Logo
Chương 1787: Cửu Sắc Hư Quang, Trảm Bạch Nghiêu (2)

“Đã đánh đã nghiền rồi, vậy thì nên đến lượt ta ra tay.”

Trần Mặc lăng không đứng giữa trời, y phục trên người hắn rách nát, để lộ lồng ngực vương chút vết máu, tóc dài tung bay, Cửu Sắc Hư Quang bao phủ quanh thân, hắn nhìn xuống Trảm Bạch Nghiêu, tựa như tử thần giáng thế.

“Nhanh thật.”

Liễu Nguyệt Bạch đứng cách đó không xa, chứng kiến Trần Mặc đột nhiên xuất hiện sau lưng Trảm Bạch Nghiêu, một quyền đánh bay hắn, cả quá trình diễn ra trong nháy mắt, nhanh đến mức khó tin, thậm chí hắn còn cảm thấy không thua gì mình.

thủ, hpt nình ã!ih ngưi sợ n:ói ón ngươi gnb ,xgnu hề Dù athnh iah chẳng Liễu cnũg hạ niêl âđ,y liếc ta các âm Bc,h đến iNó cho Nguyệt ca
cnò chn th có Cu bây tìh mãn, lại có Sc tđ đã phá La T tđ iv hưn Mặc chưa nên ihk phá, ,ri đu lực rTn Đgn iđ chiến .yv ig u,nQga êniv
non nl rung của al ,tđ nb đ.o một ađ mặt đại nhoa ó,n ot nêt m xuống như cn,yuh aohc đ,i ht khcí úni nhm qu ếknhi nhâT
nắm hội ,mđ guhn Nghiêu, unm d,c nắm hco nn ntrê cM áhTi ,lên nhanh vào ânCh ơc mn uhiNêg đ,m Ha ht nhm hkgôn chặt bùng Bch ngx.u Bhc rTm t,ás hgtn Trần chnóg áp gDươn đầu hăng mrT
giơ hĐn yth d Nêghui Quang đng cS tb ,nêl bt hegn nêtr thân ciư chỉ kôhng tiếng àrt,o ly hề Mặc ch tay một n.đg Trần Trảm hn hr,átn tay, uC tm gòln dàng ,m ti, tuôn ìhnh đánh t,gếin Bch àm vn àbn kh
cơ phát rmT khí bộc động ra nlgu itr êln ást nhuc,y không hlin tràn dài, tm gian nmh cuồng othe m, tnogr nó, luồng cgàn tm Nhgiuê t gầm nga àm Bạch qhuan ngur hãn gnp cgũn ob. xngu hung ht đó tm ab orntg lc têmh á,pt và nưh bão k,hí nhkgô
thân tay khác .Nugêih ngưng đã nìhh, n hhàtn rnT Bhc mTr thể ahThn t anho ac kíhc Mt gLno ênl Mặc,
đến lên uhin guhiNê hôt,i il im vừa chB lc hắn ăntg thế. hc soa áhp hkó in,t tđ ưlgn Trm
“Hống!”
utNyg uiL thốt ếgi.nt .átS một “Hổ Bch khẽ lên
đã ht về nói c,hn h.cn của hắn chk,á .ếhc Nya áph cảnh, hắn Bch sớm pá cách hcn giới va là pá uihNêg vọt gũn Stá ngũ vn ynh là chỉ óncgh hípa luôn k nđế hhnna đt ,utx nv H rTm
đ, Nguyệt hội ưH iuL nhiên Mặc ếkt đã itn nhúng là ra cS tya mun tm yhT n.a uiL Bch không osa gNuyt cũng igưn ùd óni nrT nưhgn ayt Cu cth qu Mặc, aog,i úpig Qganu t đyâ trên cơ vào Tnr ,vy Bhc
Bị c cM ônghk bya iH ùli cl đã íhtc hắn Bhc hik đyâ Ngc ac Trần áhnđ tộc. li yà,n ngt dgn s hty aoc một đại, àl Bạch nâng hêciu khoảng. áhPch a,r thực di H páph
va ưgNnh cảnh ch ,cM ôih.t đt mới Lực hinL rTn Tứ áhp
lại một nữa ln Bên .hãi ginào kinh
iig tđ Bch mạnh nu,xg chế. tm khi từ glnu íhk gánig Mà hnt b lp íb của Tmr áp tăng vọt n,h ihnêt một đnế tức nđag uc imđ ct ghiuNê cs
sau chặt, bản nnê rồi tm êhNgiu hgưnn sm chậm ly Bạch gưnnh pòhgn ra mrT ra n,g lại, ith unm tới, mất Đnh Tmr đã óđ túr hct năng hpn. mi nrT kôngh đã Mc theo nhất Nghiêu nm Bạch hcú ý đồng bt được, liù vì
cM. v i,nđ tm hận nưh va íahp b tihm đo hík thẳng Mặc “Khẩu ,d hmêt thật ncàg tc vừa thấu gni trgn giận thường, thể Trần vì iguêhN sc Tmr thành tâm b !nl aol ,ưt hâtn ếutyt Bch hn hnp bhc haó oic hnnì vì nTr
tvu trên tuv mrT vgun nght đó ar, sáng lp theo cs hnlá, Trn inh hty áhn cách Bhc Mặc. Nihugê móng đánh Nhn ,énb av mặt nhĐ ovà đủ, nkgho nđg
hnkg Trần Nguyệt Tiểu quá it gknôh mình, mht Tnh Trong Gii, ac hki .b Thế Tinh cM thc lc ncũg Bạch hiện tgi uiL ahtn
ntogr Tnr ghônt trúng iph của cBh thn mt uiêgNh mrT đ,ó honkh Cníhh ònđ Mặc. hkc
ámu ếtyut b ưhn đ Bhc trắng “Khụ…” ar m.gn Tmr ho nmg b một numh Nghiêu mt ,ln ngôl
th vy, áuq Bạch cảnh, óc huyết. thân mi đã k hoc hai hnếci nđág cM Nghiêu T cL thực Trần hưn nhc niLh đã đột ũngc này av ih,p pá lc áđhn agoi rmT ,s páh
m,nhì hổ, nào, hìt hBc Nghiêu mg nQuag thân chứ? T tiếng rồi iưgnơ một rmT :óni àm lên thng Dù uC it ihn khụy người kỳ chỉ aos ũcgn xn,ug cS hcn tếh d thôi! đứng giận
“Nên ếkt r.i húct
hắn ncgũ k cho mà đánh áp sao b ht lại uhếy.t ùd c,nh yv Bạch mrT Nghiêu
Soa ht óc vậy!” như
Đây tiểu b áp đối ac iv chế toàn Đ s thế gii. Thư àH là Lạc
êT
hTnah !n ognL
trắng utếty, ac khí nggn Tmr hcB tức b đỏ kgnhô nó, ăngt ôđi mt nên mắt nhàn htếyu si quhna Nghiêu híK ưnh rực. cnũg vn ,thn trở lông của ,nlê
có nhbì là đó gniư rng chuyện ngưh.t Nhưng gũcn hoc
ơnigư, .ón cBh rồi.” gtếi giết chỉ ưt nmu iu,êhNg Nghiêu, là không mâ,t đủ oHnàg ra tế Bch aso thẳng hnìn một ac rmT hniL mình thcế tâm tya Tmr mn ra, nYê cM ta nhỏ ếKmi làm vào Tnr t
ugih,Nê năm Đỉnh rnêt đang pl mu mn nhạt iknh vảy s hiện ý Mc đến Trảm gnhn tc,h đ cng lên. hxna nrh tay ay,t t Bhc đgn gôhkn nngó istế ly ac àbn Trần t màu
Trần igây bật Mc theo, gưnhN áđhn yang b ra li tiếp ong.ià
!m
ođán rng êmht ơgtưn mất lai ntiêh H hcB gcN .ir óC mđ Tc hBc ưgin phải e nữa Ngc ca Tộc. H mt v d lại m kiêu