Logo
Chương 57: Chủ khách đổi ngôi (1)

Gã hộ vệ bóng đen loạng choạng một chút rồi nhanh chóng biến mất.

A Nọa lập tức đuổi theo.

Lục Hành Chu xoay người ngồi lại xe lăn, thở dài một hơi: “Con cháu Hoắc gia đều có một ảnh vệ lớn lên cùng mình từ nhỏ, lúc cần thiết chính là một kẻ thế mạng. Hồi nhỏ, Hoắc gia cũng có người tìm đến ta, muốn ta làm ảnh vệ của ngươi... Sao ngươi lại nghĩ ta không biết chứ? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngươi xứng sao...”

Hoắc Du nghiến răng.

igưn ,gniư y,v thy n.h tm ciư chỉ Nọa cả tonà áots A engh pháp uih giận Lục ngĐ lục trên tháo kịp iig nàng đ il thu ,uD híp này, tịch s như hégt ,gnùd haưc mt Hoắc nigo đ.y của Hành ob ưtl tr ni cnò ig Chu iúc bộ
ađn tngr mặt tgrăn hac gynà rõ mt hai.” nchhí iph đ đầu đan ý ta t trở cho óđ. người ot óđ ohàn ôl ihs,n nói: ìnhn t htì nghĩa đ,m thứ Hành ,ih ulny kh uCh ra gpúi chiếc ênnih ếtbi, gcnù yan lại stó ngnă gùnD trên uâl trong ci ac haó dcư mt ra... ết khí hnn ccếhi xa ta, tc ơnxưg cHo tht hn mọc là t trạch phục htt, nđa Các Lục vô gnng óc im kíh V nhli s ta ãđ oas ưnơig sau mgn li nên òcn ngn tr cúl ht t,ri măn n xă,m
ca làm ca uTi anvg ca, tđ sau định lên nói Na ntg rời n:lưg ngươi ingg đnag va t đi, ?ếht A
đẩy hnHà Cuh tất hn bo àl kmé igươn Lục mt t, hắn rất ,n thở ơgniư ĩd vì cười knôhg đi aos? bản iưgn hơn tđ nhiêu bgn uhc nhiều, phải vốn dài cười Lục nhât chnhg h,n trận?” “Hà ra Ồ, nưh iph tm hpáp hóa ếyu nghc cgôn uhin oba ra đu ihc trên :ihơ v,y mặt
được?” ơginư ca chạy vào ,niơưg Bmá nhiĐ at đã đâu mgă ơgXưn giưn đi òcn
phải hik im ut nêihn gniga cái hntí này nth k,hc c tngr êtni hành uđ h, uanq đã biết ibà Quả giá điều thảm ta ch áuq rt người .mgn tiếc biết bằng
Du: .ưnđg hn mi vi ,ri Nói Hoắc cười mm nêl cL cgôn ,t
này?” Hoắc uD: hC điều vì
hté gãy àHhn vung sc hâcn eló tiếng, hn tm tm cL tay htm nếig,t nti t!oX v ,êln bén gnás au.q iha lìa. mt guln Chu
sống s ơhTgưn nên Kình ri, hgn iơng oàn ngày aH hnkôg hitô Lui cũng đ gcnũ ngớt, gây
khc phải sao idn vở ?ynà ti yV
nơi, ngng tnr. gã, gkhnô đang đi đ,t đy Lục chẳng gxun khắp ưhn èmth kỳ hìnn ăln bố Hhàn dưgn uhC xe nrt cắm
A úlc dcư “Vút”, éhnt không hnnah ir Nọa àno cg.n đto b ghcnó trogn ovà l,y vniê ãđ ađn t biết
c ưic Hai ròt nói thy thế rời đi.
hênit hai ,lnhi Du ngưch trgn cếth agny lên pB! tnr coH mt, n it ch. tM
uQ g,n đã “Ngươi tc Du thật gĐn hyc ms vn aso vậy T sao?” hgni sợ đến tipế ìv mt mũi vẹo: mt va ta ri không iđu s ct Hoắc gknhô theo t,a
được. ũncg môn thấy vệ Hhàn nh kỳ có pháp mt np n ntâh pl t.rng kônhg Thôi khi Chu tm tìm nuaq cL n ,đi b b s hkgôn đầu: tm gật hắn ,l ct d,u sao
nh cânh ginơư v Nươig Gã auđ ôm hai co :ry nói pu,q đn giọng run
đi Lc ìth phá âvy nhtog .gdn n:ôhg gònv tử, biệt vào ãi,h đnh huC àhnH lai công ca ongd v kinh cL t li cyh agnđ b ảnh
hk lcú ó:in A Na tm hyc li, Đ nh i.r uayq ynà
hítch Lẽ àm cúl iig t, ơưTnhg thích đagn gnr hìKn v nhn mới nh, ngôc hn ‘Dám imng măn nhận gã uđ hgônk cHo tự ra làm gì, v.y óc ưggn ưhơgnT Bi lại h?c tuhi chút giải nhẹ gnđú n... hưn ònc ép Lui àl ncò bn vi ny Knìh đó D,u hco hip huncy tự đó iLu cưah nH giải ar ra ìv không at!
naĐ lan sáng ưhn ngtr, khí ud cưd dàng nhá ngc đẫm thấm nlih ,ta âtm can.
,li aty một âul Gã õmhn. nhẹ thi nhg gã ht rồi ch nh gnl anđ th tra Du, ih gcn dược sau, âđm hgCn ra vào ych cạnh nbê đột Hco xương moi th, cúi vinê t kiểm hai .c àpho vệ ngón bao người một tgnor nhnêi ti chập
cnh ưngh li :mb vệ nh àl Điện! oHc niươg àm ml của iưgnơ v hôgnk Vậy ưnơig mất, aL itn như cũng nhìn igươN ht,n miDê tht Đồng ađ Du nổi nêb Quỷ có biến ưngd chút thể àl Tử trẻ
ui:g chạy thành ra t g,ì hắn ar hcgn ũncg Lục ri lòng trung ếth Xme nhàH của Chu àm c oas?
hc t, đúng tnrgo uil giới hcht, rt dược dùng.” nhiều nghôK hlin lúc cần
mang ra đầu này Điện Toh ac La hcếni àno đm lại Hóa ntr đến uđ ohngp La uic vậy... iDêm .Đ.ni. ac t Diêm đnế cách ưnig
D,u ?vy “Ngươi đuâ như chưa ocH cnh phải da ôm Hn ánđo khó hya sa?o àov ngang àl đủ :âcnh nôhk,g cnưg hn diễn vệ...
kai kẻ Du đã t Du uđ nđế gnm. nc g,rn nói ibtế ta v htếti ocH gkô?hn òcn ngươi nth im ginM nihnê yV lúc gàhn ảnh vệ nghi ocH thật xem s ếth àml ảnh Ta at từng ciu rồi, ng ig, đáno đu đáp:
Lc hc hhnàt ió:n iĐ quay itô.h thản ếĐn ,lnă phủ Cuh Hàhn iưc náo xem nti.h xe nhiên
th, n. uCh qyua chiếc đaư li àl ith iê,nnh có agnđ bố lật thi n tm một hnàH ..ir. rnt mt Du. dng mt ưgin thể uQ trí một ,ciá pháp, trên trước tm yta giở ngờ hìhn của tm da gxno coH đ Có Lc ngih đt đeo ar
Hoắc hnươgT vậy... ngcư il ôngc ìh như gôhKn p.ch iđ: kẻ rogTn ngờ ra mới il nth, hì Liu lăn hại chtú âgy yàn ìKnh li A nsh yđ Nọa ex àg ư,nđg inph Lục ưic t
cnũg đến ch Hhnà “Lục ,ihơ v thế uhC nặng. nh lấy ym hn th cưđ ,dcư nh rútt thôi, vẻ mt ưnh gánh ưcđ àm hừ...” đan