Logo
Chương 1525: Ba người đồng hành! Thâm nhập địa đạo! (1)

Ngọc U Hàn khẽ phất tay, búng ra một đạo nguyên, hư không trước mặt tức khắc bị xé toạc.

Một luồng hấp lực mạnh mẽ ập tới, Hoàng hậu chỉ cảm thấy hoa mắt, đến khi tầm nhìn khôi phục lại mới phát hiện mình đang lơ lửng giữa không trung. Cúi đầu nhìn xuống, vừa hay có thể thu trọn toàn bộ Lâm Khánh cung vào đáy mắt.

Ngoài đám thị vệ canh giữ bên ngoài Thương Chấn môn, trong sân còn có từng đội thị vệ cầm đuốc qua lại tuần tra, phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt.

Xét theo khí tức tỏa ra từ đám người ấy, tất cả đều là tinh nhuệ trong Huyền Giáp Vệ.

ncò bn ni,đ sau ihêtn oànT t. iv âyt gônĐ Nigào gpn,hư đ hai tấu nìtrh bộ ang chính òat ac cùng. gntò sộ, phía nl uxân unCg bnê Thái đin của rộng nguy crtáh việc thị gnuc và ph àl ônđg
uih li nm v.i òcn ly ưngnơ, mm cM genh ayt tay im ayt ba cung àov bàn ignư vậy yta Trần nương ca trong lin ý, bay
uđ, hắn. hậu gnnoã nbà nl của ly ngoan nắm nHoàg tay m. gt
rt thực éok gi v Đúng nếgit it. nàng clú àn,y mt kh
yuT đn gưhnn thật thế. nùgd rất uâ,đ nL T, il biết óc lên mang thử. hc il t chỉnh ônkhg ngH uq óc ưcng gnũc ênt nghe sau Kế thể này nnàg đó ra hík my
ếnyut htng i.v hci sâu đi ovà mhc lộ Mặc enm ca nrT tognr ugnc ,y theo
,ar tản chs, t đây, cl n,iv máđ vệ lát nói: hTái ák.ch nhân ar mt ứng chăm úch không đu còn tra Hàn thì cảm gucn Thần gànio thủ itn ir đã hcT ai tm nếĐ tuần U ếnib không gcN cũng
tb ng,nơư không v s oĐ ht thường. nhn gn nàm ìg ra àov t ákch đêm, đám c toàn hưn ưnnơg c hàno ab giấu che ưiD hòa hn Lực ca điều
v tay tay ưt,rc tng paíh pih đưa n.hhì tm bình tămh chướng nngó chạm Hn dò đu vô
Ngươi mi lấy Đyâ ìg thiên !úhp vi ta?” gi so
H, đ nịnh ó!ht
cái, tiếb bổn gNc U rằng hc cung lếic ênhin mt nh nói: gtếi nth igNơư người?” Hàn och
nrg màn, hnơ i,t Linh e téx .v hếucny nói: ob,á mà đgn k v nâch l,i ơngưn ht òd ihnnê k phá. lp yat của uX iđ s nl, nó ơC nhíu mày oad giọng này nguyên uến n,eph khi đứng hcn mt nương ct s một dĩ đ,gn nC biến gđn t.nr hin nĩth nágđ cc nht hík không an th với yàn hók phát átph Tàon Đây Mt uas uqá pl ct Đám nhưng chn trầm tngr nihk nh nh
đã.” lc Trần đ:u khng xem vn ,hđn uqa ig đó âBy Mc rctư thể cứ hacư
đồ ndgù vừa điện vừa các nìhn bn ìg? lên àny mlà tiếng cM hi. Tnr Nhng đ
óĐ cgnu ìg n ôgnkh uh óC hiTá n hỏi: tm haT t. àognH của ,inđ àl sao?
mn,ihg rtgn kín auq cảm g,nr nơi, ht th Thhc những họa vn hPá thân nhận il âhtm cản uđ trong bị đi đi khắp nngg tm nuych dần Hn đnàh Thn ônkhg àov khí, rt ùnvg địa ongL đc.ư sân, vì gkonh nh uáq Nưhgn c.hm ph aM bn hTc chỉ dn rtogn nhập không cáph
nĐi đni hạ?” h,
úci ăgcn nmu gưnđ bt yđ ra nhnì ưhn rãi mch Hoàng kai. cnog uđ, hậu
che Thái pònhg noigà gknhô thật đến Cung htn điã, đ bên hc ôgnhk đn th định tử nkí Trần đang n,hđ đối ưdgn bệnh, igu ynà, ưgign th nm như thì khẳng ytut yàn b uếN Mặc có l đgan Đông lời hnư s tm ra ilt thế. igno.à cn hcn gần kẽ Tyh rongt
h.k hK
nhiên ac này hpá n.ưig Nương minh ghônk che onđ ohgkn trong r,nt any ãđ ch lp th hư oĐ ra nhìn tm t cao hCn ưH átph ntr nơi Trần đng gii s gi.i đương ngnơư khác ,vô tồn Lc được cm hnniê c h y. dùng s mà nên àl oTgrn hpáp, ca cM ,ưxa hnc tại hnn ôghkn ca ch ba uQy
ly tnh an đưa chỉ vô ahnhn Hàio ơnh mình mạch duy tìm vừa àotn đồ cẩn gai tm li oành ct b ngang đã bniế htc Đôgn tnào tnh địa s mđi l dưới tb ich Ngu nH mch đi ngòl Cun!g chiếu, ,tđ nâhp ,ar bố chm một hco hoék ar rất hgtưn mS gchn mất,
ivà .usa hcaư cch tíh của ưhtc ũcgn apíh êhmt ht ôKhng nngà ngắn, có nữa àyn là n ct gNc U iđ cgnũ thiên ma p.k th n,nh nàng hngNư chỗ úph id,n có uiđ mnh thi, tm phương ht hta hoc đu hc khió ym dài, ch Hnà không nhất đúng ơgưnđ
gúbn Mc gnnó anl đã bình quang ta, kịp chưa phn h nhgkô nTr tyh kia nương tay, ngt một ncò dấy mht nêl ly ,gn ng chướng gsn.ó nh áhn tan mâ nathh biến, gnươn
il, uđ với htn Đni vẻ tm nghĩ hạ, nđga Tnr hty hc hkó àm mình iuh: ưign nhnì quay nnhì v?y ưnh Mc uxt ngNà đang
chẳng c tb lúc tĩhn nógb mt yang ũcgn hay điện là nha ht uđ thy đ.uâ otgrn hcmì hC các k hmc, người này,
gni aSu sáng. n:áht at mới oàv pH nơnưg ikh oĐ háck là ir, rTưc mt bcư rit khi ưcđ nhân glưn “Không nương, cM ếth hnkôg du nào hui hcế th uq hki .ưđc ngắm phù thy rTn gơưnn àno là gtrăn gôhnk áyđ ut cảm h,nc sâu chẳng nhìn thiên xanh!” thật ngigế h nnưgơ vi ta
vn h!p aòt mhc địa nhiên àl chỗ hácc aoig iNó nơi hák,c av ưtrc cắt gii phía bố đúng đin của mạch nhi ,đ ht rngùt phnâ it aki heTo mn đa igao hm,c àon không hai ấy. ihc
cyunhê Hogàn là điện, bên ếpit ncôg Lệ Quang nơi Gioá lòng ngày; v điện...” hnư kia ,đin nhgưt đại an hậu àl đáp: x Chníh ,yat Đyâ suâ ùgnS iđ lý gdnù thần; nhơ thuộc nbà ếkin êThni đ
ml hpng mâ n.lgò nrtgo gànHo bm thm Hai lên, hu
a.x Mặc it rTn khựng v chân đu i,l đó hnnì chợt điện eđn Bước không áchc aqyu tòa
ưnh Ví
ưic, U phải gcN c rồi, hn thôi, ý Đưc đ.i énn Hnà rhct:á av mau
“Ừm?”
rnT chợt hÁn cM mắt lóe ln.ê
canh. cửa cung, đang giáp mt sĩ bn ếnĐ ngđ crưt
à.l.. Đây
úlc Nghĩ tnào. iv v U im hoàn tmi Ngọc ol,n mê trọn Bảo óc va tgnò Hgnào dâng giác cM tb ômH vài v, ếđn cnùg anuh ch hpn õr tb n.og Mặc, is iêuk ayn lên cl vui rgnà vừa Hàn phần mô Tnr tâm, iđ có ưnig pđ ba ca mặt thấy ádng gnnà thể hu
Tmì hyt Theo !ta i!r
bừng, có uh ám trái hgknô Hngoà “Không, táo gmn. chín như gì. đ tựa
nc tm ht Trần sát phát chúng cngũ đâu âđu này dặn ta bn đ Đi gđn dò. hiện.” chút, có Mặc thận niơ vệ,
gcN Hàn sc tiếng. nth như y, lạnh U hk nthư,g oh mt hty cảnh hnt vẫn
nođá âm nkghô đi hn ms ra qu sai, bị emX htm Thái t id nêihn đã .ir
Trần như êni,hn ĩghn đó. ra Đột Mc iuđ