Logo
Chương 1456: Nương nương: Bổn cung khó dỗ lắm rồi! Đạo Tôn mời song tu! (2)

Trong phút chốc, dòng suy nghĩ cuộn trào, tâm trí rối như tơ vò.

“Vô Vọng Tự!”

Hay tin đệ tử môn hạ bị Hội Năng sát hại, Hoắc Vô Nhai sắc mặt âm trầm, đáy mắt lướt qua sát khí nồng đậm.

“Ta đã nói mấy năm nay, hành vi của Vô Vọng Tự càng ngày càng quái dị, thậm chí còn nhăm nhe Long khí———— nay xem ra, tất cả đều có vết tích, chính là vì phục sinh vị thiên niên cổ đế kia!”

gkôhn thế onà! quả người, knôgh àm đó cTh với tếhc nếu nkhi chết thc ôkhng ănm lực kết áno vy bitế may nàng, cngũ như
óhk gêhN nA gnôkh rnT ,níth ngM nữa. ncũg mâ thầm yus cM àml
sao?” àov ginư bị pnh iNưgơ hákc cM mày: hk nTr nhíu ri
Tnr hi lâu mi nhưng hctú nkgôh mrt àno. Mặc manh mâgn óc
nắm nrT Mc àl aiv tm nnàg, lấy gằn giNươ hỏi. ?ai! giọng tya
tht Lti nhưng bỏ d ln không dgnà nió Nhưng này Vũ uqa. phương tuyệt s iđ nhkôg tm thủ tuy ias, iđm đối
..U. ta àngn uC tbếi của ta Chúc bí ngNà tm óin
không kp là thoát àm đủ tryu vẫn ch t gnơphư sao Thánh đối cũng int nhiên sợ nmu đang na giờ hi,ã da .ir gn đây, cgnũ đ hiển thân, oĐ có nôT không Võ tar bây
hề bti An mức như trưc d,i đã hkí khác. Trần ra thành àv thực mt Mặc ggin được quả nhìn kôhgn nếib sau hcák gưni đến Nghê ct inó gMn lớn
Trần cM mTi hhct đập !icá mt
Trn ta nào ión. được, in:ó ếuN cứ giúp có chỗ ngàn cM
Tnr c,ưđ li sau đại mi nd đây ihm civ áph hcn tnri ôhgnk đáon Phật, uy, Cnò thi nió nc Mặc là crtư trận, họ tay. chém gnũc ihák ar hđn hik ngiư U gVn ìhbn nàH igi thần đại về do iđ ôV Ngọc ttoáh uirt, óđ
đi tm tìm cB sự thi thật nagi nên cếyhun ng?Cươ lẽ, “Có
híc hề htm gnkôh huni Cnh như với hại th “Đối ihm ý. úgip, có li Bí đưc cứu ra kghôn ta, tya nhưng h thn at om lần ht nkôgh có tnrog đối tyh được onđ ác yếu, cth ãhm còn lc v,y ơgưhpn định
Tnr đoán yTu mnah káih qua gnnà kể àiv m.i nói được rõ, Mc il của ngnưh ũcng hnôkg gưni ckáh, đi
Mgan Cảnh, không cưđ iag tm ngc?ăh inó: giữa àv chl úhtc Nheg ngươi igi ngươi ngộ quả trì, nóng gn,b phá mt nguh phm hík ht nàng có hìt T còn àv bản .ir nâhn cnò cảnh ita Toàn at chhên sgno Vy óc đã niuh, nió lẽ… đo tu nêyung ri thể đ noLg h gcũn Hgn Nhị nhhaT đt notgr Kế
n.ào đã nhgkô quân đi ,an rTn phủ huC ếnbi vệ tm Hơn ca cùng ngS v t biết iak lcú thú
mtâ, xử at này hyCun yên tg Trần ihu at t.t ,õr uđ s Mc ió.n
nmh nưh nhôgk sách, hip tt Lti T s ca đối tmâ đó mức usa đưa sm nếu e oàn, ũngc vận đến !an yth đ rằng vy đủ may ra không Vũ ếtqyu nl
ếK T Hgn Lúc i.t y,àn bước
ob áonđ cM Chi Cố ar miệng, lần pg, hPi ts thánh rồi, ncgh tch ngoài ãđ cũng hơi đang âyg còn Tyh péhc cũng ohngà ôkgnh Cơ hậu ar gì r,tu ob uq iếtb hyT này Trn không n uâl nchuy lâu ngôhk
at ,k s nưigơ lhin đưa trong nó, cứu ,uđâ nđế pg ugcn ngươi nguy nàgho đi mhi tb ,ni nHg tm cng k khi cngũ nv nhất “Nhớ nhgiêm ìht nát định n:ió ưnigơ. coh at bóp c áct T ếK g,nd nluô
đúng Tht ra .óc
,th àml hai óc hp cm Cách biệt đến thn hn yv ,gii .ynà thể ncò độ ưđc
.tm hcp Mc rTn chớp
knghô hìP, tm má ìph s htèm gnH ly chồng ia T đ, oàđ tm Kế qau ta ng c?a :ếtnig o,đ lòng nB ưhgn đu!â
nên li mp đó, óni nhưng li, gì đi. máy, nh người với chạy cùgn ignư gũnc ión gdnư êgNh hk num iuc bng iuđ Mng ayxo như imô iúc An đ mt âus rồi hkgôn thật
cc hki bcư ht cho Phật ión nưTrg Vng hnt tọa tnr gn,đ yung lcú iđ từ tngô tay úhaC k ùd Công này huống ađ hók ưs nùcg sát ếđn ,him hmp vị ba thiên nl nThì gnch là gnt óc óc ht ,ơc nv ra ntr il. đu ión hik
vội vy? ginm ngươi Hàn U gì av nhăng Ngọc lăng vừa tnh vàng ,il miệng, hn inó nói: tb âCm ing
mgn đi !at ly ó:in obá nợ ưrng óhc ãđ đáp, ca chín Đa nbg thân ch nôhgk mươi phương nương này igưn Ưm?” rt pg tạ híkc cm ht iđ báo đc m haưC gì ti Đi ,đ gnơưn tth rct hắn đ,áp ciú nâ cứu đi rưng chc áci htnì li, ếitp
m,t vn lạnh .htn ig trên hưgNn vẻ
tỷ ta yđâ Hng t đã nàng ón.i àgnn nrT cứu Mc Bí đ biệt đến Nug của nogrt Â,m ta.” nCh lần, uiB ơn cđ vài
gôknh nhớ ưghNn đó gnàn rõ. những a,r ohnà tàno chnuy khác chuyện ogàni
gànv vội git về. gNc tr ayt mình, nHà U
nrT ?o?o() M:c
d có biết, gnđ kia qua, là quá sẽ uaqn ngdà sẽ ht An ta nàm aty .uâ.l. gNhê k cùng tuyệt nl đứng gônkh ia iđ gt.nr ghkôn ni:ó ohnã ph,e tr Ta nữa, uas tm hk ghcún cn rìt “Ngươi b ra Mộng hc
ếđn cbư nh tiếng nh ,íhnt Nayg sua aphí yntru đang lúc ànhgn. chân mth yus
phn v,y chuẩn lễ.” “Vì nói. tiếp gia êln tc ânhn uh nô một b gnM iđ nA êNgh dâng
liếm!” đưc Kôghn
là tr Mặc, Nàng Trần nTr vy? “Trần, soa ni:ó lp hnìn pb âyĐ àgNi ta làm ?nnhâ đau...” đi rè
úcht tohi nV ghẹo gontr này rnt gin b Nữ ao,i ưnghn mt cch pg ànng hki li .àno Bá êtn chút đhn id ra tm còn kia, ,miá hoc chẳng ih, dĩ uas cnò nh không òlgn
ôhngk cnò Đna nói: “Lần ãđ Trần đủ, đã tniê hai vội àl tmì ri Hóa oT tài nqua th bn bt cếh vào chắc tay yhnuc tr.ng iul n?h àny hynuc cây luyện ta lgn “Ờm, thiếu, àyn Mc ưcđ ck,há tv imK agns
lúc ưgin đi cM đang h,nyuc Ngay nngươ nói tm Trần mấy nđế ưgơn.n rưct
hnư uêy mt theo hán leó sáng đu Nghê Hắn gntro cm nhìn umn nh khác! dị, đoạt Mộng gman yth niưg aquy lên hc l,i giác An
đại nTr nhnâ
nàhh là i:h rõ, đến h,n “Những ra at đã k yx chạm đã Vọng gcũn thật ôV ưing u,đ ếK igi sẽ ir khái T s ta e tg ncyhu sổ tíhn t grn của trong với C,nh T chúng, vi đi ck.há.. chủ ngH nhưng mưu Bí
chứ?” ia tR cuộc là
Nghê thực óc ân ignư ,âhnn ôhnkg cđ lễ, bệnh mới đại khỏi, sự cũng ht agi trên hcí nhhà iúc iđ nô kh đa cưđ rTn iđ cả rt ni gayn An stó àny tạ ra, tmh cah ìg nói: obá gưni đpá ngs Ln gMn
giải gì àny nđế Tây hícht! phải iđò “Đợi il ms chưa đâu, chuyện tm lão num cũng Vc ,đy uph xong
tm lần uiĐ Vô màl của mi Hoắc thức ũngc an Ni.ah này hnn
nàng sao khó ih: giúp hcnuy Nnghư uhi nTr c?đư này màl at Mc
?!
việc?” Trần ếitng nương ê,hgN ênl quay tpáh ta Mặc hiện uđ óc nA ìmt :ih Mgn nhìn il, ôc nA
rtcư na mđ trước đã...” hnưgN nb htnâ bo hpi och nv nàot đ,ó
hi: aki, bóng hoảng ý lưng hìtn l.à.. loạn “Nàng nàgn Nhìn hu
ch tm đcư hN ti t.hiô ngiơư ,k ìmnh
phải uến t,ay iCu quái ơưngn không ùngc gnm ti v vật nnư,ơg cp yđ!â ra thật sự bỏ e kai siêu iph rgn
mấy Hóa ý cm t bèn ôv Hồng vẻ uđ nc nghi, kghôn yan iKm tnê nhkă, hồ nùcg luôn tgn bị ynà ,tt mt hCí cho “Tạo yht chút nô,T đạo nói: T khó th ynul ếK nuch năm chưa trên Đan hmêt uxt tỏ an hcế nv ùtrgn mtră lắc iđ, nih
àl ra osa nghi ãđ, cúnhg :hi đt iut òtr li nàgn đy? óđ t Tnê giở đúgn, uaS il hnkgô óc ti nhận ơnưgi àhn “Khoan ta’? hoặc đó nhiên gì
nòc tâm, út ípah Mc ngnà n túl àvo iếbt m, ta Trần cửa, oĐ qau lné nghkô nèb ácc đâu đưa ưrc ra, òngl nb t.hcế yht yat ngón nYê cưha gonc T:nô bàn hk rồi.” người, at ca
coh Ph là gnM hngi sao?” An hỏi: Nghê thể
óc óc th liên ygâ ra ĩd ln n..h. nhĩt như đến S đng rất nqua vậy,
gotrn náh gnơ gchón êtiu nhanh v nnê rt àgnn nta, tm sngá dứt, ngác. vừa Li mt
m, “Về tai Thiên Trn nió iđ tai: câu ihun nA hT hậu hẳn sẽ U, rogtn h,n truyền lời————” đ âhnn yhcnu cB óđ mọng khắc ngM nhân úhCc nCư,ơg kh khi môi tor iđu có mun à,ny có gai sát igng Cửu uq thể ghé ơSn nđế đôi hco ncă đại tự ôn tiền gNhê n,ohkă tr rất ănb àov hiểu
cM g?ì :mò “Hậu nTr chút lễ
nhiên nngà nìhh xong, rưtc biến nkgôh nứt mặt ,ar tm. tnhâ đt Nói
tai, nequ xua ôc thôi, óc yChun đ hyt uhnt li cảm tya htúc nói: cần nương yat gnkôh Trần cM tâm.” nyà
a?so vẫn ,gnv phải phải đi mìhn chẳng ,an Dù ynà sao ig vậy, sẽ biết nưh nt dỗ đ háit b ếnđ bắt sau này nuế tên d chết
——
ta vi óc p,hn hn.ơ Kế gtnă vài hcc cn thể khẽ “Nếu có đan lẽ ,iôm gnH nch hmtê T nói: unyl tu ac sẽ
vi mộng, tựa ra óni cM k..ti. àm trước ưnh iogàn t, nìmh nưh một ìnhn gic hnhcí vt Trải igưn đi Trần hnht íB ùgcn vào hnmig ,cuc hkin giống tnogr sinh đó Cảnh nàng mt
gcnu bản yhncu nh tb cho ms đã gn cĐư ritu gncũ v. na, đúng nh nưig oàn ,ir iđ s il lui, x đình rút tr tự ngưiơ nòc mình không i,r cưb hngn mt sẽ, của sch nòc trước