Logo
Chương 1453: nương nương: Bổn cung không thèm chơi với ngươi nữa! Phá giải đại trận, hấp thu bản nguyên! (2)

Lúc này, trận bàn cách mặt đất chưa đến ba trượng, cảm giác áp bách mãnh liệt khiến người ta khó thở.

Mọi người sắc mặt tái nhợt, trong lòng không tránh khỏi dâng lên một tia tuyệt vọng.

Chẳng lẽ kiên trì lâu như vậy, cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết sao?

Ngay lúc này, Trần Mặc vẫn luôn ở trạng thái nhập định đột nhiên mở bừng hai mắt, trong con ngươi tinh quang bắn ra.

mid ly uyq “Tà hư!” ,ânhc hpn ha
ýuQ hty mkh yht ngên,uy t ín!chh àhon
ptiế rct phủ đu Nguyệt” aT ngại, bị ghkôn ignư htcú t!Xo êrnt thành oda nưh “Nhật nửa! ngnó tc hnđ chém ,bơ rt aih mi oba
hmìn bị itg ihnk ih,ã ònc tnưg ps nmìh nTr Mặc .th ph
trung mờ v eól lạnh. nhìn Trần ángs cM ntr mắt bóng íhpa đáy tia bàn, nêl mât tm
.ón Tnr l,i lưới hai tsiế cht, hủy để phc nl bị dit yta triệt Mặc dần nuch mt
xaư ,htu Bùi hyt này.” dĩ hhtíc ta ,at gưtn trách vốn vì có iv nguyên tương ca gcnũ khó ta bị ncũg hấp pikế lại nhân nhân ămn thể quả Trgon hẳn vn sư, nhnì óđ và huny
ngươi đã khó tại soa ncò vậy ìth nghe ta?” hỏi: Trn ipúg uNế cM gsn hiểu sờ, ếtib,
rỗng động tên ghátn suốt ad sẽ in,ó cđ uaq. s tượng, cngũ ynà irt ynag icá phi nàng àngn àno? nghôK Nếu chống ggin ưnh uib tm rgtn c lực năm đối cò,n Tư để cnàg gnàn htn hc li auq hôngk là măn tinh Triệt” cô àngn kia gnhn htế với
ah môn! x thảo trí gưtnơ trch thy ncò ínht í,kh ra bạc, thy ngơưt rnt gcùn liô cui b nv nb nhđ pháp, sơn gkhôn npgho n,hhà cũng li rồi, là địa nào vị, thông ta nhchg tòa tìm hênTi nhsi àl ũgn đây
gương kgônh ngl uêhit nHuy hừng như ar cả ưngd Giám Hỏa cnhíh ngọn ri hk.í lửa hực, nmu nuôt gontr ơl bắc, Bo
nhiều tm rTn thi giật, nhưng uic gnũc b nhãn tv thảm àym mất háp v iig Trn thê Mc i:ón ,vy Bá, athnh ca mi uthếi ca nnìh ngươi cho ingg tứ cùng gani ,ciá N ,y ưđ.c ênn thấp khẽ tm rồi.” dgn như ntưg
cnò Vô niMê ut nnhâ Vọng nPhog Phật àl u,q kipế Bùi hi lại là vận...” hành hic Đo đạo, nâlu Chủ
Trần hnư nĩhg được ca đã Mc hiểu dgnư usy nn.gà
tnhah Mc tm exn gnt nmga nph,òg kghôn tay tấm t xác ln thành yl ai.k ngón hp đầu đã bắn ra, đề thnâ ađn bao đo sớm lưi trên Trần u,grtn
e đ sẽ nơgưi lúc crtư thêm rng niếb tuyệt cố, được dài khngô ếnđ nyê đối n gũnc ghnưN óc khi đi, éKo iđ rồi. at phải an s
at mnighê mt chúng nTr ôk,nhg nhiên nói. bằng “Đương là c uh cM iđ. là
nht Nghe hti cM vậy, gn.l im Trần
iutê của s hce ntêhi mg đa iđ ná!t rã trong ittr chở ngav Mt tan ,đ iđ lực, để trận hic tiếng ps
Lúc cxá chợt Gii n,lê kai âtnh v .ôMn vút bay óel phaí này,
Nuế trn bnà oáđn ynga ta l,m Nhật tuNgy hngkô trong y.nà iug Môn được Giới
v thành phía c na,m ahó d gpn ,gômn Hyun Ncg bay biển góns êhnm hinM trời!
qgaun gnl gknôh mang. aih ođ ơl Gia tugrn
tcá phía ,ra lưu rtn hóa hàthn đẩy Hn ném cột vàng ítt ntêr tôun orgtn tay àoHgn ôv bo ao.c Huyền s bc, bàn oaxy v mt châu trời, ghcn ngược uChâ đgôn tr không, yl lên
nlưg uri nũcg gnôhk như Dù đầu ngng nb n,lo óc ygnunê chạy ât.hn gnôhk bản tiêu s năng dụng, s hc uh n,ăgn hao ch này ich nlhi sao của ếitb ôgnkh không cách lực óc rtí, bản thứ
?!
sinh “Hư id!t
yr kai lt,i rt ưhơ,gnt hiK thanh nên thân ,gamn vài chạm m thân trgn cũng hck vào nru b đm hn xác p.hn ưhn
ntâh voà không xung vặn cơ ,ikếm th trong cun, vẹo unc cL oĐ oà t hnuqa v. tn hư órt
!Keng
iơr lt y,ta voà a.ty lòng Ty Kiếm bàn Mặc c rnT nogL
ưnh mt nal tm ra !nbà hnìh r,a l màn aln phía ikếm trcư glnu to,c b mché sngó gain tm nn giơ kịt, trn Hn ggnn vô hkông ,ungx không at av về trước, vào ngt rồi éx tđ đen
at átl a,su hn máy: môi không htT phi mấp ra Một
căn tLi hínt ytut an ghkôn lâu nìhh để ch chi htô,i il êyngnu đã nyà nhục by ,cl nay. och ht nnê kinh tiếhu àv mưu ct ôhm àngy huếty cnò nay hnàht nB lc chníh đối là th hắn
vt giống nlê ngủi, áohp oS oah uq nmh lóe gnn nàng, qáu nnâh àdi tắt. như tch ac vi đằng th ct nygnuê nđg ca rồi nshi
ngng ánh trn ngul theo ib.nế hnm rnêt khủng óđ nua,h lm, hngn voà bn Ba bàn, không của va đó tt sngá sc văn áp tan hếpik vi mà lc cũgn tch hcm t
ũgn nnhg tiểu linh như tm s.c kia ckhoá bám imk lên nó bào tânh lượn oàv ơt đài, bya ânn,h tựa sợi àM rtưng cihếc trnog
qua aT may kíh ngắt lại, óc ciu t,t xme ac ùcng àyn h.ik bếti. hắn vn không N Niơ ct nôhkg ac lời: vn ra áB nh sót
khôn hnđ ygênnu t,v a!đ ahT thêin it
ntàhh ưcah tạo od thành, âhnt iuxô hcn hư ágns một ánh ,r onrgt còn cyh nh óc i,ưgn nbê hnư hnoà hmc cr at hình. s àton ôv lc ìnhh Bnê áxc tm
úLc nigg chuyện của nyà, urnty ơngnư ươnng :nđế ,thng tốt.” căng gĐn
ưtgh.n nTr nhn nêhni quả cảm không Mc hbnì htn hiện tm iđu phát ehpn, tĩnh lại, tb nc
uC Chu.â tM thẳm đạo ônM sâu chính eđ,n nôtgh h iGi ti ưhn
được M,c thành “nhìn” ếpit phía nhanh đó xác v gnt óđ, khỏi óah ht nhận yoxa Trần cuhi người sua hnâp nthâ óncgh uhic ưngd mắt trc ơt aik thân iđu ra hắn! cảm mảnh, ,nêihn ưl,i is như th gnt uyT đt ,iig oàv ơc
cếuih cr nv il v rit khôi chp cùng ũcng bầu uci dương xug,n dgná r ó.c nÁh
chứ?” vì ngoắc ônhgk ơưnig ãđ hnơ m,t ta di cph uyngn chủ, ámiG ri, ó:in thừa kế mlà cgnũ nhau, N Bảo tya hn dè gúCnh đã ãđ nươgi nhgc gnơưi thật na Hỏa nh yuHn hđn tỏ rt s Bá của giống đy lời nnh “Bởi dt igưnơ nuốt
,th Khi ơc àvo ca hiện thể mắt. ơc nàgn nrT cM ađ thiết. để Bá, ưnh phát ach chỉ dùng ih điều ngơưht gnôhk sinh onrgt đó hoàn nmu nith tàn phc inhl hkí cmh cn thân Nữ ãđ ũc nhưng nguyên tạ cph tàno rànt il cho
?yhc “Hừ, nmu
gưnNh ca nào cút vất ghnêmi bằng áp:đ ôngKh n.a áB htếc u.đâ ngươi ta N oha nòc là Ta nếu hôkgn hu v. tinh ếch,t ghnôk đất, rti đcư s
,tt n hn hu im c ciư mnig N Bá nói: ngoc “Bằng ynâg ht úlc một thơ, n nl,ê tm gật iđ! khóe phào uđ này hnm n,mhõ