Logo
Chương 1827: Tranh đoạt người (2)

Cái gọi là việc không liên quan đến mình thì mặc kệ, không dính dáng đến lợi ích bản thân, bọn họ cũng sẽ không rỗi hơi xen vào chuyện của người khác để giúp đỡ Nguyễn Y Bạch.

Nguyễn Y Bạch tức giận đến mức nắm chặt ngọc quyền kêu răng rắc, nhưng Huyết Thi Lão Quái đã cao chạy xa bay, bà chỉ có thể dồn ánh mắt trở lại tiểu thế giới biển thây, quyết không thể để Huyết Ảnh, kẻ đã giết Nguyễn Hà, trốn thoát.

Nhưng ánh mắt của phần lớn tu sĩ tại Tinh Vực Thành đều không chú ý đến phía Nguyễn Y Bạch, mà lần lượt thi triển thủ đoạn, phá vỡ tường chắn của tiểu thế giới Tinh Thần, dò xét bên trong. Đông Phương Hạo đã thu hồi Hà Đồ Lạc Thư, cho nên tình hình cụ thể bên trong thế nào, chỉ có thể dựa vào bản lĩnh của mình mới biết được.

"Nhìn thấy Trần Mặc rồi." Có người kinh hô, hắn hiểu ra, Tinh Vực Chi Chiến bị tạm dừng chính là vì Trần Mặc.

đt, ơs hCn không hc nhT vỡ àgo, hết nThi qu vững l ognl khiến iuh ếth óc hai Tinh th hTt gii vị iut tnh vụn. trời ùd đã khóc cũng qau im igi ihp cường chắn iGi, c,ch giả sắp dấu oas ngtư gknôh ioga uiT Thiên
lên đích "Tuân ôknhg rnT nhtâ Lâm onà h."ln Miểu, đã hạ Lâm Bệ tuân. ếgnit, mád
nl nưh sự uđ h.k"n.g.ô àid ,ám hgưpnơ Lâm Phương b hgPơnư hêNg nnưhg ayt hTnưg "ô..Kn.gh Miểu, Nghê n.yà Lâm giọt gnng dưới Đông ép nrT gôĐn ntêr ht niêht ơưPhng H,o ,uđ khỏi c ra cgnư cl ôngĐ ar lnă đa ghnn ac l ađư Thường vẫn kônhg
qtáu: êDni chB àov éok ikếp đ vn có giáo lĩnh ra Đã ơni cp.h ưgniơ nT iS mun ccá t,mâ "Xem ta hạ." onà tc đ Nhưng d của c bất chiêu nig oac ,yv
.hTn bên Tihn phút y,àn uit Giờ iig thế trong
umn Phương pé cưỡng đỏ il li nmu abo lấy Đnôg gnưTh e,ho cb trong Hai m,t tm iđ "Không." nàng mt cs nd gNêh nàng, iếtp ưđa li đi cM nhưng iđ. hnm nTr cùng luồng
Đà nhTàh, lành. tir npg đó tức gnav Tinh ca tường trên khí ôkngh vc tiếng tm ahò, t,d Pnh nvg ppáh Pth Vc bầu thP nòc hika mình của hK ưphgơn an triển ,cqu Hải nàtr
,ln ,tc nĩht người gnkhô hícTh nói phải Linh Linh nhiều hTông bnhì ig"nht. ãđ Ta" rTn Phượng ôghnT rt Mc đáp. dư của
uiM "Điện ôgĐn d!"ám ingg mâL va miệng, nil "h... gưPnhơ nhưgN lhn mở gêNh ơgưi"N ghTnư :uqát
Đi num rTn iđ. ếtpi cM hngơPư iL turi mnga xtu Hiên ũngc Nhêg gTưnh dn nghoà ca ôĐgn ùngc đi h,ni
Mặc nrT ưign nmu tr được khử mt phương thừa ctưr ođt íb nhgn nhiên, truyền hik và Hiển rtnê .nh đi
của .cưb umn Đà Mặc lồ Trần tb trưc tm khổng tay yl hPt Bnà
Kh áioG Hải ãđ tB ta.y ăngn oLã Đi cũng ca ra
"Gầm!"
ar iđn ui,M "mâL m nr,T igNà còn gknhô mau g".niào Lmâ m:ign h aưđ
Tần Phượng ãđ cản. bởi hBc ngăn ônghk nô,gc vì hhTcí clú àM ó,đ thành ra tay ãđ trnog
Mặc haưc àl coi, hn mt cho ođt, ocn ìg, ókh đám ngr nđế Trần mi ntr ãđ đã emx sa?o Sắc này b tya còn đầu iưng bắt là ri hắn tranh pá
giới gm bất nrêT cny,uh c Mặc th y hạ lcú itnếg sp cíhn ngt boa khổng cứ l ếht uy ùmrt đây, nơi tm utv ,ungx .onà đi. tiểu hổ đ hnư hết đế,n muốn óc rTn rngu bắt tM truyền cihếc gdưn ihếnk trời,
ixn ca hngưT ignà,o như gn ếtl ôngĐ không cu ngng nơgPưh giá Sau ax gêNh ihk Đngô oH, ingà ar ưPơgnh ctrư ra y.at đến
nàogH ri nâht lon Y âhnn lúc chắn giới hinT tiểu hn định ca vỡ cM ãđ tếh .âyđ Thần vượt ơc Tnưg khỏi v,ào đưa à,ny iơn ath ih hcân v,n Trần
tri ,v "Hai là àyn ct hip hay s àtn pih vậy, ăngl oagi ih nth úsc hc cứ nyà thngi súc ta àyt hnđ ct ukêi vô lại àtn áts tc cá ìrt ti ta ta, ca gitnh "iđ. hmp inêth ct ta, h,n tiếhu ncò đã như rctư cho
còn ôm ph a,ìl hiểu ph nàng gnĐô không Trần tm chia umn tch gNêh úgip àl ohnàg cầu đây rTn ar hnPgơư tế,yqu đỡ kiên tay, ly Thường gnhoà Mặc, v Mặc. ixn
"Phượng ghPnư cht dư ácc sự Thích, muốn ech vn nT chở in ct ch.Tíh tht hinL uqyết ưignơ này !"oas nDiê Bhc êtn ôTgnh coh đã nghiệt iS âmt n,gi
hnNg trói nào ,cth nh êlin Tnr tiếc gTưhn. nhm ncưg Mc ư,nTgh đến ri "Nghê cũgn êNhg hn vào đi". muốn áchc gi nyà không của nh, yàn đi, cúl gkôhn uđ iđ tay sc Nêhg nkghô ngnà Tgnhư yl ob g.ànn đáng thoát nvgò khỏi
uytếq c,M rTn chặt đi. nhất Nàng mô hnôkg yl
đi. ép aiH cưỡng gNhê hnđ Phương Thường ngưi mang gnôĐ
qâun s ếinch xem v rtgno ynà tắc khác icv Tnr gnđ aqun ,qunâ trọng s rt àgin àngi ioc đến ôngc rt v Hiên. phá ncgũ Đi ca cvi iông ,Hinê Mc, uqy Nêgh noà aphí ncũg đnế cM thể tm m,ìhn vị rt ar nch rể crtư khai íhcnh Phương giúp, niếb giành yàn nghc ca htt liên từ htrna ihk nhôgk nay gây urti Tnr ưhg,nT nco Đông Ho al ghnưn đứng ccu Đi giúp, àl
iđ măn il gieo s rt, gTnhô" họa không ghtin, thành tm ưd nv my ưrt,c h"nươg.p Linh ếnu ếkp,i như trở nghôk nôkhg thể
tPh ac àl đến hK ygna ư,s tán ếin,gt Trần ly oGái nêl àbn Hi, tđo tB ãLo li c ignnh thcár gioa phiền .cM năng gtrn muốn Bất ,àĐ đó yàn coh cđư tya "iĐ Lão i"r. cần sau Đi iáoG ghcn at của
rnT đã đu cT Bch êit.n Hổ iv ar yta Ngọc tc trưởng cM
gùvn àl Tinh gôhnk một Mt góbn h b tm trên Vc ghnk ưh lao cto, c con túh nàhhT a,r lồ đó íaph àum trắng.
ivn gnưrt đến. hnơ oãl hni Cảnh, lồ tc àl bước hcB nôhkg người ónbg Tth Ngọc H đều uaS của mt Hổ uxt gi cL Đi mười lâu, inhb ct, ưgcn ãđ ikh ,ũNg cngư .nCh khổng Ngọc Bch gi li ac lão ra,
âsu mLâ thanh hnìn "Đin mt rTn hạ, Miu ngđ Lâm nhau, và hơi, óđ íth đắc nói: uas rồi." it
Bhc u,chgn qua gếit ôhkng t trời yv. nhiên s t, d iđ hnư nT bỏ Thù dàng nhgkô
âgnn óc khí unc gnưi l khổng ncu ập túgn iago tay h,t mhêt trời, bàn rtgon tc yu hia Mặc gđn Trần nơi li hai htn Nyga nưvơ ưhn t,i ngađ lúc nđế.
chB Tn.
"Ầm!"