Logo
Chương 77: Kiến Long Tại Điền (1)

Lục Hành Chu trầm tư, không nói lời nào.

Dưới chân Thiên tử, khả năng Hoàng đế tự mình ra tay là rất lớn. Nếu là huynh đệ làm, e rằng sẽ không chỉ nhắm vào chân nàng… nhưng Hoàng đế thì rất có khả năng này.

Chẳng trách Thẩm Đường thấy tình cảm của hắn dành cho A Nọa, sự xúc động ấy quả thực khó nói thành lời… không chỉ là chuyện đêm trước, mà hẳn là đã cảm động từ rất lâu rồi. Sự yêu ghét của một người, ắt có nguyên do.

th ?at túr yV mới có àon ìth dưới: chân khi imô ihk tay nc hTm ngươi ưgĐn hn
Đa ln nếđ nàHgo hcế a?os yv hn áhTnh quyền
l ng cthú Hành ac li mt ưdi ý ah Bang, ngươi ci:ư của v và nychu anĐ sự Lc hCu “Không khác ta chứng tignế ếkni câu
Hành Chu Qcu gniơư, sư ac .iđ gơiNư iúpg tiếp gt nìhm sao tục đ:u cứ kể ir hnyuc Lục n?a
iph th,n nghe àL tht ý, od đến tht unyhc cố gnhôk !s
đó đui. nữ st,á xng nĐgư lúc hk ìnhn, đ, sao gđn t hTm at phụ niêuh ca hnư hgin h s htân, ùdgn chất ưNgiơ nói, iv thế th cữu này, đưc ch nũgc âcu irT iKếm ,nhmì đu Mẫu ngeh nói, t ta mà máu tội kỵ, ođn hpi ntà ngòl náthr gưin ìv hgnĩ hkác đ bao là số ta chúng t tch x,a nh ta thì ãđ cữu, bn ac innêh đột hận. hối vốn đ nhìn nmu nh: ilù nhân đ ĩd ô,ngT gchnú ếibt mun thật ãđ yhnuh c bước hi sm vì đánh vô tm ìg trngo ưnght Ta h
sao?” án kết “Kinh sư
àhHn tm htgn oàv “Tóm gi mắt i,l Thgnơư ta Liễu nb như pl Lc lại ihn hcngú giống :álnh h.i mắt ct,úh dừng bại Nàng ch Chu, nhá mà umn nhnì nhKì htt
im ysu utv nghĩ: cứ bniế cm nh.đ “Trước exm tiên óđ àhHn hc cL asu uqtếy Chu nđ,g
óc ònc yàn lúc âcu qua. egnh đằng gnt uas nh hCng l ta hyunC ynuch?
gkhôn yth cngũ động, unế Chu cũgn phải hki tgonr ahc ct th èqu không Lc giả htì mc hk mhnì pếti nhàH ògnl
knghô đã ncg ta ca nnh ms ciư i:nó àndg ,hcp at dám nâ.nh gnơiư trước.” ãđ ch pihn ac Hnhà lui Lục ngươi, “Chuyện đi t phù ếNu sẽ d b, ôTgn Cuh
Táhhn đẩy nhgn thúc, knhgô tế àiv óc s unế ac :il iưd má áhip hpi híhct, xuất ta yu inuh gônc hc knhgô lấy thân th mtâ ht nèhc àml đu làm, cũng ònc cl Kiếm với k och ênTih tm ac ly àHnh nh đến cũng agnb bọn án làm ,nih Lục ơưing ngươi k tno,á nhất ép.” nhất sẽ an ,an v đ anhd cũng yàn ar akhi pá Đa, đ côgn rntha pi,ếh đa àm vt động “Vậy iakh iưnơg igi iĐ nghĩa phải tch nhp Hành nth. pnh Tông li tiền mt gơniư ra ít ptếi qè,u uCh kết ưđa đ gnchú k
Nguyệt Đường người đá:p lnuy tu ayh êhn,in tu od đ xúc goà.in ngĐ t onc it y,Xênu khi ếimk im àl .hnơ đã nưgđ nh tam nàng sư mhT gôcn ít của đến yTu phẩm t đó ut p,hm nahhT htcú pg ta, uxt tương Thượng Quốc tu, a,t phải hành hpáp tìm nhưng iL ms kh xuất cnyhu iv “Phải.” gànn nàng ếht lni àgnn Vốn nơs Hàn T pitế av
s òcn hôkgn vci gnnh nt gni ,lmà phải ìmnh at phụ va của Thánh ànc danh, lại thanh thật hi đ ta, thì ếnu Đa ,đó khiến cần gnàoh người ơđn tổn ếhc n.ãm nhơ, còn bất đã l quấy.” s ôkgnh r,i Vì “Chuyện đ ,dit mi thiết ưđc của tự là phế inưg còn mki đ ta
bị lại. giật, đin tay vi huC ưhn Lc Hành vàng tr
một nĐưg ch gnnh mnă ưhat .đyâ tr thhàn niơ àl mhT ig Hmếi di khí đây đều rt ưcđ cnũg tđ châu n.l àl châu òcn ‘Châu’, htT dời, ra này rt đc àv uqn nào có linh ynuh aSu uyhn nên yàn t,ht đó H khi nơi úcht tr Cuhâ ưic: tb ,đu ibt.
,nauh tytu ln nchg gnoàH tt hhnTá háThn cngu nucyh ohc gnhnư Đa Hoàng Ch àont át thể rt nđiê nlhà thất… i,l là htt ônhgk Đa nl gì.” mặt ta Bị ưncg với Thánh muốn đi ihp ôkhgn nương hàon a.Đ
hc là ngươi.” Phật ri làm ov th huâC ácc lật dung c uhny tung i,gưnơ htế đại lại ach uhCâ h,nthà Hạ Hạ i:dà nhâT ămtr cđư lượt, tm Lc niê.v các iah v hnư ưign hnhtà àhHn uhC ht tm hia sao
cũng tục at s ếtip nên diễn och gi “Phải, ,èqu coh .exm hac nh khỏi, ta
vẫn ,at H .áhp Thẩm iv ta đi nguyên phong đ àti y,ucnh mhká ,o Chuyện ión Qcu hki óc chngú đối đ ưhngn ưgĐn chaư tcưr inó: yâđ ưs àm yah óc câu igưn không hCuâ, ch với ta hgncú phong như ãđ t.m ưdng thể lẽ mđi nếbi do… có ắt “Có vân nghĩ thường
âcu không, Tmh khiến cúx chuyển Đường đgn suâ gbn ngươi nhêin iơgnư óni úlc li tình, có :àit ,gp im sắc.” àHhn biết đ ta vô mt ,uhC
iếtp Li ta tàn đã ai nên hộ ngcù mTh h bất Đưgn nihếk ư.ing cốt im li: nhàh hhTna mnã, nhục àv đi, v uln bên nđế tống sát này ri áhip mlà, l,i ómT uQc bt đgn là
àno Thẩm hco nih óc ôhnkg? đ nh cngũ ghnưn cười ch triển ôgknh i:h ta Đường ngkhô yV một hnư nhìn gi táph gì, nói ,icư iương txu lúc,
aĐ? truyền t đệ t Vy Li đ của đcíh ưs, cuQ Tnáhh nahTh àl
quan yhã yà,n .ia inag rcưt c nhơ thi hgoKn na yàn xem Thành im cứ tniê tmâ iđu ch ht tgrn gì. chân, ahc tb ôn,Khg
nên voà thật nigơư lưu óc cưb Coh gnphư y:nchu có hưn thân sự lùi mt ưngơi rt nD ta Tmh yuêdn. vậy, và yhncu ưgĐn ô?ghnk
cL “Câu ?oàn huC Hàhn ra: nng