Logo
Chương 52: Đầu sóng ngọn gió (2)

Lệnh ban ra cả một ngày, Hạ Châu sôi sục, tưởng như lính Trấn Ma Ti được điều động khắp nơi, trông có vẻ rất rầm rộ. Kết quả cho đến tận đêm khuya cũng không có chút tin tức nào, cứ như Lục Hành Chu chưa từng tồn tại.

…………

“Lần này để ngươi hóng chuyện từ đầu tới cuối, xem như trọn vẹn rồi đấy, đừng nói ta ăn một mình.”

Lục Hành Chu mà cả thành tìm không thấy lại ngang nhiên ngồi trong nhà riêng của thống lĩnh Trấn Ma Ti, thong dong tháo băng vải trên tay Quản gia Hoắc lão, cạo đi một lớp cao thuốc đen sì.

unm Hhàn uqn thanh ánch rồi Châu, hpi không ưdgn Chu á,n ncò àov ngươi ca dính hgnu vô là usa iT của yâđ sự icư gnùc đã aM vn Hoắc iga, àyn, khiến ghét, lmà hnucy riêng loi hip đó cười: rnT ngkôh Hoắc na hắn gúip H hồ biết Hoc nưiơg ưTcr mà ìg án uiđ không?” gơiưn huống uchny Lc v hnkgô nưh atr nuyhc ac ms ưTgơhn ngươi yàn h.c đ ìth âgy Du là
Thhn còn chút nhiều, nlê ò:ngl ơưngl tt âtm ôv Doa Coi hài trạng ngùc ưhn ngươi Nguyên tâm.”
ta yhc Đường, by đến h?gkôn pih hthnà già li eunq Niưgơ ly lêin Thẩm lụy ta? kôgnh linê ơNiưg mnu rồi
nungy htcú hTnh có đ nb yngu hiểm êynuNg pg mai: osa? Ngơưi tnâh hơn am nìth Dao
s ch thủ lần mxe mất đến thậm ân unly còn mc Du, pl đến nhận rèn Hco àl in,hu nèr thấy coa đây s Hoc đ.i l htiô, áihp nghĩa l.ynu K hnycu ìv gia coH có nH vậy icư trẻ thể íhc coh àny suốt chỉ đnh hCu hơi thấy mt Lc iđ hận kh: àm gia ac ànHh àlm này ivc ưnh ý óc
ánh cL i,r “À ig ntàhh tt đu nàhth ơc àhnH n.a êuy óđ: để c đnế Hoắc mt đ gũnc đui vy. ac phi đổ án hi ý ra Du ingươ dn âĐy uCh điều a,m là ch tra chợt nh vụ voà ta, gđn âyb
:ión ưt híp yl ôghnk ?à cngh hThn ht vi làm quả ơưNgi l nvg Nguyên phải nyà tâm oaD àl tht kết aos, ynà htế vì
Lc Chu áp.đ àhnH ôhngk
ngươi mới cm na nưgl đó hung tiểu lão náto kịch hai ra nàh h,t ,ch dni óib aóh Còn qu tr c nưnơg bạc! li
s muốn htt rt Nhưng ih!
tác nghĩ ôgknh gnlù bt nũcg ádm gchn nêb v lhn Nơigư ,nh Thhn nữa sự nhìn ngđ hln g,ì chỉ ?à il at ubi ig ca sao? tth một ó:in Nguyên ùgnl ngồi ginươ có ghKôn Dao hiện
óc không?” lúc aco mi một ndg uNyêng ,này ctá iươgN gnl thuốc rồi hnhT hỏi: chỗ Dao co
đi, uh hmn h tđ thứ ,ta dụng ãđ nug cát đến hln vốn cnũg thúc lớn dụng tgnr nụ tốt rợn Chu tác chc unhi vgn hnkgô icá ưci ta mang có có ếđn Thẩm nhất lắm của àl cngũ ndg eoth hcut với ưg:ni ht kỳ aco tc Sia iv nhìT tí .gưnĐ tr cL c ri, nayg nb thuốc r,i lo nàHh àov chká. trọng, ,nyà ưahc at ta nghiêm
aT ugêNyn vấn tg lại biết.” “Còn đ,u Thịnh đề na. :óni tm oDa
Dao sầm Nguyên .il mặt Thhn
hhTn ... êungNy :Doa
tình s art oáb lnê nt Ti ãlo tra làm ir ếnđ cáo không là àgi icv đa nê.tr ív k ith bắt ta, mb đó. Đi những chết, lnêi ehot được phương, Hoắc Thương thgn nưh rtgno niơưg óđ, ơưgNi uđi s hnng chnhí rTn s ý hing hưn nđế aunq óc aM tm ar ĩhnl
inó sau ác,i về à,ny một iph unhyc bò ànHh ta “Yên Lc sẽ nàng ,gns ơih hc đuôi.” ohc đu uhC ùd òb ơgiưn m,tâ tbiế ũncg còn nc icếl buồn ìnhn ưi:c thấy
nói ,m ngưiơ đi.
ym cưi: nth sẽ quản hngkô Ít Hco nhưgơT hc. ghnn ánđg phần àl nũcg nhn ưci imh tí il Hành ơngiư ln Chu vào tm y,v ưnh Du nuyg khác cũng tnưg. num người gôkhn ihK Lục s b ta kẻ đ ìth n,a cHo ònc tưởng
nơi uhtê thương ca hncuy ,yàn Chu ht gánh hnnà huc at. chuyện nauq âyđ nht hgnôk điều Hành gêrni đnế liên mà :óin Thm yàn, phi hngn không hnhà ca cL “Ừm…” at thị
không s vci tiện ếtib yChnu huiế nếu đó nyà việc nàng ,piết s Lc li ưnig rit li trở chất sau uhC ac hỏi thành muốn Hnhà d,y đi nLòg i.h làm yhc,un ưgnnh kỳ ih nàng thay nghn ínth s
aSu âhnt ,l nph rồi nghĩ vi õr ir mọi t rt ta đ iđ, ión đến hki gp sẽ ta b ngươi chưa ngt àl gni thc inưgơ ta.” at aT hưn ico il, c hucyn ùađ ar ing gưiơn yâđ ìv bại s
nữa ý ơhnưtg ngn nghưN vô tâm sao?” ưgdn rít hccá mt ơhn ihnếk nng hơn với tếbi khác rất s c Nguyên câu hành “Phong ht ý mình hTm lần thoải nph, pc Du ươi,gn nr ca Dao :óin Là hnư cgn tiến, ac so được kônhg àiv thế ếđn đ trước gió. hnàh toàn dồn gnnà ngcù b úth ntrg cHo này còn hán àov mái cũng ,đyâ ươing tđ tuh đu đ ógsn hnnàg tâm voà chuyện hhTn
iơgưn là sự Thương?” yV thật Hco
“Vì sao?”
mưu diệt uh mta ếcht đ mhp tự hcc ngôkh tr gia soa. người ngch s tìm it đến ngươi ếđn áihp Hco ưgin Ch ctr osa Vì ínth ámd ihp đ ,nmh ưinơg là iếgt cn ếtpi ưgnđ ah? dụ giả ưnhtg gnưc
uđ rng tra ngcù một iơnưg rtnê nghĩ óđ t v A rưct ãđ li h,cl úni nxgu nlă tưcr là đi mhnì hco cghn aT c ngươi óđ A chT hc nhiên suy xem àyn ,phm Nọa cnùg đ ngh .đi ếđn xe gônhk cũng bị gkhôn, ta trạch Miù khiến là ngươi ônkgh ch úin iogn àngy hỏi ôhm v hỏi vic một a,t ta ar gưinơ .aN cHo at đẩy aN A hnmì môH ot chuyện, sai ig núi s
uqna án gì bế,ti il hip ôgkhn nmă iơnưg ngươi?” lêni ũcng ygâ cm khiến thy tar yV noà nếđ cho ta xưa at ếth ngươi uik
lmà thêm tya cười iut đgn xổm hknaho oaD .ărng hnnì lành, gin Nêyngu Liếc angđ hnngếi mt hnTh àncg đạo một bên
h họ clú thẳng, li ưgNi gcnũ gưin trọng hip lúc hnìt cnôg hn oHc Thượng mt mt này àl ig sao, gThná tmá ngoài tuổi iđ ocH àvo t àort. tam ynà ,utgn thượng yàn iuđ mt hc phó hniK úahc đi pmh orntg có ãgy trạng đang góns i...đ ếibn, ưs nrgt căng ..iah. phẩm Thương nhà phái Điu nưh chỉ nhiếk trừ ưmi mi cun ,unx động ưrtc htt ung k vào atm vi dám cường nihK th ic tay, sư qanu gmn đ đủ đối hti ?ư chk mt
il nmă ar biết Cuhâ ơgưiN at h?ôkng ìv oas yat im na m Hạ
hct quả hnc àL răng là s mgnò v ngiư rta s mnò,g li bắt trong in umn Nyêngu phgni nghếin này b Doa thủ Tnhh này quá la ctếh ca nàng. tìr người. aquy chủ tên tht lại, ct ughn án ếđn iuđ gt
ynuNgê thứ il cs òCn hTnh mặt iđu sầm: ?ahi sa oaD
cho thuốc Lc ncò hnHà cần loi yt thường đ,i đ, iũm àov u,gn uQn chtu lnê úgđn ri bọn kh ưđa tn lc Hco âng họ i,gn in cho “Thật utch ábn nâg bạc hkngô Hoắc nh oca il ob, ngađ b sao đu: có này… trên đứt, việc dgnù tđ mn ch c ad iph hpân tnàhh hp,n gcũn och Hoc lại htíc aco là nagđ D.u nhưng ùd này il uhC iag Thứ tìh thế ãlo tay gnm tm nó ãol là gai gniư
t ônkhg nhắm Hco đhn tế gnhưn coH Qun unr, iag cho uD nhận thuốc khi ai Chu rotgn lại Dao lòng tay có rét Lc l,ão phải! chút hct hànH nh Hoắc trị s Thương, đoán ũcng hnTh ugênNy đến vào mang