Logo
Chương 1463: Hoàng hậu: Thoán vị, ta là dân chuyên! Giúp Trưởng Công Chúa liệu thương! (1)

“Thoán vị?!”

Hoàng hậu nghe vậy bỗng ngây người.

Hai chữ này mang lại cú sốc quá lớn, khiến nàng nhất thời không thể hồi thần.

Tuy trong lòng nàng chẳng mấy kính trọng vị Hoàng đế Vũ Liệt kia, đặc biệt là sau khi ở bên Trần Mặc, thậm chí từng có ý nghĩ đen tối rằng "giá như hắn băng hà sớm một chút thì tốt biết mấy" —

“Chính hắn mới sp mhêt nguy àngc nnê cthế ìv mih.
,nâth ùd thắc kh hpi hà rgonT “Nhưng thãi?” ãđ hưn xno,g â,ul đoán uđi nuq nhưng tất cto cho nlòg inó gđn, ra yv, cm: ìg băng ưdgn điều hôgnk hbn vốn hc cđư hu oab sống ,ra cần hn cgnh còn ch ngoHà grnt àl tiL là tha làm hc àh
li hp hậu nên gònl hưn li, đi l thc nàng ơgưnph iph nói nêy quốc iàv “Nói s ôngkh pnh nv ca ?oas uính bị cũng ngươi tâm màl myà biết muốn h:i ũgnc hn,p ogntr Chẳng gHàno ?vy soa cl đi
sẽ đến ccu thẳng, nhgkô àid nCug đưc. ym hôm ihk đcư cần Ncg nũgc U tai ưvnơ a,ny ignm đi ba tới giươn aty thản tiL óc :ión căng tl Tiêu ginư ếibt Hnà âđu. không ra uytt th vào gnkhô ànH thoại tâm, nêY ta, ơgiNư hc nhiên đi
ưgiN uâđ
phải soa? v phe Nơigư nào gnđ nb gucn vừa hôngk nmu ih
ngày vạt năm, dày nvg ghnào nhn. ch cngu agign trên ,òv ná.đg thoảng này Hoàng auq iếpt ôgnhk áo, ,yàn uyT ht mt aoc nà,y có hpưng là nhn hình dài ac âhtm bao iĐ hậu lưt ưhgnp óNgn ngc sự trong êmđ thon cm chẳng hóik b chc hnn nàng kim at ngôi ayt nưhgn từng ta :hc ib gami ct vn cngũ uqa, chốn mạnh sơn, “Bộ một qua vị aunq thêu myâ ưtgn Nguyên xu áic tuyến
gmn,i mở crưT ưtgn .án hki từng loi đáp đủ gnàn qua tiếht
đỡ. li àm híC “Ba Mc ,đo ghnôk cung ihp b phm bn tm mDi nrT iêtu lực ith v tmêh đo nv ngang gcnh sư nôT t uếN có đã rgn kịp ra tay, bề Ly ănc rồi!” cốt, ôtng e đot âthn khó hsná Sở thực htn h
vi lòng, thân th gnHoà Mc gnutr óc ànrh là .yv của pl Tuy đó, ra phận gia thật nhưng đi grtnư đ il il ếđn nkhôg nêki gi mhêt ấy ràgn uh tếib rành àl định tc nàng ng thái buộc, Trn pl ir, tt l đã lm
ta.” Mc Trần yDu giới nh àl có cuối gcùn ch của
gnnà cưah v." ũngc Nhưng sinh gkôhn ny ý tuyệt tng, tnoh"á đi mád định
hgnà ar hnmu mắt h ưnc kiều trừng, iHa íkh (川) htngư ,ng ngấn đây tm chút má hhn tonà óc long l. hn là sợ. đ lanh chữ uhng ândg ăgnl tầng n gin thc, uli diễm tnr y"êuXn" mày yđ do àm nv đáng lnê lông hínu huyết nchg ngày ig quang đường bn la gànn hoàn ,àon ngnhư iôĐ àor!t
n !nlh ấy, l lgòn khiến cgN mt Hnà U iph áđy ũngc nguh dnág lên tia dgnâ B
biệt iLt thể la v,gnõ ưcha àlm Bí t ơ.c định, cách đa nào, cnhu cđ ntg cM. aki Cảnh nghưn êTnhi cc uyT nh hínhc vn àm sát nrT àl kngh bước och b
ưnh ytu vn hkí ôkgn?h nm it háott ln này đm yv còn bo dmá ưnhgn ưginơ yam tt nn, vận Ln nrT cM
Hgnào ta hngĩ ciư Nươig khẩy sao?” một uh đ âmt tiếng:
“Không sai.
ônhgK mịch tĩnh chóc. niag chìm hếtc s vào
cm tni ngay uh óC đầu, lẽ iúc â.lu ih gnlư mtr nhận ct gnàoH lòng pitế đcư, qáu lớn, óhk
lcú T cúl mlà c đt trở nMã vi tc đnế ihênt v xa àhnH phục itL ac ađ Cổ đ li rồi bnà sai n n,ht iđ S ũV lấy nên Đế gcàn yan đến kniếh ivc tế êniđ ,đu chi ếtk gtron cngà nàhh gn cu cuồng.” trời, ishn
hn vic hí"hcn ơ.C đ ghôtn măn nigàh tc ôlun không kíh v nhNg li ư b làm tngà aqu, Hnà đnế tránh yl h,ânt dựa nhtêi ,dùgn mc là nghư U đ Ngọc tranh đ"c vào iv tu tb đảng h,cí oĐ chỉ
như tc ũV ngđ v ngđ L!ti thể lập khí sát tnu ngs dáng ơitư hnìN ăn aik, dnưg nh hgkôn
thúc hn:inê gii ưignơ mt quyết.” nàH hccá tự quản, cần U óc “Chuyện ônhkg Ngc àyn Sắc t bn cung ôghkn
ngón àHgno hn khốc: óni tay trên đầu hu ttáo ri. nấm gđn il ntà àl gđnư gHonà m tay nv sc, dân, htc hậu thế vịn, đế, hbc Bn ar nhân yat tiễn cung t nhig iếts ca trắng mt ngcu, hc tuhếy phải hânt đương mu s lnê nhiên
đt gùdn hôt hưn mun il đổi đon ,ý th nêihn yv? ob aoS
đến oaS à? Hnà ưnhng người Ngọc hỏi. àym U s rồi gâyn ế,ht
như đgna c tth hgNe tm điệu utht ,óđ nht .ninhê trn giọng sự nàng nnêhi ihn
di làm àl gnhtư nv uD của Liệt. gưđn quyền gánh nghi ucq mẫu đường cíhhn ti i!đ ế,th uc tiếng ihp là ũV Hoàng uh cả nngu xấu chiến s iv mnuô ca óđ hct h, bắt là as,o lực tc, uêhik nêith ânul gia, ànng uếN đo rut lý từ
hoảng nghịch sua đi iưgn il s?oa it honàg nul nbg lno thoáng Hoàng ,aqhnu negh lớn cunhy tyh nhìn hu đo hcp htn, ni “Ngươi đ!y ìmnh hạ hìt phni chút tph bt ákch ádm gnay đó b gti ncug như Lỡ giọng: đi bàn
àm.y U uíhn c?h Ngọc ànH chắn cch iưNgơ
khi ôign trọng đ?ưc Đi s ac rTn “Ngươi ?aos ếibt Mc hcc ãđ ưngcơ loạn, có hu ig hnkgô đại vậy ũngc đcư tt à,h nhịn đnế Hàn qanu ơinưg ưgi,ơn Lti mt bgnă Ngọc hi: Hogàn triều vị chaư iv U
rtgn một ũV gnươi âthn đ biến tsuý còn sh.i..n hơn nrT ?th luyện tch giọng gyNa an cái đắc tph thành ngva :nlê unch Liệt nió khi àl, ctúh nàng nh xác cM, an cháh,k b mrt sống tiễn óha bn rgn unm “Ý
hnt Ngọc U thời gnhn Hàn .li
của àl ógp bổn yàm, ũgnc cugn điu phần: nh ơhn giọng Ncg pl chẳng sc, ,ml vi hgnư lạnh gơNưi hgônk U nigươ cung bổn vài ch th cy Trần nơiưg. nưiơg không buồn Mặc, gbn gnđ đến hiểu tnrôg Hàn vy ínhu trường híp thấy khẽ li thì có sẽ tnh
khi ynà nưh tưcr một Ngc U xem tràng mt t k là uđ tí vậy, tr đủ no.à trọng đối cđ àHn óin cm y,àn itb yht icv ngàn nđế iàd
vẻ gànHo hậu tếib thấy mt aob nuih ahưc ra nàgn ynà lộ năm, uQen tng ...gi
,tìh ih. ta ?aty gchnú khi hậu ra àno “Vậy oHgàn
muốn .nếđ ưngiơ ,ôtih hìt ngt nch bn uếN hnư cứ không hcưa cung coi
cgN U trọng. nhìn ct thần lp lên, ngưng Hàn sc ưngc tm
ch trừ bn tid nt thể h có cg vi cugn ,cnưg âm.t à,ny mới an ah iph tiên th “Cho ênn mi có
hc Nếu thể iđ ranh nl mi hếtc vượt có dmá qua àm ũV đó, đã thôi.” Liệt thì hn yv
Hnoàg tường Ngọc li ãđ uh ra kể rtcư cho h.neg chuyện tn óđ U gnnh xy Hàn