Logo
Chương 1446: Nương nương, để ta xem thử cực hạn của người! (1)

Trần Mặc nghi hoặc hỏi: "Nương nương, người sao vậy?"

"Bổn cung cảm thấy có chút kỳ lạ, dường như... dường như muốn..." Giọng nói đứt quãng của Ngọc U Hàn truyền đến, lời còn chưa dứt đã ngưng bặt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được Hồn Lực của nàng đang run rẩy không ngừng.

Trần Mặc thấy vậy cũng đoán được đôi điều.

Chắc hẳn là do tiến độ sự kiện tăng lên, khiến hiệu quả của Hồng Lăng càng mạnh hơn.

chính ưnh uđ k Hơn bọn ,na gưnd ý dụ vào óc noà thế vì cố hck ũgcn sắp đây khoảnh này— như là ,đt nhìn h iggn
huK aođ mt, vẩy thi igpá đ cận cuối iv ut ynag óc chí rtì ếnđ sức thể ungv dán ưing dùng kíh thương gia n ếĐn uđ Thiên mi các u.tir cl tth mạnh, thật thm cả đ ac hpù hc cà áCc c ếgti ic,ếhn n,cgù cũng páhp cả tất
vn tro lp thếc, hưnng óah .lnê hit ưtrc thanh aus vào hmc đu mnag bụi, ãng s xuống thành ghkôn toH núhcg xông lại pl
uhc không Bn gnuc chút ."..in
cM tya rTn hình ênl, c,u bc tnôu cách tạo otà,r hnc tường tm thi atnhh iơg ngăn gionà. mang rtiu ánb êbn vgnu hàhnt
Trần "..." :cM
đầu g,ns m .nh ngng nuq yth mnag cM Hng hc gđn nógn đu luồng gns nahht nhauq nìhn, tya tm Tnr ugN
iG yđâ ngã phồng, xnug thả .ngng im ht còn, lỏng, hnt ũncg pá tlư php kgônh cd inkh không ,tđ ingư tv ln lực gnc thng căng gnl
qáu da hncóg ca ohàn do cả gnhn vết dụng phục nnhg êghN hpék tđ toàn. phi ưthgơn l,i tay khác nno, ra cm nguyên ac li, ct iln kíh nối cũng lìa nyag nhCá gMn ũcng đ hồi nA ám gniư ơhưtng âgn hhann s
gln nôghk tưrc ik.a hắn, hnìn hơn mặt, lút iđ thngù lén ònc cM đ Âm c thẹn chơi úlc ádm náh Bảo Hng bừng Nug mắt
tG!ếi""
Nguyên đã ac ugns khgnô gnũc tiêu àotn nđa kịp âthn heto honà thấy ưdc sớm bn t,ki b nc khí nd độ ,áyđ .oah ivc ct
/V•/ω///
năc gNu trống uyếqt đu bn Hồng khni háp.p tb Âm tih hni kết ng,r không il cưđ mch va rtin táhp phpá utth
.đ hình sắp ugln Chi Nnggư lay thnâ ăngL
"y.v.. ưgiơn àl ưhn ,ta .ln.. ch lmà cn hai khẽ híc ngH ,imô :nói siết gcnũ "Ta..." tay, Dù v uô"Ln chăm gì, nhgnư sóc có ob num ngch Nug Âm at unm nươig mt ta hct lẽ
iak óđ ưnh tấc, thể nc hóa nr,utg vô. yhc, tan ch honà usa il xé, gnga hngôk âthn hư vn tàon êuy thì nàng khựng àthnh h hết áct ig onC hcác gai nêuyng
Lúc ti yv,â Â.m nv háp uêy uNg ògnv aol nv ,ynà tđ gHn hổ con một
ntiê lần nnưhg ônghk aHi equn t như cM thân luôn uđ ng vẫn nTr qua hàhn sinh đgn vậy. đây xa, hc mt biết nauq itr l,n kghôn gnđ ãđ hệ ưgin nhiều lâu,
gưh"Nn sao, s ngôkh "ì..nmh. hyt àov lỡ nh gnđ xni ,ta ux nc mt nhìn b umn ngd ta ađu hủy xí ca cch cầu thì udgn lắm, nưh
a"Đ vị ckh mỗ hcư tương rgtno tay rTn ò."lgn ra đã t trợ, gih
thận!" miu S"ư nc
chém tếig nv angđ i.th mọi nrTê iuêt iv hto ưngi ,th
Cih" đ gnàn, Mc tniế vội lấy ih: ,Nhi ànng vn quan ?c"h àgnv êln rnT âmt ổn
ưcđ àm lngu càng oàv nghĩ yus hit li Cgàn tử, tung. không ngnà ìmk hck hins
lúc yuế ,nhm ac nđg ãhy u,sa cgN nt U Hàn ulâ gngi quá t tm bn truyền đế:n ngươi t,úhc g.cu.n. cs tM gùdn từ hnnưg óni "Ừm...
là giấy so."a b ơgưni ăgnL aoh n g,àvn thú Nggnư sắc hưn uitê cắn lắc ingơ tái nương, nghỉ "Bần itô,h "Chỉ chút mặt nòc nth ihơ uc ó:ni tm ìv hácn là nhiều, nguh ngkôh đầu an "aty ýtsu tđ chút hiC ođ cô nA
iếtp hại... nđg tđ an htt ưnơđg mi nòc nhục mât thông àl gkhnô iv átc nhcâ aqu hâtn ovà cần thần, nơH tơgnhư uđ mà trực tương
c"?ơ ugN "ơiưNg ơng nió ngác Hgn m hn. nhìn ìg
m?H
hn ,tho khíc nh êhtm .ng s iưgn nơngư ,hc thần thần hơn gi h óc ncàg inh ơgnưn nc gcnũ êunNgy mêth ct hnn luôn ,ngàr ogai Lăng việc mât hòa, tương ch phản dao s kết nth vi của hk pl được cm đng, õr htc cgnà nnê ni an ưđnơg hai Hgn
gkhôn cũgn cái ta htcế cch ùD" "n?h ppáh bị soa h,t y óc đâu mt cắn h
ar gnưnơ ìg ughn nơưgn này đo, xy mc Cnh !ếht gn hn mnìh itbế đến, unrty rõ qua kngôh cũng đã đến kih gn ôngTh il hgnn hiểm àm hnn
an phân. ,it nhâc ola nàng đã s c óGi gn, mắt, h nmh hiã cbư lại, lại kgôhn tahn cynhu gnưnh rt yêu chd hề p ếnđ
ô:h â,hnn đn bên li nhưng gnià thn il mc hgnkô đau gintế lnê vang hink Tếh ngược iđ it, ágci iat "nrT ãmi !"i?r
Trn àngn bị nhuộm An hká đựng hngưn Mộng ý, an ôungb hêgN trọng, thương gtônr i.l chú cM cánh iươt mt răng uám ,lc vô sm ,đ ãđ cn người aty chịu thõng vết vn hé v không ãđ phi nghiêm
Đna uNygên nòc C Nguyên Đan, "ôgk!nh C"
i"ưgNơ không myà nhìn Mặc ih. osa nhuí àn,gn "nr?hát nrT ìv
tựa Âm ncg hhtc m vàhn có ak,i c"hth ìnNh ita nh "thình vt trong n,ol ưhn đnag ngoài. iôđ nal m,á ửng ir unm nyh thú hồng hnhìt nd đ con utn mt một Hồng Ngu nhuộm ar mặt chạy gln ươggn t nưh
G"m"
ir, kiệt người cs "Ta ahty!" mau lnê
ad gng im ,tki voà hniT hơi ca ohnà ư.gng một ht uđ cùng toàn iuc đã nth nc ignư ácx
ìnnh Mặc đầu quanh. knhôg qyau Trần nh,iu gĩhn
nânh" "Quan
aox ugln ârtm mt ir cười nàng oln, Tnr mlà nơ h,nĩga r".i óni: mc kinh đều rt "Ta hòa óni, ý thể giúp gnàn, ưađ tunry ơgiưn cmh Táhhn cM tiện gì yta Ngu qua ht ca iuđ những hip độ N tht nl ynà êungny s
inư.g hao biếc ,Chi màu im gnđ Hn tc th hnxa thôi lp tỏa Hóa vào oT uganq ra, iKm ngtor chìm
ir ng ngd tiếp ph c ođ, đã v,y nTr hìtn ehto gưni quản." chtrá ó:ni ơnngư hc uến phục, Nhìn đc có mà hi ptiế chiến, tih suy hìt ca đ gưnnơ nht tál hók cM mt ti bt uhgn chc nương, b ĩngh e "Nếu này yhã rằng ưngơn
hắn thc đầy chtí, uđ ìhmn yn yTh khỏi ai mày. nhíu thương ghôkn
uến híap àl hoảng Trn Trong hcníh lách ĩhgn n..h. loạn b ếnđ uas ignư hnưng hươtng muốn lúc sẽ Mặc, ìhmn thnrá ìhnm tárhn, là ,đi
,lnê ngnà đến dt ghĩN răng hct ,yâđ phpá cắn ,bc Trần khí khoát c.M chắn ctrư giơ
"Ciu rồi—" cũng uc ưđc cùng
hk óC" ca nnàg, ghne hcp ig:ếtn nab pt, chút hn sắc Nghĩ Trn dáng cất thần nquê ích v một thếc rồi lng nhìm gns yv Mặc ãny uil nđế s. mi có mà." ált