Logo
Chương 36: Thần thức

Trần Hưng Lam và Vương Kiến Nguyên lại cãi cọ đôi câu, nhưng dưới sự khuyên giải của Trần Bảo Lam và Trần Ngọc Lam, hai huynh muội bắt đầu cạn chén.

Trên bàn cơm, người lớn một nhóm, Trần Mạc Bạch và muội muội Vương Tâm Dĩnh lại một nhóm khác.

“Xem đây là gì?”

Trần Mạc Bạch mượn hoa hiến Phật, lấy vé của Ngọc Hoàng Hí Đoàn ra, Vương Tâm Dĩnh đang ở tuổi theo đuổi thần tượng, sự si mê đối với Khương Ngọc Viên thì khỏi phải nói, lập tức thét lên tại chỗ.

là nưh gnnà sinh, công itnê hnêin nói grotn một igng phi htúc, uq ,hmpà tm o,tr dưgn rưtc nrT tui Mạc lc li gneh xin Bạch một chút. n
unm h.ânt Tnh Luyện Kíh ưcđ kỳ, cn bắt nâhn phải nm Ngunêy ac páh hu đột bn thức’
óc óc! nLuy chỉ thể, Tnh Khí k mới hậu đyâ htc oSa
lão nào?” Biên Binê lão nb b?n
l hut giờ bt hnà nuế đi êln, v xem ăn b cúhk đu, at onà. hnnha ,gai thp Bnêi My ngươi hết ac hí nưiơg
Lam Kiến ũcgn Ngọc đó. ánh eoth Thúy ,il vi Nguyên óin L,am tuy àl ơnVưg rTn Đngư ,ìg này rnT nhgưn mt tm của hôgnk ý gnHư phí ión mnag ìnnh iL áPhn
r,a rt hpía sgnơư éV hnt hn v bao my tầm ênBi óc rtnê iđ iga trí tt od là ri. o,ch hìnn
Nguyên âmT Vngươ iđ, đcư trc ếiKn thiếp tiếp nơưgV .õngc ĩDnh gn
tm dám v Bạch tin. m nhkgô Mạc nTr m,t
gì! “Cái
s nth đa hơn, nhM Nhi, h,n quyết xme Khương qáu íhck ln itu s gnhn mun gcN mt đu goHnà àv Trừ .đgn uit bối v tí uti êiVn người
ac crt Bạch Vương ca nêti ngiư Mc tay, giữa nTr oké mtì rtí, đcư àov ign v đầu Dĩhn Tâm nhất. vị ưđc tiếp nắm trí chính
uit tnih ugnc không a.us uts ch ơhn htn rt kịch hui viện, agns ogTrn ph s ib ,um đổi quyết ca iưm
yên. Ngọc Lam một và pl cưah Lma gưHn ngồi yugênN Trần Phán daư và Vương Đường bên, đi nCò th nhp ôkghn rnT ứng, pk cn ếKni Thúy tức đagn
trong gònl hgtôn hắn. đu Hành nhc ôgCn hi này, ânhn c Thanh dgnu in tt thượng thiên Bình uáqn gii đã Ngũ Luyện giảng, ugnd híK norgT
sân hai khu nhỉ!” miơư nêBi lnê “Lời đã ngkhô rồi, rồi bn năm to ãol
é!v , tr
đột av nôghk cl vn u,nihê Mạc cảm gnăt mt Trần bao cBh cảnh unyL phá ihln igi chút, oB tiến Trần Khí hỏi, sáu. aLm gnt nhận
ar nh v nhàg đ,u àl cảm ơn thúc.” rtí “Hóa
nBêi it ongHà ca cất y uts cũng íH nb, sẽ nay khấu nâs ànĐo uđ đu. nói hncg không nigg àl m ông cgN i,ênt àl nmà yàn ãol àlm
sương ar, nahu,q đầu êinhn Mc ch ngẩng tm thoáng ahi hai ásgn vòng s bóng rTn đó đèn, uq th ahi, yth kéo nhìn abo mt nình thy oba rtgno người. rèm nhìn ul có có Bhc álnog sương
gii nưgd nhc như ca Hắn td s iưd mt nd .itb áchk ếđn kúhc, hcm
tnưg tiểu ácc tih đi ãđ aqu ta “Hai ươign uti ,aoc kẻ rồi.” iđu tnh ,đi những ãđ bối nb toeh icá ms
chúng gì! icá at xme “Vậy đnế
thân ,ynà chỉ anĐ Đan nêiB àH đến đi kchú này sư v a.c có nũgc mới miK T,ahhn hí Nht ht h,thàn ihnkế đích nhcâ iah C vị ânnh tông
ânch nhân, nam nhân.” một nh oàB “Là Xích
uđ di, mc nhàng theo tê gnur íkh nm lơ uđ dưới vốn động khúc đó. noàt ưsa trên cơ Trần khngô còn đcư nhn lnhi uđ hnc Mạc trngo Bch bt này, âm ggin Nht hki ysa hnât lưu cm utv ghế hn khoái mtá nưh ,ax ânXu ucnhy dại lực ev, thể nếY đ,nh trong tnrê
rồi, úcht din phụ cữu nug hp aih ohc ìht ưign tí ta nơ đã người unm tối nay đi, stu Nh tđ đấy, thôi.” cm ơn cm ,ntâh
ctúh hưCa gci yđ gai nửa iđ nđìh b đã giờ, hnnâ v nhac n ab c.a ar cả
ra ig!a là Biên aHó đại
theo yba ưnh i,ếuhk hìmn thành hồn nh nhàng mc như vũ, Hắn at dngư bếni ióg. lông nihl txu giác
khoảng agni mn sao? hk,úc hí nH ,óđ ri hti đã ghne chkú một bắt ogtrn cưđ
li, mât B,hc Mc nói. Trần được Lam gcNư Trần icư hiểu Bo ca
yus tđ bọn nhiên h lúc ,ánođ Ngay đang .il tngro êbn ms ti kch viện
Ngũ Đây niđ hn. là của Hnhà đan tgorn hải íkh lực nCgô ihln
àl yĐâ
ìg! Cái
Yên ,iđ tâm cnò .év ta đây
th nb i,l emx mt hNm nnhì !ânht
cuối xếp vào óc nb cũng mười h phtú, yb ơhn hngà th ưngi .ca ingư cùng onĐà
bay tt lực ht od ,mch ngrto uđ íh nv,gà c uếnyt l inhL vn nhưng il Ngũ ôgCn ntuâ ơc gi ihk nh ac hucny, eoth kúch, khi bị mn vững hannh etho tâm. àHhn lnê
Cửa hkc ưhn c ãđ ivn, nước. rgn sớm àH Đan xe
itu mốt.” m hai ũncg thì có stu nhất đ vào đến ht vị cửa id uNế ynà li thá hai nhđ ơưim th Đp num vé inBê yv Nguyệt’, ngày ehgn ca
hanTh ncgũ uyT ognph Dĩnh ca nhỏ nàng yv, tnu thần ri. cũng gnơVư ômi nngưh v chu Biên đã Tâm ca dt, htN nlê. ònlg hcut sm
trong ntếi nhất kt àl nhui được mươi ,àny nháP ntg hmêt đã túN nôghk ab htt gii cầm nơi onà. Đgưn úyTh cnh àny cm yuLn tc ut yb aimg ac ải íKh hcnhí mnă
hn cạnh hc li, mẫu đã Tnr kih .ri hcB bên tỉnh hp iĐ Mc sớm ếnđ
nnưhg như mộng, nb li có ngàm thân. rõ ràng trong cht nhận v
khc tức egnh voà v c,đư vt ưnig kgnôh àngh av Li gnđ dy .oà mi li ngtro vừa ghnn yê,n xếp ồn dứt, inv lp ngồi n,yà
ũng Bạch trận bóng nnìh suy óc trong hn ti, mt gront tyh cM nrT sgán nhá á,onđ đó .sc nògl mắt, nhắm tc sau lập
ìg nôkhg ,Ngưhn gnig rồi. óđ óc thứ nữa trước
lnh ghùn lập lệ, hBc đgôn âTm ưnh động, lgnò Xnâu cất còn gònl, khiến nâux tc rnT uđ ny, uas thì d lp nBiê kih chìm ri teho hĩDn ùhp gnn đắm. ia rcáh na i,ág ủi hc,uyn vốn mt ,ếYn chiếu vận; m dògn có uis phong càng Thhan sm lên, hát npgh tNh tia khúc mê ac thì trẻo lnhi áđo trong ơnưgV tia, pht nêti uyển ưnh áđy ipmhế cđ ihk tn chút nóng Nhất ,nngà Mạc tc nh, bi ca tiếng cór
.âuđ cơ úhKc ưtgnh ghônk giác hnKi ếht i,ag này “Cảm Mng iBên người ca đi êynud à?on
un,q c cũng amL rót ,uưr ưnHg mc Vương yl cm Lam, Đường ipết nêb nTr nêyNug úyhT đy n,uych bọn nrT tm đ áPhn rtc lười ròt bình của nhcé Ngọc h. knhgô nKếi
ênl khấu, nâs m tm Sau mt tiểu snhi đó ênl àl nđo màn. ct
kinh unx,g không, itr như trnê .ncùg ưhn mt iGa từ vô h,ci du mt niên giáng mt onlg qaun tưl ta tràng imd ahhnt mng ngọc
này xảy xin ar cht s rất “Việc lỗi.”
sẽ âuĐ trường áht mni thể ođ óc của năm kỷ mng đu đôi hy.t đu hku l trên tìm edivo hàng ucâ, nlê v,in Khí có, âsn
h!c inKh agi nCò êBni a,n nMg ia Nhất Du nLgo đại êiBn Thanh,
Ngc uMi ac ca Vnêi Khương mun diễn…” exm
t.rưgn lập ntr htN tức xuất nàto rt nBêi hiện, nhTha
qua úkhc úhck, oàhn nâs hia tNh il khấu trường một tnrgo hkcú iul đã vẹn trọn a,n iênB hahnT iưgn h.n ir, ,iđ kịch aus imư tM ngxu caưh vẫn
!nyà đi hKnôg ung chuyến
maL Hưng nhở. cnh m inmg Trần
hmô nyà không xin gi m od nhká thất vị ust vọng, hát any inBê ếnhki .vy ýuq Đ
hai sư,gnơ chính ogrnt là il một nhận ra Nhất T.hnah nrT người aLm bên oba Bniê rngot oB
yl thân này okhgna hôm nàng Lệ óc nay với nôhgk mt cnò uim gnr év hunhy vé umi còn tốt, C,a thật phụ L được, keho
tgnro Vương nhy yl Mạc ,ếhg vé Tnr Dĩnh tấm tiếp ctr chB. tya khỏi git mâT
ưđng loã iT ,mi sư và ôxi xa đ, âns any lên s úcht gơKưnh th khôgn ás uh.k sư hMn od igng ãol tm vn thực
th hgp,n Xích êBin nâ?nh nâhc cđíh hânn âthn Có ahThn Tíchh hya ibá nếhik chân kôhgn Bào gai biết àl iđ
cM Bch để rTn Kiến s trước mt ếtpi uống rTn tcr yNguên ênn aLm đt biết, hắn ongàH đi và hcn ac din ust chắc cNg ít, Vươgn ihk ,ut ưgHn ghônk Đoàn.
iBên phải chẳng sao?” aì,K đi đó gia