Logo
Chương 893: Các ngươi đã làm gì vậy (1)

Hạ Hầu Vũ không nhịn được mà hỏi: “Đống ca, Cao tiên sinh, các ngươi nói đến Đại hồng bào từ cây mẹ ở núi Vũ Di sao?”

Cao Tiến nói: “Đúng thế. Ngươi cũng biết à?”

Hạ Hầu Vũ: “Đương nhiên. Đống ca, từ đâu mà ngài có được vậy? Đại hồng bào không bán ra bên ngoài. Chỉ có những vị lãnh đạo cấp cao nhất ở chính phủ đại lục mới có thể được chia một chút mà thôi.”

Thẩm Đống lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ, nói: “Lần trước ta đi ăn cơm ở nhà của một trưởng bối thì được tặng. Hôm nay coi như các ngươi có lộc ăn rồi. Cho các ngươi nếm thử xem hồng trà tốt nhất thế giới rốt cuộc ngon đến mức nào.”

mt, lúc này hki A th thần óc mời ta mun đu nâ ghknô được, t .ý egnh hết Hàn gđn mc noà ngươi Đi may ânT giúp này mi nl khó. áttho gnơưi bài ta ng,Đ at ar ếht i,ón il
y. àlm coi kgôhn Đi :Nam nrT như nghôK có. ngcũ it, không phương Hạo
nói: inTế Coa .ưcĐ ưci
một cb Hná yuhtn Đổng pxế hcthí con trở gĐn v đánh tư.cr đ nh sp khá,c hắn không hTm nên
lục trong nhìn không ynà ngH Thịnh àH trưởng bi sâu, tht ói:n nh mXe ađ ar phủ htp vị hcíhn vị iđ hn. của ngài
gn.Đ đu v Tmh híap hnìn dừng hn,câ ayuq ưcb Tniế Cao
gnt. bi :óni Đưc Thẩm một ngĐ tgnưr v iưc
cười ơưgin, chuyện óiN in:ó quan ôkhn?g iv các ưgiơn umn miếk Thẩm các nữa. tâm có nti “Đừng hnhíc gnĐ
t làm trà “Nói đâu .ìg Hán đầu: chúng rất ta gật úngđ, ra gĐn anqu gđn tâm
nói: sợ cạn húngc ơnigư àtno cũgn ghônk ùcng cá it ta, .đ aoS ếNu ghnn v.y cc hngu il, cũng cái mạng đắc imư là không nàH iv ginư ch Tnâ
urư Muội hết ly Tam phT uống đầy.
,Iwgaa như inơgư A Nara ac gnba hnếik hế,t mất mt nh ca Doanh còn tnhg hcc này nói: không đô báo 030 được M tìm la Đống, d hn Hàn ihp Inagawa nch ùh.t Lần cũng sẽ uirt Tân Đông cách hcc.
hTp hn nggi nói: Miu rồi.” về ca, Hạo ri nĐg nrT đã hnà đ,i aTm hKi aNm
.nát chuyện mna im nhơ gii gnế,ti Mi một trò iưng này bắc kph irt đt lúc tus
hữu ưnh nyu.gnê y phạm tki cl cũ, oàh gsn n inó cnò gphno ấy tốt, nũcg gtnru hcuyn oàh vẫn káh mt Sc
nụ nhnì êbn ,ph tm rạng mt àv ál r àtr nở i:nó “Cảm aCo rênt cười onrgt ơn.” nếTi thy
Tiến nigư taxi. iv iđ Hạ hi máđ goLn Cao Vũ, Ngũ ênl Hầu hCào
lm ođ ganb íhcnh ếnchi ánhđ ta rồi, àml abng ếth, được Inagawa gmn hntí tìm Ưgn mdá đảo cái Hgùn soa? ám ơngTư tên hpái kai uđ ta ht thì nti cũng Ưng nưh ghôkn dám trâu phóng này àl bn óni yta tên tài ca a?os một uêth s ta Sư, bò lính ra như hmT hpi Ha dùng thôi.” đánh ivà ta och ơc làm c nưh gnùc h thêm đến pih Hgn knhôg pt àl onà xua lửa đến ihuN giết tsá ha, th exm an ôgKn giống c. Có hkgôn iưgn nđ ói:n ùd tás Đống hìt đoàn ìht ìg tth muốn iđ Có Hc naIwa,ag nh hgtưn
Mi ah ha. gniư cười
tihô, gnĐ iuM hTp i:ón iđã êln t ex đo Nìhn nhcúg Hgn rt ri àv ba .ên đ ,đi Tam ciêhu at mhT iĐ mt on t Tiến cbư gnhúc v nô,gK at oCa
anhht Tam Tân :óin n.uM u,anh Hnà Tph đồng uMi và nình
gĐn uống ,tàr t gin mph im khoát mhT biu ict th. chc td cùng ahnu mt người
Vũ mTh t.i Hná Hà gnĐ ngh gHn Di, được iếBt àv núi hhnT gnưi có bào mđá cgnũ Đổng Đi
hmT ênTr ođ thì mô mt li bến Cao tiếng v ct,hú ta hCgnú nĐg “A ếi,Tn iTến Kông đ.ó nào at nói t vui nó:i mt nhớ ikh Hồng gn,c ih. đến
at “Hà húCgn nitê chuyện ih,sn hmT .đi .àny it Đng: qnau đừng nió yhucn tâm kách ngài
Thm ó,c do ctúh d iĐò hmn nôgkh ôgknh nĐg mun .hoc kôghn nió: int
ikh ôh nêl nhiên ếnt:ig ch Thẩm đt tm cưrT nế,iT “A chút.” ,xe nĐg mt
hTm như đcư kếim ưru cu àl ghnn hmnì âunq àm gũnc ênhni yàn gnu hết inơgư nĐg urti cũng M rtnog at xme ly, iul còn n,a n.l nơh t, cđư hncg ôđ t :ión nL la 007 bồi htng
Có gk?ôhn nào Thm i:h nhưtơg gĐn tổn
tm có iahc yV th ta cđư óin: Tam hTp ưic och túch ?nghkô Miu
th phải bạc có hnáđ sut 84 inb tr uqc gi quay tế v. nrtê hnuyT mi nùgv hnycu id
ión: hco “Để énm ,nh àm mt cái Đống nh hộp àhnd hTm ugn.
“Phì.”
sn amT pg Kông, Cốt Hữu iGa Hồng đến Thp Khí. iMu được ođ hchák người mi ư,rta
,nshi Thẩm iuc t.a mi t uống của bào coH uống vậy?” nay vẫn ngt ng,xu thứ .iah ămn ngươi trước, th ch hhnT nl c mẻ nl àH Hng nhek nHgơư đuâ đã một cnò tđ oLã Hôm v g:ni Đi óđ ta nhg cgnù ưđc iag .t yl cđư có it ac hiuN tongr tiên cũng
này thiết.” àl cn Hàn Tân iưc ó:ni cVi