Logo
Chương 1791: (3)

Lời này của nàng, không thể nghi ngờ đã chọc giận Độc Cô Vũ, hắn lạnh giọng nói: “Đông Phương Nghê Thường, ngươi thật sự cho rằng mình là công chúa Đại Hiên thì ta không dám giết ngươi sao? Bất Hủ Các của ta không sợ Đại Hiên hoàng triều của ngươi đâu.”

Tuy không dám giết là sự thật, nhưng về khí thế, Độc Cô Vũ không thể yếu đi, đặc biệt là không thể bị những lời này của Đông Phương Nghê Thường dọa cho sợ hãi.

“Ngươi có thể thử xem.” So với Độc Cô Vũ, Đông Phương Nghê Thường ra tay, chiêu nào chiêu nấy đều là tử thủ.

Mà lời này, không thể nghi ngờ đã đẩy Độc Cô Vũ lên thế khó xử.

được đin mà đna bo đã vệ. ayM
ngà Phương mng bị ámu nhtâ ,ra hmt Đgôn ra phun của ngoài. ncg chấn Nghê yba Mt đ ntgh ơitư nhTưg mt
như nl an v ếtyqu nlê, Đông đã ìnhh ươhgPn élo alo Đc mt tâm nàn.g ndgư đan li ca Nghê hpế đin ư,ngTh ahíp thân
ihcêu mnế ngr chế êhNg sao.” li đối mt tcúh sức glnư Mt coh inưgơ không đầu ,H Vũ Cô ôgnĐ s cho có hPươgn i,gếtn iv hừ Thường cho ùmi khngô grn htt mình. Đc tibế h,i mặt v thủ, lạnh đc th t gui, at
“Bành!”
g!Kne
này, li gòhpn óhk vệ Thường ngd Nghê lần bảo điền .na nlê ng pl nĐôg hơnPgư đ nđa rất
!hPt
c Nêhg mnh gà.oni tay đan nà,y gnôĐ gưPhơn n ac ưnngơ gtniế va nL ũV aby ngón Đngô Cô agngn vic ngiư Đc yat cánh chỉ nhiên hgnưT yqun, gyã hnTưg rồi phế nên ,hoet tay, ãđ tung ra hêgN ađu đến mt imđ nát, h gônkh ,đn kêu gơưPhn xưngơ tđ cả lên đni tm ra
Độc b tử đã giúp Viễn được nph Kỳ ưc,đ utiêh iD bị nh ct ôC hákc cho gnam nTí hài các đã đ nhp K óc của Đc Tích, C hot,e chết Lân thì gai Lân. nhgưn tha ytu aogi ca cũng ar tm sua kih Mc lĩnh gn óc nrT Đc mà Vũ, ưcđ hắn Cô mt nàoig yrutn
.tPh
ghêN là túch ít óc Thường ếđn động ưtcr Đgnô thấy anđ àlm tognr civ ỏi Nhìn đã Đc il onàig lc t hnt duy lhni uđi Cô ũV ht, Phương bên hi ònc ,mt th inđ.
đã hárt,n Thường bo lá átir ng khó thời phnòg trông mt yat ,àngn vội htnâ hnác né iag àor ac gươPhn mt bị nôĐg như àm óig ig.y utnhy mình, lớp bằng ta đó mưa làm lư hôkgn mt gnvà hnngư gti, vệ ngừng cl ,phi đan hế,p ơnc phải con hnư của được điền ngà ncg Nghê
ac hếp đi con nđa inđ nhôkg ngươi nưđg ìth sống, đ ngươi.” at hhíct vy “Nếu
của Đông cứng il nl ôC nữa rắn quyền một đỡ gêhN Đc nTưhg ũV. ưhgPnơ một
không tm ,my ghưTn gêNh đã cákh ôgĐn tuy giết gưnhT cho th gĐnô àl ihgn giữ ưnnhg ngờ mạng. Độc nng,à vi hắn tu hđn giận hếp ac không àl ũncg Vũ, anuh hêgN ngnà sao chc việc àyn ưhPơng li gPhươn đi ôC
cno tuyệt cùng Hai hnnh at thần Kỳ aigo nhơ Lân hhTna ,bc ,nhau vào Long. uic tm xé ánt chm bnê va chiến, gđna như thú il hai đã gnhc
Thường, đi gNêh hn của Phương yh ôĐgn đm nbg tới nàgn. ac nđa ac đni phải umn dưới ánđh Nm
“Hừ.”
ac hắn. êln chn kia đấm úc hcc ìth ếNu àyn guxn, ánggi irơ kiếm đạo hn s nigư
àont ik,m lhn băgn, nm nih tm cnu âthn trào, ngcũ màu theo như cùng ánh yv âm ,dt mki Lân hip Vũ óđ gunaq vàng K Kih hn Độc av hư lớp ar. mt hiện nnê cuối mắt đấm rt ra
giáng đ ơhn yàn nh của ònc aíhp quang ôC một c t sp bnê khi sửa nêtr ac mđ đo hắn, bắn cú tới. Đc nhanh kimế tốc trái ,xugn Nyag
niên đau ta đến ac Tnhah i.r tngr ly umn chb gront gương ngáđ mắt đó vòng nếđ tm gnàn, inX ênl mt hiện lnòg: ưhntgơ hgươPn ôgnĐ lỗi, ca oe nhìn mô hgNê tai ưghnT,
“Ầm!”
trái, cun nrtgư agns từ tya tay hnto ayt ưh cúl ngr at gnhTư tvu ln,ê ngnà của mdá không, phát rồi ngnhư ,àngn ugnd của rt,ào iàd có gnc gNhê đi ý ưnh Vũ, Đông thủ iph hơnưgt hn ànhng đã uyt nhìn hngôk phải móng vào torgn gầm. ngón đ tay igơ hhnki n goLn t,us ac quang Phương hp Thanh vi hhnat ar tiếng ar bộc Đc đmi phn
ntrê năm tàn kỳ nh mắt đo của hyná gầm đ hânt khngô ,rugnt chặt, từng tốc gónn ta kmi Vũ quyền ưhn mđ giữa étht Đc nuqag nùgb vàng li, nnh,ah đến hyc mt éol cực trong ayt tm noc Thường. Nghê như K nhìh nâth mn mki óc ôC h,n thàhn Đông muà nơhgưP Lân đang ìhnh nắm ac nlê nổ, thân rcưt chp, đã ohá ati Dứt hn
“Ầm!”
luôn c ra tay ar ,hntõg ơc tm rtái hơưngP li hhn,ì rtng cánh b một bya v hngTư bên, gắng nogrt ht hNgê êginhng n tut nhât unôbg Đông càng c tay máu, nếđ tay hK tuy thương ngnhư êhmt ngoài, ho cs ikh pih tưngr định ũncg chn cb.h
Quny. là Lân Đây K
ngôc, đầu, nâL nhêni tđ kiếm đổi ôC đánh Vũ quang. nhưg phía của nàhg lên gàvn mình an athy Quyền v tự K toàn iv cĐ s nt
người ưh Nếu ghnkô quang bảo nàgn ếhicn e óc thành um.á v, đã biến vũng nửa ipág
Thiên ùT nahTh Long Chỉ.”
hnáđ Đc êinn ngbó một ãđ sau ôm dáng gĐnô hanth aby my ra óđ xa ôC được thì Nghê t.ưgnr ưnơhgP định nàng k,ia ođ angqu ihn lần nt ôgcn mt an Vũ qynu mkiế li iùl Thường pthá ,yl