, đ hcph tếing ýsut cgnũ iĐn Trước nigm mt v đi gơhưtn tb cM nêl: xuống
H N hn đt. htcế ađ trong hnư tếhc ũcng hn Tưgrn Nhiệm i,r coi ln tb mgna hn An H iưd ig chết t,oeh av coi theo! ngcá đã ìht nhi ngồi nuiô gnơ ia,th g gnb cho đứa rTgưn như từ bé ac hắn Bình
d t.đ gxun d,n ch intếg lên Mt tai. giận ra hcók, hn tiếng kịp nêb ãng hióc tai ếntgi Lý ivà avgn ú hyt Tưnrg nheg táhp chỉ tqáu và H mờ honà étht othá nưh
gnmi! âmC
“Khụ hk .kh
vi đệ Thông êrtn mặt, cnư đi Nhai aul đ ýL ciư vàng ih: n tm ra, Thấy ra mt sạch nn
uT a?os lyun được ơm cgnũ
ih àhnk Lý Mc t Đin hn.mì ging ac àhnk trưởng
vừa c lại b Thủ hik nạn. chuột Lý gvnò xmú oàv hTy, của Đni một ưnh ôlnu li h,t ,H ri aik tay hcếic hươu iưng tgrn nhanh vứt cđ hogkn nhẹn, hátrn đ mọi nlă thẳng t loa bàn ocn nrgTư ưmn Thanh đám m,gă tm aod người ênin kih
hT áđm si thôn, ch t t Thủy nưh teh,o v Đni rìa apíh iah biã àov bước iuđ thanh yht ys vỡ uchi pk như dt nbê aby .ax niên bên. ar cyh kia nạn ưing nhìn nog nH
sự xin lỗi .ri hC là đ ibnế h sự gHn lại àhthn ,hnBì pih tagn nh
ám trơ sát inêT gnl mắt nhưng lại, ýL t từ hcác lc, lúc đầu tb im ra. nưrgT uáq nhìn chỉ nh aGign Lc b hắn ax, thôn yx óc H trong dià, lẽ đưgn gnũc đã thn chuyện ht thể
hp tđ mt nt.gr gàiNo rơi hq,nua trước bằng taghn thôn cm cúi cửa dưới vây ngưi vật tm tm dnâ l, ba óc đu đgan q,u gvòn lớn đu óc tất cb đuốc cđư c iv ht
gì?” “Trường H, hnucy ra xy
M nó.
àyn ùhp hóa cho chủng bmư h.n b nc áhcn Nhìn hắn gnđ ht ib bên ht túy thần ch gnam gnân hutn hoa nh ơgg,ưn épm như hk tâm ni,m vògn inth ntàhh oxay
nH nđ âux yl och ag,i chấu ignà ôm mt hđn .cng nTưgr ayt chuâ nắm Lý đau thc ncư H, mt namg cỏ
va àhn bụi it sáng sm nâs anb như .ugnx trong cát cũng bya Hồ nước dần hán tung gnób g,ió ànyg Trường tối Lý hnư dn t,d trăng ágnd Li như il,
trắng của Nhiệm bi Lý đầu ngađ êln nĐi xu h vải àv yđ Lmâ Điền Liễu hyT đỡ, bc l Th tb và Nình .nêl cbư irơ yr thy ơnh. vén Hn Bình an ungx An, tấm ơưgnth hn a,gnht vẻ run gànnh iếnt Mc mặt icú càng hgoPn
gọi đi ca ivc b gá,ns cch Đi đin có àl .rngu từ át
lặng ýL trăng ekh anđg bên ànyg, anch ưgnhn gsán cửa il mơ àmng ngoài nm ánh mơ Hồ nhìn gTnưr yht ơnh mình. t ếthpi ginưg ào,v như sổ ưnc ban nrưtg ng ưnh và tm gi ac đứng t màng mi ,iđ ýL Mc trnà l sổ cửa Đin
Xy hycnu ra gì?”
.lm xa nôgKh
ngxu gn lại, dn lcó nhp khóc ưn,gt aki vừa dần góc iM iưng chửi cht đè rủa: người va ninê rnugt
Ca!
niên xỉu. it nữa Trgưn aki gcn áhtn còn áyg, ưrtc dao cíh rnu nhìn gđn c úcht mắt mt một ar thgn hn rtơ ãoL lưng mũi stuý T nêl t ôhn ti đ,u ôngx hìt nògc tahhn yht đmâ H, luồng ,hc mc gbn hkí ánH uyếht iơh yr mth ngất s,m vào chỉ doa tm sau
ai?! àL iA md?á “Ai!
nói! Hồ! tử Tngrư uam ýL iHà H! nTưrg
gnăr nhnếig mâL hăng htế n,lê nhất mét nm rtgun lợi c gTnưr đagn dưi tm đ,t hung kia, ýL cũng táqu nghiến tĩnh. nniê uiL ogPnh tm đỡ tái hnbì ưnig H yàm mlư ith
Tyh sau uhi ngưl Trường pth ehc éx ìg b gđn Trường agđn ang Hồ, xy ênl àohn ur.t uhkt éx hT .ra H ãgn ihk Lý H Hắn gào ýL nếđ Trưgn hơn yhcun otàn, ngxu Đni mi
quyết, T ưgni it tr ưhac Chỉ ht uiôThtht trogn aln tu nyHu mượn Cn,h trong nh hniL đang ht hápp chgn viện, ođ ích gia óc uhâC ýL Huyn đo il ns.â ànđh ngược n,h tng dài, nghc àl hùp H ýL phù từ cưđ đgn lc những ngl ntorg ra hcgn rút phù hàhnt linh áhpp gưTnr thc này,
và ám mcìh àov it óbng đau ht đn nghĩ, lại Ý Trường nê.bi cũng ùcng ôv H ca ònc tch tsó hn kiếnh tghn icu u
“Thú tv!!!
unm nhìn H nhgkô hnư mím môi oàn, Mộc ht i,Đn nh li mt tht Lý chăm ghi nió vào nưrTg hn chú kỹ.
óđ, ti ahhtn ntr t trà Ta qune gđ!ưn ghknô àov không nêtr ihp niên tên s iếtb nh thT a!t!
nimg lo Đin nlg không ưđa .àgo kuê nm hắn ếnđ cực ,yl Mộc mđ,i Lý ar tya ngng
it,r yxoa nđa agn mang ac ògnl vòng yba mhn người lên nsgá cicếh onn nâgn như ovà đuôi, hmci t một iaG ita nlg agi. tv hkngô Lý ânng mt m, hu im koé ayb mt nh l vút một hắn, né theo vin đni ,oln lao ayb nnìh rồi nơi ưhn t,yh píah về giống lên
vt “Thú
ca Kính đu ngơ ngẩng cíhX li cgán hi: ,ca ìnhn Lý
hNà bê.n
lưng vào nạn t nghkô uas tvế li du un.ah ly qyua b đu lại, ámđ thc ohte bãi nhgo chui người nl hT ôm đang yTh niĐ sợ ,sy
như h mi my run li ln b,cư nhkiế yàn uđ nhìn áqtu rẩy iưgn gầm, hắn. lùi Tiếng
cm tm ađgn ưid Hồ đất Mi chảy dògn bu nhận htt dần người ưnTrg mở htc umá h. dần đều h,t goàhn ngực, rnêt ch Lý ih rt nên nógn nìhn to nm ,irt hnik ý
ac cửa na ok nđg il gniết inĐ cM yth bt gọi: gehn đầy nhNưg m kẹt,
hca vái gnnh íh,kn gưTnr lại H nói: thật icú tm inưg ýL gunc ngào mình áci
êdyun hNigt ơi!”
my oh nĐi àmy h:i mhn uca n,gếti Mộc
gọi t v iĐ ta thôi, iơgnư đi.” đi ac ia!hN “Thông