Logo
Chương 44: Hoắc Du (2)

Liễu Kình Thương giận dữ nói: “Giao đám học trò của bổn bang ra đây!”

“Học trò? Người của các ngươi sao lại đến chỗ ta mà tìm?” Thẩm Đường cười lạnh: “Liễu bang chủ không phải nha môn, càng không phải Trấn Ma Ti, lấy tư cách gì mà tự tiện xông vào dân trạch tìm người? Cút!”

“Choang!” Kiếm quang màu băng lam chợt lóe, Liễu Kình Thương kinh hãi giơ kiếm đỡ, lùi lại mấy bước.

Hắn cúi đầu nhìn, sương lạnh lan tràn trên thân kiếm, thẳng đến cổ tay, hàn khí lạnh lẽo kia xộc thẳng vào khiến máu trong cánh tay gần như đông cứng.

dụng c àlm nhgC gũnc ch nếgit ếphi tđ b a,yn uD ir Hoc at cười abng aso còn na ingư áct hnad như rồi?” bên iđ b unq hpế H y,ta giết Liu không aig mấy ac cHo kôhgn bộc ?vy ănm ãđ này hCngú lẽ gnâ b ưc:i gia số, này hCâu gai
urn ếknhi rất nngưh ihln íkh muốn ciuh thm lạnh không vào ,qnu rẩy iuL ni,ó ành vào huyết nên nh lẽo .li ãđ Kình nght Tơhưgn nió hồn,
quyết, igi s kôngh ưcđ Đan ch áhp ynà cậy, việc s Hà naBg gônkh sản… otnà unế ln onàh Tàhhn yH này đgán gnv int
!v t trở Kình uiL mgn gôcn ãđ Lc Thì àl ưhn hươTgn ar điên:
nđ?ế hppá ngay âuđ gùnd mà khí… xe nogl cường Đây li àl tír agn Gia t cũng noà tagnr tc c đồ
càng b ngiư hpc uếy không cl lp, Ch iơn il s sau ikh i,đ đyâ táhi mnô âhCu quốc ri hiềm đc h náhrt để Hco đàn kôgnh htní Dù gia nào. của nên lập unm tm sinh ôgnhk khi gkhnô ta hcc Thc na. hặc nòc àl ếth óc trọng lão chtu Hoắc ưcđ là nthô thật gih,n đây gia êthm niơ cũgn cn tế ,dã sao usa cũ cưđ hay cHo H ti nơgvư ý htt àl uq sư chỉ ìg. aĩhng
y.v ,ưnĐg công có iv ir như Tmh gnhc Thực ,iht c gônx hc nước ơnđ haik cứng chủ một hThnà trò vci đi phải cớ ngdâ ra, này yàn cn angđ rắn chỉ nên kiện hnn hgkôn àvo áđm thu gkhôn iđ nV ln phó as?o àl để hpgnươ cờ lên,
ếbit ếnu để không năm Chu nếu nuchy ođn ìg, ôhnkg biết th làm yl hgônk đó Chu vy. còn Phật… Lc phần h gkôhn ôn đnế cL òcn nhHà ếibt Hắn hòa h,n tìh óc như ac ãđ phải hay nHhà
ión, một uôknh thế ,aig t Theo tuấn s ac àl rôtng l tm uneq ,tú ênl, một óc név mèr ar chút ôgnc mặt. niếgt
gì? imkế nhtha gôcn gì, hápp Đyâ là
imư Ngiư ph clú tuổi, óđ , cnũg hưac .ưhntg ra hc l rời ưic bang t Châu Liễu ciư: là ta ntgưr nnh không iha nũcg Hạ mới h,thnà
nhau, hoảng bang gtnor : yâĐ lại xe ra sao a,os hốt Liu qua ếht một itngế đến chẳng iaH ihp hc nbg nruyt ltư ngựa bên
tch Hạ g.ia ht nghn bám nnh khiến k nc hc oHc eoth đi by nehg nayg nv hnB lgưn ,nếđ htm aus oab một gncũ nêh,iu ct cs. T num theo Khôn, Ch lp b người nhiêu Nhưng mâ c Câhu
vì ng uôni cđư thrc gia óđ .ưdng hínch Hco hắn đến năm Đan chó hắn Hoắc ca tm Hà onc Bagn vậy, dĩ sở
gia là Lục icá tr yha u,hC gĐnư nôgc giờ về, ãđ íhđc Hoắc ànhH táh cl Tmh tử ncò Bây !ìg
ìhnK ca nlòg ngưi coH Thương àl agi đg:n Lui trong nch àNig
Hoắc đứng ,uD àl ásu. aT thứ hàng
rồi?” ưnig hnìn b tôgnr này, c nbag ra vy, bang oaS là Hoắc chủ đuổi hi: ihk b at b tò ưhn như iggn ihp.ế òm Du uLi av gdn yđâ àlm aos
đ!o bn mắt, Bọn kia gTưhơn đt quả t cnă nb t,ibế nói: uy hìt tử chứ có vào các Hoc aig bá itếb lia gôcn kngôh g.ia ggnnô bn ngcu òcn hya iđu hnúgc ghknô gia, nigo Liễu làm cL vi đặt nhda tộc côgn đa đỡ, ôkghn Hoắc Kình của àl sao
ưĐng ngyêuN cũng Dao ngiư gknhô K c,th li,a hTm cả xem àl địa Cn ogni t,m K cgũn H cưđ ac Niên v.y Tnr nb Thịnh Châu. agyn
ra, gi nayg hia .inó kghôn mt ếinTg ác chưa như htế rút dmá máđ yth cả iđ, tiur ăgn,h iưng anĐ Hà hung lúc thốt lại angB nđế íkh còn ngcũ câu nugh
hồi nh nv ar yngà hcưa ơưhngT Các tưởng nửa ra: nnh uiL h Khnì ta?”
bộc âđy đgn Nếu ưnh nkôgh nl không ânht dời đt úigp ãol coH lâu gàrn nghkô yc ngôkh Thẩm mdá õr ta nb lại còn, óph !vt aik b ,tya chủ nhki vô ếitc cũng cgnô ngiư uqn đến ihknế yv ênn ,đ hếp ,ưs hn ếph da c usa tr iag b agi ưĐgn đâu Thành gân yàn thì umn êtn Đáng àm gai là ocH số. ũncg cần ac ka,ih ágnđ tc il đi gkhnô int Ch đó chết đúng
hntá này ếđn đất. ugxn ac đã nh Nếu đầu nư,gi kiếm rơi mạng mnh
Thẩm a,r thì “Theo àvo bgan nghôk. ta gcnũ tgếi ab unế t Đưgn iđ c,h k ioc trạch, tnếig, vậy Liu igết n:ói cần an. ngu iĐ Ba…” âdn đếm hưn int khgnô nà,C lui ncò gônhk luật dung ôxgn
này, cũng uđ ưgnh angĐ đ c gnđa khí tgnra tc ànođ pphá là ,o cs từ il tt m tỏa ra lúc cưng xe cả linh xa hãn gi,n ,l tm vô cùng trông thấy ang íhk nùgc, tiến về hn ex ngay aoh tc c íhk.
ntrg Kiếm nhàn o.ignà đứng ,mt imkế Một tipế theo, sẽ “Ra n tóc ngươi iếuth cm htn ưtrc cếth. nlg nió:
n.tgh sp il ngày b il rogtn ih sản, kngôh nng gnôn đến cm phá hmã nyà Việc ăn Soa ra chỉ ,ing mlà nỗi mấy đánh
gào ch t! ynà! công t ãđ nèh miệng Lc àml :lnê hpi m ưhngTơ k nKhì Lui Lc gônc hoc va
tm vẻ sẽ về, “Cứ trò ,ngoià chậm t đã li vn bọn chuyện, Nay at nnhiê ln từ b,iết ió:n chúng rãi etoh nmga ocH. Du này cáhk hẳn uChâ k mâ H kẽ... chuyện ivn cặn v cgôn h ưci quay bản imh rthc Hoắc v nh coh mi tự cha n,lh rtong n t đều
thẳm: ht nHàh ùcgn cL cnũg i...r trở Cui nên hTm mắt ánh Chu ,hnàh sâu ếnđ ntơgưh
hkông ưcđ nưh không iol mà t,biế bo gưdn hC hpi Thương, ico nêt t c!ng đã lục hnư oHc yđâ ôngc cđư rngt gneh là hđcí ôuin
thn gắng Kình .v iLu itá ,ht ơTnưhg pá uayq ôim cố kíh ếhc trong hàn
sau mt àH iếhcm iưgn Sơn, vô hoc đó mây. được m,ph ưđc nhỏ ghưnơT, naĐ iếtn cứ tr vi iđ tth bang nthg coH tu agbn boá đó chính một từ nêl vià ìhKn v,t h,n nhhàt gia, Liu cưc ngũ nơs mph được ămtr đã ,hppá Năm t dân bước buá ôgcn tình c,b một có nit tm
phương vậy, ênn ôkgnh như cứng nr ovà. đi ãđ ngxô iếbt Sớm nhm