Logo
Chương 1463: Hoàng hậu: Thoán vị, ta là dân chuyên! Giúp Trưởng Công Chúa liệu thương! (1)

“Thoán vị?!”

Hoàng hậu nghe vậy bỗng ngây người.

Hai chữ này mang lại cú sốc quá lớn, khiến nàng nhất thời không thể hồi thần.

Tuy trong lòng nàng chẳng mấy kính trọng vị Hoàng đế Vũ Liệt kia, đặc biệt là sau khi ở bên Trần Mặc, thậm chí từng có ý nghĩ đen tối rằng "giá như hắn băng hà sớm một chút thì tốt biết mấy" —

Hoàng ta khi nào hi. Vy gúhnc htì, tay?” uh ra
lòng .lâu ngay tni oHgàn đư,c rtm tc khó hu l tiếp lớn, ih úci mặc Có đ,u ưlgn ìv quá hnn
ct cưng nl,ê U mắt cs htn nhìn Ngọc ngưng trọng. ànH pl
đâu gNiư
đổi thủ vậy? li nhiên như aoS tđ mun bo đno dùng thô ,ý
il uh đó àgoHn U ar Ngọc xy nghe. tận k chuyện trưc nhgn tường Hàn đã cho
Nhge đagn ging nàng n.hnêi hinên iuđ như thật thn trn ,óđ sự mt cứ hiển tthu
cg nb thể oCh cường, tr na tiên ch tận diệt mi có ht phải à,yn cung ha có nên tâm. im iv h
nHà U .li nnhg thi cgN tnh
óc t hútc mt t.ếqyu t nb yàn không không giải cS Ngc U hê:nni Chnyu cn ơngưi ànH cngu nu,q hcác óc
với muôn sự nếgit uqc tội ao,s tru xấu đường êkhiu cu tộc, Vũ tb nđưg nv c chiến của là nguồn đời! ghtnư h,tế nàng àl ihp t.iL cl thiên nghi Dẫu ođ ángh là Nếu từ um h, quyền ai,g àogHn ânul ac id uh màl óđ htc íhnch
để Hoàng at ykh tm ao?s uh tiếng: iưc nghĩ âmt iNưgơ
Khôgn sai.”
inó ếutyh là ươđgn li um nđgư âhnt nhêni mất aty bệch chk: àl Hgnào nrgt mn m uncg s nHgào .ri ênrt lên cung, ra hết ànt nnóg tay ,dnâ uh siết ghni tự ihp hậu hc ếđ, ânnh gnđ cth vịn, nv đu átto ca “Bổn yta ,sc hn tiễn
da hc ct chn"íh .ơC khí ư Đo tránh giành bỏ cvi là tranh thiên gnôht làm bt đ dùng, U đng ,uaq ônul ovà không Hàn tàng ămn ảnh lợi v đ hưgn íc,h đến ly nghN mặc Ngọc nht,â "đắc vi ut
hônKg cếht chìm ngia tĩhn voà hcm .cóhc s
cnh ínuh ày.m U ưiNơg Ngọc cch nHà chứ?”
ncò nv nn, nl như nm ti yv Tnr vn Mc ádm ngươi đảm uyt tốt may táoth gnưnh “Lần gk?hôn kíh này ob
hngc sánh pmh nhất đạo i!r vị đoạt t bề imD ra tm tông căn ođ, tay, bị iph àm rằng e thân ôTn tiêu aB vn li cl đỡ. bổn Nếu cung S ngang đã cốt, h tch yL thmê thi Mc kịp không khó rnT Cíh
cần uqn òngl ghnôk ođán hã?it ión được ra dường hn ưhn đã hậu ncò ghưnn hpi băng Nnưgh bao ath iLt uiđ khẽ là hc gTron gtrn gchn toạc âlu, nHoàg đui hct cho chờ ,gonx sống đgn, hc :mc ìg vốn tt bnh ùd ra, Vũ àml v,y àl thân,
l B Hàn gnlò cũng dáng iat gnuh ếkhin mt ớn U hln! yáđ ândg ,y ihp êln Ngc
ta.” “Duy cuối ch gcùn igi àl óc ac Mặc hn Tnr
onà phe nmu gkôhn sao?” về gđn nb “Ngươi hỏi ngcu hip av
cung nhm êmđ pitế nkghô s mt nuqa mắt áci ănm, hgưnn aqu tmhâ cm ngàn v ngày dyà ta hcn àl gưphn ntg này chữ: àid tuynế y,nà nhấn nhcg ht nìhh tv ganig ngũc ưgnt uthê bi nv hoàng B gtrno gnc aqu hà ca aimg tục ta âym Hoàng xu đáng. ưlt coa nhgot kióh vững gôin tnoh ikm cch Đại nh.n o,á tay bị qua, hnn n,ày Tuy bao sơn, êtnr vò, óc hgưpn ngNó chỉ uh Nguyên
rỗng Liệt nữa niếb aóh hn ũV khi ácx nggi ,Mc gơưin óni tm n..h.si rTn nòc khách, iác bn tiễn lên: đ thhnà chút nmu nữa trọng thấp unyl b gNya ngs Ý rmt thủ?” hnât avgn ýuts đc hơn nngà là, chuẩn chợt
bàn đạo ,qhuan oas? nhgch óđ npih il đi mnhì đại ìht tcúh nh,t b nl nlo gany pth ohngát L hgoàn hyt ìhnn gnhe chuyện ngoh Hoàng in cung người dmá bừng Niơưg sua h như igt it bt hậu đ!y hkcá gig:n phức luận
hnư c nơưig từng hnc cung kôgnh đến.” hi,tô uếN nmu hìt bổn coi haưc
vià nói ônhgk hgCn êny b pnh ngươi hp thực lòng phi oas? sợ iđ gcũn của uh sao li níuh tâm btiế àngn mun vì ?yv nên lại, Hoàng iNó hnp, ih: đi phương như màl quốc ortgn nv ncgũ l lực mày
ếĐ phục ng iv tế tr nsih mlà ,hnt đất sia Hàhn úcl Mãn v ontrg đầu, niđê li c của ếkt hành T àncg Sở nđế đại cu thiên để việc cúl rồi cuồng.” ếđn địa ly Vũ Liệt gcnà nnê tc C n any bnà xa trời, ếnkih hic
ngnhư rồi nđế .hi àmy yâng s thế, Soa nHà U à? ingư Ngọc
utnrg đến rành hpn cbu, ra vậy. vi rành nthâ ràng nhgưn ãđ nHgoà đối không háit óđ, gia rnT nòg,l kiên óc rồi, lại ct uTy lp đ biết lại àl thật óc tt tmêh đnh rtngư lp Mặc y lẽ ml ng giữ àl ac th hu nàng
tai U nếđ thẳng, không tya gơiNư ta, Hàn gươni nCug nth dài ưing đối đ.uâ biết cn thứ s kngôh voà mt,â itL nói: ũV hc êiuT không tiho lt căng nay, ihk mnig cđư Yên vươn ccu đi ra hmô Ncg ym àHn tới innêh ũncg được.” tuyệt ab có
ct sống nh íhk v Nhìn ôkghn sát lp nă ádng a,ki ũV gđn đằng Li!t như ưiơt dường thể tun
tng, hngNư tuyệt snih "thoán nàng ý dám đi nđh ghkôn vị". nũgc yn ưhac
ra gonàH .i..g từng hu mặt này aưhc nngà oba thấy bếti ăm,n v Qune lộ hiun
từng đặc la bti nh nhưng cưb mà yuT Liệt ađ gnhk ht nhiêT cchá làm Vũ cho nào, iak hCn õr ,nhđ tử c.M .ơc ,ngvõ cc àl b chưa unch nv nrT sát nhcíh
gơnưi sức, là ,lm nhôkg nb cgnu ngươi.” ày,m Ngc yc ucng nlh tìh gcnh bn íph vậy nh:p Trần điệu giọng hk góp iv ũncg ưhgn nbu tnưrg ca ,Mc hn ôntgr nkgôh bằng hty il nơh đgn ngươi U chỉ lp ínhu Hàn nếđ hiểu thể vài Niơưg thn sẽ
gnnà ngtư kih oil aqu đ ,mnig án. mở httếi Trcư páđ gnt
kíh ônlg nhíu ganuq iHa hề lên đy đáng hct, tm àm tghnư hc có ửng, hoàn nàng nuhg hngc s. long hnal tnr ànhg tm hcút tgn gđnư l. la uhnm n ngấn là nv uếhty liu đ nào, lá cnư lăng ám nhưng nh kiều nàto (川) yâđ giận ig od dmi "Xuyên" ngày myà bn trào! ôĐi ngdâ hnh ra tgr,n
đặc t idà kẻ nàng tngr một thấy nào. ít biệt đ tm này rtgnà kih ưnh v,y Hàn đối ión Ngọc mức rt nếđ xem ,nyà việc uđ U trcư
một ươg,in ,lno nưgiơ Lti àngoH đưc? nhn ũgnc cM kôgnh ôign iv Hàn hu đi chắc ig hki sẽ ngươc hỏi: đnế vậy sao?” biết chưa v đưc ca ươgiN tt itur có U tgrn Đi đã quan bngă Ncg Trần à,h
,óđ Liệt im nh vy có ếNu tiôh. mdá iđ ch chết Vũ qua đã àm ìht nl tưv ht ranh
ếcht hiểm.” nChhí vì nnê sp mới càng hn mthê yugn