Logo
Chương 1513: Tuyên cáo chủ quyền? Trần Mặc là của mọi người! (1)

Nhìn bóng lưng hai người cuống cuồng bỏ chạy, Sở Diễm Ly xấu hổ đến không chịu nổi, chỉ hận không thể tìm một khe đất chui xuống. Nàng vừa thẹn vừa giận, trách: “Phụ mẫu chàng ở đây, sao không nói với ta trước một tiếng? Mất mặt chết đi được!”

“Ta có cơ hội mở miệng sao?” Trần Mặc khoanh tay trước ngực, tức đến bật cười: “Bây giờ mới biết mất mặt? Tối qua nàng nghĩ gì vậy? Chuyện này mà để Hoàng hậu biết, còn không biết sẽ gây ra rối ren lớn đến mức nào!”

Gò má Sở Diễm Ly lại đỏ thêm mấy phần, chột dạ đáp: “Nhưng ta thật sự không nhịn nổi mà. Cùng lắm sau này Hoàng hậu làm lớn, ta làm nhỏ. Lúc hai người... làm chuyện ấy, ta đứng sau giúp chàng đẩy một tay, nếu nàng ấy có thai, ta còn có thể hầu hạ nàng ấy ở cữ nữa—”

“Nàng đúng là có tình có nghĩa quá nhỉ—”

nMi lễ.”
Trn đi ?nânh
quan ca aig cm ygênu,N ninêh võ lnòg là gnn àl v gànn thế norTg vn at hmT hnda thần hạ gần gia mt ti n!imh iđn Đại nưh uy đương hiểu tgnư, nt này nào. đám đến
là thn .n úĐng
va của h:i H, bà gâny rTi gì Tri nhìn cM ra ngươi? ri nói Trần cất tiếng v Hạ, kia dngá mTh vi êđni
gnkôh dùng tạo s đi bitế qu kết sớm s nrT cM hnnâ huyết Nếu long yttu nd n này. cải tới yàn, thế
sau ãm igơnư giận Trần unt,y iơưgn aig nh tham sp gì ãđ civ miD Sở đi oán chuyện nói: gneh cũng pếit vi yV tục aty không?” Mc ,ngưl Ly chắp ,yàn
thay hn hết. ên,l ênl chủ!” b y,L nhìn trầm nggn chi nữ ahnnh đôi àbi hưngN gâdn ghnt còn auch hhn tm tph ngb giận dám h, hạ hôngk ac uđ dưa Diễm rTgno nàng tai ép daư rt gnàN t,xó enx đã tnh tg,n tm hnug “Đây cũng nơc an S có iđn sự òlgn nkgôh hiểu, ón:i ưghnn ào.v b quả ãđ giọng
uC .U hcúC
H ic dgưn sng Thẩm độ hk hkngô của imD lại, Sở áiht yL rTi đến ng vậy. hnư ncg il
Tri nơg đó. H mhT ncág gnđ
cạnh bnê ac Hạ àv irT ar. gnòhp nưgNg yđ Chi úcL yàn, cưb hTm ănLg
yêTun nuy?q bố hc
s chẳng này bg,nô k,p vào chỗ Li tác. đánh ntoà tth quyền khiến hoàn tay đ phát đi như hôgkn nàng iggn nơưpgh trở ca một
ếcth sao cm huní ,ymà ngâm, Trần mth sinh ra ri từng ànrg giác iãh il với sau hắn nngà âm khiến U Mộng khỏi Mc ng vì húCc nv Nnưhg m,ăn nh .hnC ihk tb đến ta thc Nghê it đã knih ácgi tmr htế nói rõ nA Cu
không cngù hc ưda nưgơi k h cần xem ết,h T là ưnh ũgnc gì. nc e.hp thế, éhg S ig hia tsá cũng Dù iv âyb nên sao mui Ly chia chẳng quả Diễm ta chúng utyrn này nbê gnưi c,đh tia mhìn miếng lớn Nươgi mt nói: mâ sẻ ta cho at ăn gôhkn nhau, vn n,gnà
àny ý Li gì? có
ủi. cũng yam ohc hn ghtn nh như ghkôn ban cưđ cho hoạch, ít tih,n ra nolg ànot hệ nkôgh mxe còn ivên uth àm an Nhưng hàon tm iôđ pnh iph tưnhg
tỷ ui!m? T,
i,n ronTg nc cm mt nếđ đôi ncư ht nào lửa bì ngông áp dc cgnu itr, !tt ri,t kghnô yu ia ngcù y dp gcnũ h htc ba năm ach ôghnk gpn sông úntg giận
?
bây phi. mex nói b.m cá,i nôgkh hắn ln giờ ,ias ml nh ơhn gngi bất ht Rõ kẻ úgnđ il vy ai, iThn chịu tâm gn hnn gràn còn chàng Diễm ra lưm uhk H, mà kôgnh Sở một nhi Ly phản c
hia nth còn v nơgd.ư như ra gưnd con i,m thức. ahi nvg nlê gii ndg mảnh nếggi m lên, thn nhập cái thêm trong tli àogni it, trong hắn hồ àov ó,đ u ngás nình nhiều đứng yth Theo êđ,m c óc ýk ugnd nch suâ một ngób cvi ưhn tăng ơM thnôg ơnưig
cúi Thẩm mti nhơ Hạ đp ,páđ àvi bất Tri hnp. nhanh icág uđ
,li khẽ ulng quang yla không đỏ Dứt thnhà ưnig háp .đi ri tm c nđg, yáv ahó mik
Sở ca Đại ưtv lại hn shc Dmi nd icgá usa nìhm pé b cl ar tàno c yth hắn ph hnnh ih chút, của mà lực ,hn có còn ơnh nă àgnn yếhtu ưhn b ilu mêđ cS mc cảm ,ũV bt ch ax mạch ac ưhn hpá mt ngH hn cp,h Sở. hoàn suốt tm d nàng thứ hhtnà khi Hán Ly cth
ar xoay iđ ayt siết đi. ir gì, ta bng ahi yhc mu ph chặt thỉnh áb áb .a.t. úCah rất đỏ H nKôg,h tht irT o,á knhôg Thẩm Cgôn vt t,t có Trưởng ưc.tr ,tm ưing na
Còn Mặc——” Trn v
ếitb nMu thì nhc Bắc ếđn yãh tmì páđ nàng—” án
ưđc. cáhc đáp: xa cM “Nàng at Kgnhô cần.” tchú Trn thn một nlh
gì hệ ?đó Cửu lẽ chCú có ngàn giữa lêni hnCg U
nh. ,gn đại ob thư g kiệu, trang, Ta lc têh cũng cũng tam sẽ đảm, lễ, bát thứ tph iđà vẫn đãi ht íhnhc tm ơnigư cho ghn óc iương bằng .uếiht lnò,g hôngk “Nếu
ngnà vẻ nhìn với Thẩm Hạ ac dmá hk ,m Diễm Ly éh môi ahn iôĐ hgônk n.it Tri Sở ođà
?uy hT
lên Trần ấy. cht uđ nih Mc ciá tên Trong
c!a “Ca
eot,h mTh phi tânh ac htế không tt chỉ muốn đi c cướp thôi.” tán od miô ikh n,h eóhk n do, iTr nam nthi nếĐ hoàn đy v cưi nnhâ b ngươi, rồi một để ncgo im tâm, lên bt kỷ kh l đu sự hntg,ư tr “Không yên tình là mà c hn nigư ta àngn hn!t Nưgơi cuốn lên, Hạ: v ngyênu vai ,t
hết rTn này. àb cM iv tgi cách giật, nhoà onàt óKhe miệng
đã li ri M?c hmT ăLng qua mắt ưlt ti yL “Ngươi cất nH?gù ,H ưc Diễm ih: nhi gũCn mai thanh óc n hia trên Ngưng rTi nhô ndg của người ưrtc mt Trn S nàng, vi cưb áhn àl úcrt itnếg mã Chi, Thẩm
ókh bnù, chl chênh bên rnhát h ,nl hnsi đôi àngn nHgu oàn vi uqá ra ncăg mây n.hgt mc ácig ckáh hik vi ut
hn nếtg,i úpgi ngđ người ciư lần sẽ mắt nhân nói mt biá ưtcr việc, nâhn sau rnT yL gNiươ S còn at r,i Dim uph với li híp và tm nói: đi đi ếnđ óc y,d phỏng.” bước. thẳng “Được ta ta
c:M rnT
Tnrog mn tay á,o Thẩm tch sếit iTr t.ay H
inđ notgáh hcc chúa ngưg uđ nìmh iv “Bái lễ: tâhn y,L o,g nếki Vừa Dim tr v hnt mt ngs ahi côgn sắc cả hành Sở Trần nhìn gn,iư nên cúi và hạ.” thy ágnd ac Mc
nv ăn của cnò imD aT hncyu s S yL tâm qau, iggn ió:n trách nèb vi tc Trần hắn định nhiệm đ,i ađgn htn hn Yên không chàng—” ếitn,g Mặc at không .nàhcg lên gôknh Thấy it uhc ưtng sẽ
Nàng ngà để nay ta mọc ưax kôhng gđn cóh nơưgi ưcđ i,vo ngim lgn.ò rgnot
ađng dần k Dưới tiến nHiế Phnà dần s ca áhiT nêl nLih n khí, sc gia tìr C xíhc v Tinh. nlgo ếitn ca tgăn độ trung nđ,h
c cnũg pnuh hgkn én,n êhuti hnư b ht ếth hkí at đè lửa ir bố Luồng gian! kia óc c úni àno úcl bất ct trào,