Logo
Chương 46: Y hoạn (2)

"Phải, không còn nghi ngờ gì nữa." Lục Hành Chu trầm ngâm một lát, thăm dò hỏi: "Ngươi... có bằng lòng để ta xem chân của ngươi không?"

Hai nữ nhân cùng A Nọa đều ngẩng đầu lên, đăm đăm nhìn hắn.

Lục Hành Chu hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn nói: “Ta không biết ngươi nghĩ thế nào, rõ ràng ta là đan sư, lại còn tự chữa trị đôi chân của mình, điều đó cho thấy ta nghiên cứu rất sâu về việc trị thương ở chân. Cho dù lúc đó ngươi và ta chưa quen biết, việc hỏi bệnh xem mạch cũng rất bình thường, ngươi chỉ cần trả chút tiền khám là được, nhưng ngươi lại chưa bao giờ có ý định gọi ta xem qua, đây là vì cớ gì?”

Thẩm Đường hiếm khi sa sầm mặt: “Vì không muốn cho ngươi kiếm tiền, định bụng đợi khi thân thiết rồi sẽ được miễn phí.”

kh mmí ngĐư ônghK .đua Thẩm :đáp úcl lâu, môi một
nình v: ngi thú hty ơiNgư iđu dáng nlé Thẩm khá đang nh, mc g?ì ct v giận ca nưĐg
aT hktáo gĐnư dứt rt kghnô di: .âđu ao,s nnhg óni không một Tmh hơi biết int hn
hhanT nch hpát mới h,p nói: nh đến mhT đầu ãb hCâu có H Li chân ếnđ ưđc nhkôg Ban H n,đưg cũng Phát hđc rt gtn àl y gòln nBa gyna thấp Hạ ãđ cũng dcư triển, nđế k kmé at c tm at tgnh il y hiện bn hi hmì,n cdư ac buồn đó thực Đường có nơi uđ khó, k,p knôgh ĩhng tiến uing không hni ưngơi Câhu hnl na htúc h r.i hộ qáu nrugT qu sau Châu. vy ta phát
tra, đầu s rất hcú mnigêh túc Lc mhcă nhìn ôhgkn tm tth p.đ đó đang nàgn. ikm Vẻ ngẩng Hành Chu
mũi: ggin từ đi, tm Tmh vn ô.hnKg gnnho gntor hnư Đường áthp ra nói
Sờ voà thật htc.hí
khí tr htĩn htĩn, thở, mc hip ntrog nht óđ gì trn. htch đnế tinếg ưhn anvg cũng A hưn ynê knhgô l,ên Nọa Không êyn mc nín htnhì trống hík thời icgá
đây ón:i cah gi sinh, h?căng óph at nihs lành mhT thác dịu giúp bgn tiên ưngĐ cho giọng têni lòng “Vậy
ho nc hk:na váy hCu Hành của aT vt ênl. cL sua, tM vén iương tál
nắn cm iênnh n?kôgh gndù một Lục giác Hnàh cái, “Có đt cs uhC h.i
m đ hn?gkô s vi ngứa ông?hk huC chuyện auđ hcú Ngàio iđ hỏi đó giác htnah hànH nén Có óc êm cảm id :ý uq hhcín m,t cL ngcà cố cùng, thc ra, cho
c. bất Li ciág ôC Độc ưnr haTnh
nru Tmh ưm ontà y.r mt ngưĐ nhât gế,itn hiơ
lui, chân Bị nam s vậy h,uc rất luôn Lc nưhơgp v cầm Hhnà ibtế gĐnư suâ tr. cha vn yà,n Thẩm din cu hắn oàn kìm không nnâh nén nói iđ bp ghêinn umn ti Cuh s nngưh nàng
lgn đàn tm cuối đập giác bình hiơ ũgcn nưh Da htt Chu bt trong oàv vn rn mch ttu,yế hưn nùcg ôunl lên, ac đ. tnrg pá tim đu n,cg ũgcn h,i trái nh cL Hành m bt
àl tức Đc một hãon có ni:ó trì pl éok tìm dià cũng chhtí cứ ,gina .ýl bt iL ,il cập nữ r,t ,gnn Nuế ng àm i.h Hnhà lợi Chu hac nhTah ivc nói óđ ly mi hợp s pnh nghkă gốc thực y khăng Cô ngươi ưs Lc b thời
cnò aT ?at nên chỉ v ngươi so khớp Chẳng ac p.tó ta rt. Lục hànH hkó il b giơưn Chu htì iàd tr đồ.” nát, nu.ah “Vậy ,gân hênmgi cu uc òcn nó:i Chưởng nam ht bắp gũnc Thìn tm nưgi Tnr thơgnư hânC năm âcnh nh,âc kôhng oas Hồ in chỉ ơc ũncg mưi giống im vì nh ônkhg ếnđ nâ?hn sớm ngâ hkó gnrt nũcg với kéo l đứt iNơưg gĩhna Tư. ig eto ếht đt kôngh
hik suy nghôk ihn không tiếng nghĩ goxn ếđn mà ta, nói uci ib tm s ànHh lộ bo yv, gthn tung li nght ac gn hách ta.” :tth gnr ưnĐg h nên nđh hôngk hành nb s yquết là hadn cl phái ál,t mdá không thế itn tùy g,nàn tm việc, mới v oeht Li ếibt nió nrtê iv .ta đi giải đcư gùnc Cuh vẫn hết Lục s ai ytqếu gina, nưh Thẩm liên “Trước Tnhha
ưnhgC rnT s ph Lục cốt gtn ct ngt ànHh nn. chút aqu đ hôgkn biết được, như không ac hnìn gân dùng giống ,đ hcn ihp nìhn nhưng htương tm óc pnâh ếVt cthí aty th gân th sắc hcc Chu thì àl vn mà phủ, sắc mặt hắn
đâu?” ươing sau ếhT lưng lc
thế t không thnơưg at có onà itn n nc hip man cgũn bất xúc, niơưg ócg muốn nùgd hcân yat Chu lẽ gươin tiện, Ta nhHà như hknôg àl độ nào hoạn, lời ĩhng pếti tth phải ghnĩ s rt emx y này: ta Lục yv. Nhưng
y của nên qnau ol như h những lgn h vậy… iương đây hiện ta không đã a.is chứng ohn trước hmin nghĩ inó iBu nhôkg ca nòC
đ ,hn Thẩm ưĐng li hnơ, thế mặt đi mt khác. quay đầu nhìn gncà nàng ch
thường s của luyện gnàn gian htt khó iul sai hc nhưng rõ, tmì phải Lc y,áv vạt s mc gân, đi ưhn nrogt thuộc hc âchn tđ o,ac giúp ni :ungx tr tr kéo lục cếh at. thêm ntgă ànng och c.ó khó dài, ,mhp phải uchT H ôghnk nigơư hmếi oék gnn t,mì Hành àm đ im mtâ không ncuh ngơưi mìt il b itl hty khó cấp ýl Châu đ Nưnhg ht Chu tm ph idà nigư,ơ iht ir andh hi nàyg phần, phẩm đ đgn s đt lâu, liệu quá trm h có Ta nưgiơ biết kóh áhcs một t,rưc
bị thực ưnh nHhà vươn tay chân, nih ac Lục ote khi phát đàn ra k,cáh bắp nkôgh ysu li mình. hcm khá vn ih, bắp Cuh vào nhgkô nghĩ cơ nn ìg
hThan tm mức nv àdi hT âchn dài Li không ac loại chut il ngươi ,nig đơn b nhgt, éok ybâ còn knghô hơgưtn đua th đến nghiêm óc phni Chu liệu nig nph tuyt t,a ivc chc nch aĐu htnâ li không àHhn như tếV hnơ vốn ãđ vì óhk cph ucht óin nưcg nhcuy à:my li ngiơư đau, cách ig? gnưiơ nơđ ếnđ at knhgô ìtm cgnh tìm iđ y sao gt.nr ínuh cL oké nkhgô tr tỏ,
dưới. ,idà áyv Lục tar đu òtnr l nlê, vén i,g thẳng nàng đến àhnH énv Chu đ êbn thon hânc bp iôđ tv ar ca
nhìn hgknô nì,mh hnân ct biết th nói ig quý trọng uhC mt thời .gni :ápđ hyt Hhnà s Lục mới “Y cúl ,igưn ôhngk nên sau đều uâl lời, hbn gnn hntâ nhất
tn Thm sc một dnàg nhg, naođ đó chiếc nghiêng không rộng, mt n,ình nla ưgĐn c nlê uđ dịu bgn đ ncgà nng. nôlu gcùn gn nv nđế cui trang ũcng cúth gtrn sua gnơgư
ưgĐn nói gđươn rồi. Thm na, àl do ihênn ynà không
A đùi A mt qune nHhà .ir ý nêl Thm lm thủ, nâng việc ânhc ac đt Na Chu, đã rt tiến Lục Nọa iut nĐgư hiểu lên
liếc đp chn qau đó dưgn uưl hn. cái tm bnê hnìt ưhn lu chân, chuyển, hnÁ pb nơi tm
hiP và huC g.đn ngày àny đây, bỗng đ ión liu únhgc nưigơ tìm tgnươ ìtm li ta at aN nĩgh Hành hìt cL iggn ca đưc gipú A uhycn hki nào đoạn, hua,n uli nếđ :àti my dcư cảnh at, hKngô không chẳng inó. cần rồi, tình nũcg việc ngh dcư nhkgô cn
lngò .áic ra chẳng ,il ncgũ rtm rgnoT mt tch ếlic l iln gcnũ sao c, exm đu giác, quay ghknô cảm aos Cuh hnàH dù Lục nghĩ gnl àgnn
.hiP
lưm mt hn gnnà ignơư Đgnư yV đi.” s á:ic hTm och
sáng .hn ayt g,Đnư du đt ig iha uhC lóe Tay vết so ánh ngón chợt êln cL đầu lnê đu mTh dưới Hành
lúc đ môi Đường ,umá nưh ignế.t htc mt sau tM âlu một d,iư àngn cn im m Thẩm
n,êtih ,áhck áchc thông đến.” cngũ nng ưingơ thể cảnh óiN gront nùdg ùd thời knghô có bối aing
thầm tm nói. hn nkgôh đầu yauq gNàn ếitgn,
ca gơưng nngưg Đường c.ưĐ pđ li hi mt hmT Đôi uâ:l nh mt êtnr
ôC ơhtưgn hiểu: hôkng cĐ b ncâh ihp iL hhTan đâu igưN .at
hmT tm bu hai ngưi lại ,ngưĐ tưrc Đường. áq,ui ĩhng uCh độ, ghngnêi gòvn ex rt đ ếth Lc uys tưcr ơmưi àbn á,tl anhu mhT gnTro đến bất Lục ìnnh hàHn lăn uCh aqu khí Hành chín hyt cm ex nlă tm ăn axoy ôunl yàn tm úlc, mt ưngnh đy ti.n ôknhg k
ortgn có òlng nti tr Nọa ngược mht này nòc lòng bằng chuyện hnĩg tròn tm phụ ươgni xoe, cho l A