Logo
Chương 91: Là hắn lung lạc ta (1)

Cúi đầu nhìn xuống, Thẩm Đường vẫn còn đang ngây ngẩn, đôi môi nhỏ hé mở, dáng vẻ ấy đối lập mãnh liệt với sự lý trí, dịu dàng thường ngày và sự bá đạo khi đối đầu với địch, khiến Lục Hành Chu cũng không khỏi rung động trong lòng, nhất thời khô cả họng, không nói nên lời.

Cả hai đều có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương, thình thịch, thình thịch, tựa như một bản giao hưởng.

Chẳng biết qua bao lâu, Thẩm Đường lại là người hoàn hồn trước, nàng ngẩng đầu thấy dáng vẻ ngây ngốc của Lục Hành Chu, không hiểu sao lại có chút buồn cười, sự ngượng ngùng cũng tan đi gần hết. Ánh mắt lưu chuyển, vẻ quyến rũ ẩn giấu lại một lần nữa hiện ra: “Ngươi… còn muốn ôm ta bao lâu nữa?”

Lục Hành Chu cũng đã phản ứng lại, bình tĩnh điều chỉnh lại tư thế của Thẩm Đường trong lòng, để nàng tựa lưng vào ngực hắn, ngồi trên đùi hắn.

Đường n ngươi ưhn vọng tm tin th vậy.” Hy lhc Tmh t n :s mãi iãm cười
cười, tựa má môi gĐưn uđ biết àl mhT nưh iưd, tch v ráng tm đỏ cắn àov bừng khóc mâ.y n,iưgg nghkô ayh
không ta cĐ hui phải Ta Thanh óin đ nGgi Cô coh nói: hưn nũcg àlm biết, s hn tnhg chắn cch iv nói iug nh mếig y.v ghtn gì. Li
hoc tchế tỉnh â,lu đấy nưh ar nhiên đt hét à? thế lúc ngươi ngiư yđâ tiệt :nl moa ành Ngyâ tm mi at Ngươi ta! ob l,i bạch nưh Tnê v ngnà
gĐnư ta Nnhgư uhcyn hmT gian ngũc có cgũn không icg.á hĩnt ếuN tht nư,gĐ il l, ,ta thể bình mTh ìg àyn, tử đ y,uhkâ iig tâm… đố hpi hpi hiểu loi nnhâ uqá trong inưgơ htế bên nôkhg s ngoài gkhôn? ra, niưg h,kuây ếmih mna hn ưing “Thật .hp vià dùng b rcT ưngi giải đ không n glnò đ đá:p a,t ta nhcg có ciá vài
ưing rồi hìt tm chút rêtn ngưi uâl, oas? nằm ếNu lm là mTh ps bt ,ig ơiưng gnưĐ mb: li yâng lt lúc cl
hut gn yNgêun aDo, Doa, ênuyNg Thnh trở gihN Thnh hiểu hnhT o.Da nthàh ygênNu
th ìhnb v ádm ht,ĩn đang giả Cnò giưn ión không? nc cứng đó có iương rn vào ta,
Hỏng sao? ri htnàh mt vòng lặp ,ri
lại iđ àl sẽ mêht đến ndùg mt “Ta chừng vật nv nggưi, cường àHnh tr Chu thúc, được âng luyện nhahT nrè ìdu ta Đường gng,ưi phục.” c hoàn thấy i:ón il tí nàgy nơxgư đặt aus iMã bế ưdc nữa lên nyà bnìh mới iL tnào ingơư gưinơ đ ĩthn s hợp, gynà mi ếkt đ imư Thẩm och giưnơ mt cL bìhn êbn
hnìt loại ìv này.” s iL Thanh ý cĐ at không mc có này gi lại “Nhưng không nói: thitế nghĩa, óc
ếht ynà htế ưT t ra sao này li hhàtn tồi
ưhn đến hđn liếc ta ginơư emx mt ra, tm sẽ cho mhT nió chờ báo vy y.đ c:iá nth thẳng ươign Đường úcl “Rồi thôi, đến àgyn gànn at iph at cũgn
ãđ nhiên.” phi vô nói hai ccá mực ch Đc thêm ngươi, ngạc nùgc nhyuc ũcgn đi ahhnT ncgũ Li Hn nũcg Nói đgán óc nkhôg như únđg lễ, nh dưgn ra hết.c một hngc nkgôh li, :nói màl tí ngưi nhưng
“?” hTm Đường:
Li Độc chứ?” :yàm iT Thanh sao hnuí
ihk tngor oe đy ,àngn ex rnh yta voà im ếnđ v này lăn ơin ohc thôi.” mt it Ôm mt nò:hgp tay mô ta,y Lúc
thẳng, hn cuâ ra. như rt xy ióN uyaq lp đi chưa có thể nưgi ìg gxon tức iđ i,l ycuhn không
nma hp gươni ếnu Vy sao?” tìm nânh hìt
nhnì tm Đường lm nàng yhc as?"o có va cảm hết Tmh nub ic,á phải ãyn nói iak, ciư: áiC" ăngn ìg chẳng trôi chút uib
l. Thanh Li ta gkhnô th ếingt mao, hbc túv thất :hni tr ôC mt Đc xuất ơgiNư ig
sao ysu at không thể iT đgn ta thay thích ĩhng cđư óc hả?” ơn,h il
giải Độc cđư ôC hctíh Li c aT hTahn ơhn. hngĩ ưgnơi àl hẳn đ thích: lấy hắn ngg
c iL etho ta mc ac sẽ tr ntìh đc chỉ hgnu ưs Thanh ôhgnk đạm nio đã gương biệt, c,b “Việc vốn sư at óđ. nhiên: ph cĐ cô độc, nàyg một hin cách đời hp. h “Ta Cô ión hành tu
đây ếđn cười: ,đã vn óc Thẩm chính không?” bt gi hpi đ Kahon ?à ybâ gưĐn được ct àl nH ìht giờ
at ưngnh nlê Ti ôC ngươi Li đã dời có rồi, igưn at đến ht không hCníh tđ đy,â Đc hn. thể gnhĩ H nhTha nói: Ta
như kiếnh cgnhú yoxa đừng hók sẽ người, genh dài: ht Thẩm nil Vừa .x yv an at Sau định rất này Đường
yn ngt tchú ngt vào của nó li xe cxó hoeT ănl òngv lăn, hp.n
umn, na không gđưnơ, gônhk n:h ànb đ ưngi. óc ngcũ gi đã gnroT ơhn at hn chuyện mTh hpi Đưng lòng ciư lúc âyB hn êyu
Đc đu nđg Tnahh ôC tại yám. ưign óc Li cph hnư úcth mc ps nâyg hc, yth tạp,
hôngk vấn il ếht chứ, vy này ngươi đi gì nói: aus yâđ. av ,oàn rồi iL tB tmó cũng ta ta k kgnôh hhanT có cĐ đ đỡ ta
lưng v môi, buĩ khẽ mht Đường hn, Tmh píah niếtg. mt khạc quay
ghcn ing iđ Từ gnđ nâs nhưng bnê nghok bao xa, như trong .ămn gnn c nyà lại quả giường đến mt hácc cht gđn dài
gi ,uxgn iđ người hỏi nình áil ta lúc là ta na mTh đ ra ta suýt ngã vậy nng mlà b v thế gnơưi óni: tc ìnmh ign mt ưnh ra Đnưg tm ob aT c sao?” mi gnàn gì, quên
õr cũng ràng aiH at rất htì osa ôC t,bi đẩy.” ơnh ònc gưnơi ngưi ra hip c ia nìhn được, người đyâ hui không Li đi các khó it chối vi haThn uih nauh cứ nàng: khác Đc
làm ơiưNg cĐ ngạc: Cô cúht biết?” Li kinh có aso hanTh
mTh Đường: ??
yx thể niv ĩnvh chuyện ghnôk Đó ar.