Logo
Chương 80: Quần Hùng Bảng (2)

Lời còn chưa dứt, Hoắc Hành Viễn đã hiểu ý, gật đầu nói: “Ta đã rõ.”

Hoắc Thái sư đưa mắt nhìn đám con cháu trong sảnh, lạnh lùng nói: “Bất kể Tiểu Lục có phải chết vì nguyên nhân này hay không… Tóm lại, kẻ nào còn giấu đan dược trên người thân tín, tất cả thu hồi lại, còn đám thân tín đó thì xử lý hết đi.”

Mọi người đều cúi mình hành lễ: “Vâng.”

…………

nghe Ma Ti s"oa? Thanh :nói Li thất gnhào T"nr Độc othe
hồi dưc trcư đầu lại, ct, ôl óđ cếh nđa in têni phục n,âg cùng nluy đan ni xương ưnơxg là àl hpi iuc hi hpc V là cơ mi dược lý .pb tiên tế,yuth sau
âyđ là Nyungê rất ylun a?os ccá bên căng thy qnua vy, đến thị hTm k ntrg hành, ,l gtnh dược thương Dao gront đang Thịnh đan gì mlà nơiưg mc mà
không qu ht ếht v huC th vo,à oaD, ađn gnàn à,nhh lnuy hmT đang ghưntơ hnTh c n.hpgò Đến ygNunê nđa hnàH tongr êhinn dám iđ nngă cL nght
ngai óc och h hc? ta thi nhìn thuộc Ma “Dựa him gin !ch không!” phá phải này at hkin ym ngủi nrT óc nch tiếp na iáph nữ cũng mex nổi Ti về ùD án của Châu còn nhiêu ph trong guyênN phải Hạ hôgkn aoD ruột aol hin ovà gnn với mà ln bao âhnt đâu ôkhng Ta hTnh it: đại nguy ginư tiếng ânth ếđn đy,â gcôn liên hp od
d ilt lệnh v ơgnưi kê." "Vậy lát ohc cứ có an đi, iưngơ của được khu cúah, nytur công gôhkn sẽ
aol ít ln ac ta àon hgcn ra áCi gnôc ndgù tm nghtá, phi không?” hnư đ nhng tắc tiếb sống sao, họ náhgt :inó óđ tức hâtn đủ ta quy do Dao thế do i!r đi, đyâ chức tB ngươi giận óni cnò otđ my Thnh bn hp tm đ Công ìg này lời à? này ítnh loa hăntg êuNgny nhđ
Tnhhá T.ôgn hc hạ iếmK vệ Hành bo ưnhgt Thiên
àl tm "ùD c?h nyà chỉ hncg ta hpm osa cũng bn li Hành Ta ếđn cL qnau nói: liên u.q.nè." hcnyu hTt uCh
rồi. ũgcn b aDo công bình ct yêguNn yàn ct xén biết oal htưgn, gưhnn nm tr iuđ gônhk ãđ muốn đến chết, Thịnh yma
vn Tnhh ì"?g có pânh việc đnế int đây uCh cũng hỏi: miệng Nyngêu nht thể rt yv iB ,n mtâ aDo ch khgnô tnhg ánt ngn cL ,hn lhnĩ hHàn lnôu tâm ếđn hhT"n
huycn hỏi từ ynu ac hc ĩtnh đâu ni:ó Dao hkgnô khi A muốn nào, hbìn Na hty hànđ các ngươi nhTh hnnì c gniư vẻ ýuts na ha,i nnàg đôi nhưng nêNyug đã hai ?ri hi nhịn ra, nhthà
Thịnh Nyêgnu ubi cảm. Dao kôhgn tm
áđng cái vị chng unm hitn iph náo htì xme "tếiB ngươi uytT hơn .".sa.o cS tth hc, tiếc, xem tihếu thú mt Bng yàn
cưỡng Tnhah tnê soa?" ađư nói: s lên "aT unm ép ,ngb Đc iL không gũnc b vào
àl ohc gbn triển có sau at ơghTưn bán civ s rtên hhàn lợi êhuic dụng, êtn ưnhgơt ưs "Hết r,i hoc tm .nyà" Đan óc âyb giờ phát bài hâtn ãđ mt hu .ành..h Thẩm sẽ uh cách thị
hCu chân tr Hàhn cht để hac yâđ ađgn quả nhm.ì đan dược iôđ uqan rgtn, Lc dược chính luyện hco Đan tr dùng
theo." i:ón Nguyên là hnàht nheg Dao tth nhiên Tnhh "Đương
óc ct hcuT đắc uiT đi hưac nyà sao trở một v th bt đ,ưc hg,tán đy im tại htư, nếđ nió: có ôgnkh vy. gnưi trên gany quy như h v
:óin hnicế hgncú cthí uâđ A crt kếni ti cũng ta liệt c tth họ, v,y s qenu một im đạo nàng ch ar dựa at ntg.iế am ac .i"n..t báo gàNoi bn nưh iptế ơưgnn, Đc "S". t,bếi sao uygnNê nc ih"Nu nb Thịnh nnê ovà đến ncò ấy hók oDa àm sĩ hi kê. ý ut ùD óc mà N,a không
Liu iđ bếti thiệu.” nên A ưngĐ nnàg ah,un iđ igi “Thẩm ìth hia aN Nhi, bnê neuq Ynê ìtm qnue thuộc, dn y không lại
pt canh Đc hip kinh khiến àl uĐi ,aN ta nkhôg ngiư phụ Tnhah híap nhtg đứng iL ôC hcn aus A púig cng mà il iưgn bên á.cg
nuêNgy nThh :aDo !
:ging cl mhin ivà h tử ny “Ờ…” hip h náhg phn trách ia nhiều tí hưt, chết đyâ, Thuộc thấp Hoc “Tiểu đều ngcô
ulny ni nv Lc Hành uhC hiện đang ra iol cao khác nơđ rc,ưt óc nghn nhg nơ,h ign ht tya ókh ngâ Nhưng thuốc thuốc h.nt đ ti loi
dc ,am gin Du, D,u ná cs nửa, này lêni ư,cb nhất htn yêu kẻ v âtm chẳng gì, àl ưgni khoe đáng vi đều àn.ng c gnhc còn thi li ihn chia thực đã thành một vô nòc unqa nếcih enhk lại ma gtnr ếnđ ưhgNn uinô lao ànb ìg đu tán uic ca ch giờ v. oHc nél bị uyê đáng oHc ra uyê ưđc ôhngk cưđ nôcg ít àm kchá gcnù lùi émhc mt tr làm uĐi phá
nThh óc "...Cũng ugnNêy "l.ý Dao:
thi Vy a?so hiểu: hnt hkó hnTh aoD hìt nNguyê
hngkô ưTcr tui tiểu inó cho ht Ta nôt ngày ìht thư mhT giữ gi s thương my hui lẽ Tnihê mật, đổi Kimế óni a,yh có s íb ir tự il ưđc Hành ti thư trẻ ncò gônT. dám hln nhhà kgôhn nhgĩ bgn th đây
?tếh ungyêN nvh ê:nl aDo gì tai nhTh Tni
hip knôgh là àl ra Đư.ng hTm mt mà ơnigư Té n a,t
Chuâ h,t ghônk Hạ ntô nhc ióg, hcc vẫn cụ lệnh đi góns l.i eoht còn tình ưnghn lợi, tiểu nh biết. s gnr nhân uếN at biết núghc àl cho ni nôt vậy lại ưth ếipT huin cch có chắn nlh htt
hnhT gNunêy "?" aD:o
bảng itu chưa rưct ếbt,i iT uit yV tròn đã Bảng. xem nương hdna ưnhgt gùHn ngưth của đ nghề Độc hưn l tht imư cthár. ơgniư Tnâ nCò gih ưt yha thT Ngũ agi,i nhưng aiig được mhp Trấn "npig.h Bảng ra ,cíhn àm vào unQ phó sm iv ai pmh u"T nya nũgc thưg,n ìth imư ôc không hbnì đã ovà các rnotg tám ơ,ưgin Ma Đan tm chcá
v nmu như không óc nghe chi yđâ nhiều nl nikh s nữa, hkông àx vi,c .vy soa iptế hnip Nàng xộn… Ln thực lmà ngb muốn tục lệnh gũcn
phtá đy ũgnc hânc ơtngư iak chp, nếđ mc rt uiC hinkế xương gơưxn túch lớn cao. rgnt phc nĐưg ơc sự teo trái iunh bị mnă ,iuhn cùng och ib êhmt rin,t gnc hồi những lại bắp ù,gnc b hiện cht khi dị khó ngay c uq mười việc Tình s biết cưd uit gùdn àHhn tháp kia vci ũgnc lni cốt vậy hc thuốc nh hcgn ùgnd qua nkg.ôh n.gd năm có hơn ihnp ac Thm triển, ayh Lc để Dù xứng, ópt có cngũ yãg nhỏ, gi đã đ tr ìht vì uCh ni ón đ hcp cc cnò cốt pihn màl utiếh ưhn phi đủ nhcâ ht đưc,
“Phải .yv
Nguyên ir rối uyhnC iđ ac htt mr: nb il aDo đi li, họ rc ùcgn hThn đy
Yêu uQn Nguyên aM ưgơN"i niga Hùng oDa hácrt Ma gi nos Thịnh cường iếbt iT bnêi :inó ếth có hdna không? ph gB,n .Bn"g ònc sách Trn
lni S bitế át chẳng nhàH gii thôi.” vẫn ac ta rctư bao Chu rồi, num ngnh ta hừ mìt hnpi đã cùgn tình Ngunêy Lục ciu ivc ta hắn k,áhc Thịnh nợ làm nâ gónh cĐư nhiêu lạnh: hhtcí hyncu usa .qyuết knghô aos xong, aDo Dù lấn
“Hoắc mạo; ,yâđ nl nlu ynêngu alo vệ h ná án ki,a nv ongtr một ngơưhT nngà coH My tm ghun .iág ếkt Hoắc vgo,n tth ir nđhá qu án ioc ưdi nđế quả ếtk ânhn Thương án ht cnò hộ hìnK do àl án àl ókh đến hgnưTơ icá từ c v đi t Du v tốt; b tM .ht nàng, àl tch Hoắc ím Hoắc agi gyâ tm đó ntoà của bc u,D ktế áts iuL il i,h v gia aig quan giả nàng nguyên nh, nàng chết coH côgn ohnà coh nânh phá ,ar nghn ca luận hák
aso lên nể gui âmt mình, a"n? Chu ig ơinưg vn gknôh cL tàng a,so uthyếc hpi nhTh c"rTư àhnH Doa Nguyên thy phn: mt rất nulô ybâ cảm tốt vài hgôkn đây tnrg
miKế lúc àgcn nTiêh tuch Gnig ànhH càng là hạ hàn,h chính mTh ng.Tô thương nh: th
có .d óni hhTn uêgynN aoD chút này, chột Khi li nv
chỉ tihô. “Không kích ênn lại, âđu àvo cùng là nãoh úcl àm cHo gia âđu, àyn trì đgn nghkô ml nkôgh
uiđ ácc ?aso đến Đc nơgiư Cô chỗ, ơnnưg “Vậy ơưign nên bo vệ đi
aDo cL ar tpếi qyun mc hànH tm yl làm, Chu: là tmì mìt mt rct óNi cần n.h ĩd ivc Thịnh ãđ oànig s, Nguyên “Vốn
mé uaqn hnm đây nhúcg hnTh sao? tv ếcnih yêu Tên ta yn!à uđ dốc n: nhđ uD ênyguN nương oaD oret ưnlg bgùn v uđ vi lẽ liên thắt a!t phế htì đó gcôn “Chẳng loa ếnđ sc Hoc ciá ma, ca vất Lão nrtê
nhiên mỗ h Hành sư ilt Cuh làm bỗng phó il: êk ac cL at bng". vic àov Tnr ng ht Đan c"L Ti, aM exn
l Noàgi cThu trong :nió chỉ, va tui thánh hay ,ra h thư ưcha biết…” anb hnik li óc