Logo
Chương 1794: Đại chiến (3)

Độc Cô Vũ nhìn một màn này, kinh hãi đến mức không thốt nên lời.

Cửu sắc hư quang, đây còn là người sao?

Đây là quái vật thì có?

Hư quang có màu sắc tuy lạ, nhưng cũng từng được ghi lại trong cổ tịch, có điều những ghi chép đó đều là đơn sắc.

óc ư?” được s soa? cs đã hoc uC tìh rằng th ta quang ưNgiơ tht tiếg
ht ncũg cĐ hnm anuqg không ìnhn àno hn thường gì. Mặc uQang Trần h th ơhn cS uC ra, ìnhb vừa ôgkhn Hư baú của u,ihn unế ôngkh tm hìn,m tr này với rồi
ũV cĐ cth cắn hcí nòc đu hc ưli mgni lại, ,sau bị bị ráh,c ar hn hmt ngăr ưtơi Cả v ngim. nga nghiến gãy la,ì àm gna mhà khi kgnôh xương gũcn đy ra sua, máu ép đu átn
không Nhưng một oàv ngụm íht vào ,chká khí il rơi lhn. ưing ihk mắt
tai. lnê, ganm abú éhtt gnvu theo gào dội, xé d gió C nêb tiếng
m!
!ùV
khắc v cũng aby Cả khoảnh này nlê úab itr lao vgăn nác c mảnh ayng th Cô búa tb cná b ni àm l nađg mạnh Đc ếnđ ti àyn đi, an úc,ht giữ mô tm truyền tđ hnkgô cây đang rnug s,ua lp cs ngược ra bị ũV đu mạnh ngoài. ghkn aú,b nlgu tc ht ăungq sức baú
!ànhB
.tếGi
âmđ lên nhđ đ, h,ote ápoh th núi nrT bay tm cả ngược yâc àov đi n đn ychnu ir ãyg iếtp ngn bụi cM cũng cb ngọn aphí. igo,nà như sp ùm t niú ym ngur i,ún nđg êlni ra ngn
trước mt àHong lưt unm giết yáhn Tnâh yab ũV đang nh Cô hméc n.h mt Trần Mặc ,ioàgn ra ar mKế,i ontrg hLin cĐ nếđ ết
nió. hắn gi s Niêugh Tuyên ,nti .iếtg run Diễm at gign tht âyB do chB
Tnh còn Sc yàn lại nữa Trần uq cầm tếyuH hmn như cM ihơ ,n cây úba ,đi mặt n.ơh iuh agim hơn óc
ca ngại. hntâ hắn hc xõa nhgưn ưncg ùgcn vết àl oh đáng hãn, iàd vô hưgtnơ ,tnug nhỏ, ôC thương b áum, tóc ra Độc không cũng hnc
u.má Đc Cô Vũ b il nưhtgơ vậy ra ho
knhôg hư imn hoàn tnh,â dùng ynqu rTn dịch lc àno ghknô hnli ưcđ. là Mt noàt Mặc ,nyà úhtc mhn cchá cs của qaung nhục h nào,
ngđ thấy Mặc bèn ìhmn nh ra t.ya nôghk Nhưng thủ, rnT t
Trn hc hnàđ trước đưa đ lên hai yat Mc giưn.
nđế khíc rnT sau hắn hnnưg gcũn áp,ig iêtu chiến gnôc người gany cM thân tán, ôli tr Kích anguq én bị trì bọc, ányh hárnt, này rnotg giác ,aki ãđ toàn khoác thoát inơ. lúc iôL lôi khỏi aob cảm ênl giam m,t kôghn mc qagun óđ thể cưđ
d Vũ Cô thể hnư aDo Mặc. nhÁ óle ih Đc mắt hiếkn nTr gũnc gôknh hco gdàn bản b tự tghơnư ln,ê ngM e nthâ, rằng ănV àl
Mc ơc ly áđnh ,ih ar bay mt cph Trần nuqy o.gnài nh
g!neK
Tnr qnyu vào .hn cM của nn thẳng mt cằm
bí htnâ rót yba a,qnug dài ưt,ngr bhnà voà bgn ln múa, nh Vũ tphá mái gnotr linh lần. óđ búa ôC ôgn nhiên tămr ontà búa yt,a sau gấp àngn cl bc mik tóc cĐ cyâ
ôgnĐ bắn từ lo mt đạo ra, Phương còn pk ùm trung. hgêN nàt ưcah đo n,lg bi quang Thường ôil nh trên đã để lại gnt rotng không
,ũV hóa, Hủ Hn àtno àl cĐ ást g,ásn âThn óđ .ũV áhtp hémc Cô thân miK haíp thp hiển Bt num ếtgi Đc ôC v
D sao? rồi ibnế
cĐ ũ.V pá cđ h,t na lại íkhc nrT một Mc lần tás
khủng lực inm cm quá oiL yà,n .b linh dch
pếti dội. ycunh t,đ d tđ nện C tm mt rnug irơ h mặt icá u,âs búa xung ra trực
ánhđ aby niưg ra .xa cĐ Cô àncg ũV bị C
vung ly tới. ađgn ôm lao aíhp búa, v nH ncá rTn Mặc
lòng, ngược lại ra ikếhp gtnro cùng muá, tĩnh thấy tnh ho uxa ìv gnuaQ cảm h dọa rt tm b mình. Cửu ngm cS ý ca vi ,il sợ hơtgưn tna gưiN nbhì b hành sua ưH
sc đnh ac uil, nyà ni gornt Sắc Độc ý Cô Hư oáthi ungaQ lên đã uC glòn lớn. Lúc quá ép
Thiên hcđ ba àl gi hạng , in “Trời chính ptúh Trn này li không ôC ,crưt Bảng cĐ c.M kỳ
“Rắc!”
áqiu th cu qu sắc ?ìg hnưgN
định ũV yab, il vang .xt tiếng quang bên ổn qnăug ênl ìhhn, av đã hồ Cô Độc iđn bị àM thân xẹt tia
nngà ra túr uđ ôuđ.i umn h, ătmr s rtnog l đu gnt lúc đã đ ưign aiog s nòlg ìht cihnế iul, s Phmà iếhpk một khi ,tbiế sơ ý, ra hcgn snih
nl ,Mc cưc v paíh áđ ôC chân nhm ũV b Trn ,phi toàn sc mà cĐ vgnu một dồn ovà nrT gtun à,ny Mc úba cự .ra il nn
đi!” “Chịu ếcth
giam inh úba đã nh tác gnđ ca Mc ũncg yht nmu khgn nặng rtì nhưng bị tr ôkhng gunx hư li nnê bản ít ohet năng mc Trần tránh, ngv v, haqun àny cây nhiều. l ìnmh nề iđ trở trông trệ c,m páth