Logo
Chương 1434: Trưởng công chúa anh hùng xuất hiện! Hóa ra là cố nhân tới! (2)

“A Di Đà Phật.”

“Bần tăng đã cho phép các ngươi đi sao?”

Vô Vọng Phật lạnh lùng nhìn chúng nhân, giọng nói mang theo hơi lạnh: “Bí mật luân hồi, không được truyền ra ngoài, các ngươi đã thấy Pháp thân của bần tăng thì chỉ đành tiễn các ngươi đi chuyển thế đầu thai vậy.”

Tiếng xé gió vang lên, một luồng sáng từ xa lướt tới.

Dim Ly?!” S, S
knhgô vn nh àm nhngư được, t nữ uch là hành thể hgkôn ngđ ndi, Trần yv Chúa?! lộ nluô li li ng cùng gCôn gưTrn cM
kgôhn hct b igt ngang tc đt ànB r.a nơrt một nhn máu ơ,gngư hưn c,g Vgn chảy mt Phật tay
áph pikế cL aq,ung gtnùr năc hnâ.c yqu
cghnó thm eoTh nếitg ad thịt pđ ích b mn,i b lên ntoà thân hài ólc ,ilư m,ũi tụng kgônh ct. tgn c nhhna gnng a,r
ônkhg .đúgn ã,đ oanhK
vị ct nếm tịch.” “Nếm
chân.” hCm rnt chạm tc
tâm tgn họ nvă. mấp kinh myá lại, ih,tên htế triều ayt nrgot cph nB inm môi hai nũg ngồi
mt tất của Pth đu chạm tna nt vô tb ,hcí q,agnu gyâ thnâ ,àon hìnn th nđế ơtr hoàn Ngnưh thành hc uđ ôgnkh dần notà c inbế, hik hình. ht toàn dn kỳ ra htngơư b ntghô óc th ngV tPh ôV thần
nén một ý h,tP này đồng àyn. nádg trong ra t v phải uđ nình thể cgúnh agyN nhất mìk định nnâh: ,ntêi hìt lgòn nêrt ôkhng iđ nếu ny nĩgh mang icá thời
B hếT Một egnh ta tại iKm ưNh Tnih,ê Tát ôTn thời, nrg Tch gn bo Quang Diệt nTg Cương r:gn
“Ra !ayt
Đối hkgôn th mc ìnmh din ưhn mt c tb nh thân yth toàn bản gì! nuth iv ech đôi kia, khiết ăcn uđi trụi, trần giu
mi rnT íhpa tay Vng rt mtâ điểm ưvnơ phi, ngón cM. Vô Phật v
Mặc ngKe yta tm riơ xung t.đ gLno Kiếm rTn gtron Ty ntếgi,
píah giục hnt v ổn, nàvg ,ôtghn kia. thúc gônc người nnh không điu hnCgú vi ânhn tấn ra bngó
hnư nàb, cht văn tiht minh, :nlê ncă hề vẫn àlm đặn, một, nêl nigg căn chiếu vào tdi pih kếinh hòa ăcn ưnh hnki Nhãn thân cũng căn Sáu thn hnư nnhâ như tgn t nhúc chní,h như quảng nrgtư khẽ uid ukh, rung luân, cương hnĩ vang ncgh căn căn kim ngkhô á,gci tăng ý ếht íkh nôkgh nhtha như uđ
giGn inó là này
mắt nph tònrg ưcđ quang vào b,c hPt iHa Vọng aki của ôV bao t.Ph rỗng nrgt mt ch
vn ênih l vụ đi, tan ngđ tgnh. thon Không gnl ch àid tuNyg hn hp ngang mt Chỉ thân Try hty boa nulô
nàb Mặc mit nTr một hnìh ếist bị hưn chặt. vô iTár tay
gni hương giN tc hkg.nô
đne lên i.l lụa ubc mt tùy âdy tcó đ,u đnh Mái dùng ý náhnh iúb is
riã gnV bước mch Phật t.i
tình để gNnưh với gũnc đi rồi.” phó tại đ ìnhh nih thì
Dim àmu chuyển, ngcũ trước ht tih nulâ gvnà inh ntưg tưởng átB sắc mgàn chữ Luân, ra da sau hngkô nt,gr quang gnuqa ra hãN ad luư bo vạn ngừng ngực ,v sinh, ta đầu ahxn Làn chừng yb hn n kim. àmu ly nm nhi hnư tr
là pphá cánh văn, oah ne,s ngV tm iah mi Phn Đó “Độ c, là đài của ckh !T cuh chữ híap óc tcrư đều hnhcí
Vô .mb kh hPt ml gnV
tXo
ếipt Khnho ióhc qnuag htc ikm il ckh ehto, êl.n lóe
già lnh vờ sau ãoL mình sơn hgnôk trc óin a?so tht ln glnù urêt giọng yNga :ênl nớt tức non vỏ oci m?ex cho ir vt iGà gi còn ,đ xanh tếch, mt nnhâ đ,ó vang àl ri sự ia
,pc C,p cp
nhưng Thniê í,ht nyà thủ li itbế b.c ngt ngcù không Th ntg ođn nđo Thhíc ngdù trong gngi vi aco vô ùSgn nhơ nêhui oab yNgêun
at hmn chyá nàgn như đgan ưgin thế bùng táot ar C khí táih mt vầng mẽ, dội. ngơdư d
mật— ngửi ar, nhiên tí bần bếti hhácp nơgiư rút người a,r còn ntrê h tự ngươi mxe nh yht ra tức bn bn ntăg nguyên, bí ct hnôkg .c gNioà íhk gì, tăng tất iđ ac không giấu sẽ
hắn eghn tìh còn nió nnihê yta nht lần h hnân ra yth đã ac định giọng Chúng ođ.a na vang đ :êln “Phóng
ignư ovà ac đu Tia cắt gxun, hai káhc hài b gn mt ac .ct bên bộ uâl
ý hn htc it gnưi tan táS nrgto biến, gâyn lòng chỗ. ngn đng cả
hpn đúc đ nlgư vũ, gápi lại eo yv usa thm vni cd choàng im nưhgp cháy, hhìn oba ckh ngàv ếp,n etho bên óng oá giáp h ếhcic hn xếp tph lửa êiuđ iva ôiuđ giáp àhnth bay. lông mn thân, rt iha piáG cb má uàm htu íhcn văn notà
Kôngh “Tư hếK nêt õr ràng miK Hóa Nguyệt”— rêTn rTy vtiế oT
ôV quay .il Phật ìnhn Vng đầu
bỗng txu khoác vá hiện, uví Mt ginư hiccế hn. ôht vải y êln nhiên hppá
đi. ơtnưhg ngô, imk như nhngư tahhn s khôi il gnat áhn răng nê,ni vàng ngh màu lnê tú gnr,t Môi ãđ đôi rgntô của tm ht tm niưg thiếu hết v trải
tâm.” yht tc sắc hyT
rtogn imt từ xương tiết đã va trắng, csh p,đ lóc suá rơt gcn ưnig .ht rtái notà òcn m tt bị ngừng gũnc t c il gnl cuối hoàn ùncg dứt, hc
đớn, ngưd mnã v chí th .ygnnu ađu vẻ gnăt ra nhân hếT hưn mt đó cm tnhì tmâ ònc nguyện l nhưng cam thm ghknô như yth
chỗ căn Pht tn ivên iig ,n khiến nếđ nng cảnh thiếu tđ lc sót, Đágn tht hacư có tiếc, mãn.” mtâ
nhưng ùd ngũc gcũn ý ếbit đề rõ người vậy, dy pnh .lên kgnhá nim khác vấn thể anyg c có Nngh hôkgn
by ìnhn ôhnc uâl ntgro hc đi pơnhưg hyán íb li tm giu mắt! ng hônKg htu bị
uđ gngn ĩtru rnT nhn,ì nặng. nlòg cM thc
snh.i inm ct “Một Bát hNã trí
ct nhge hNge tiếng ítnh.
bn,é gns khóe mt ca t,òrn ácnh av ,td gnò.r oad máu sc Li cyh ươti thành ròng aoyx ôiđ hoa hóa gnhn mt ohet lưỡi kthéo ni,ưg một
nghiêm, t Tanrg bi. hátnh ếtihk,
.gcn cảm iuB tm nTr đột đờ, óle rnotg ac hninê iat cM ngc kinh lnê mt
lt noàt đã .cáx ihơ nàoh uSa ba nh th,
nếđ g,i nthâ Diễm ch chút, i,h vụ nhc tiếp bây nói háđn ca ggni Trụy sm cl vt, bt hc ìnht nt ãmn ?an phục avgn chần cth còn hn lờ, nv hcn thế của Khnôg S mt còn oB lưn c tăng theo ingươ đã tay Bên c nl:ê ar yL, nào gNtyu
mH?
ngón num cM àvo ơc ht trán Trần teho yat trơ không ias kia nghe nình ná,htr h,ếnik cắm ìh.mn nhưng có chỉ li mắt th
ctưr truyền tn:h ?aki “Thì đôi mt ac ucb lôi của ôgkhn am, một ph òd lưỡng, đã Hn ra k nglo thoáng sc auq quy nth lc, ngửi, dià thảo sát thể ,m huyết, ht rngot li đi sử mùi bng là ncò đnế xét nigo hat mex cV nhận dụng mặt ,cM ra ghé ogln mi tc ũngc ing ngươi nên iig óitr ynà nrT óc ohc hnitg cưđ êinht oàn b tia
pếx âhnn nb.g Tnêr đià ngồi ,nse áus ăngt đang