Logo
Chương 42: Bạch Mao Khôi Lỗi (2)

“Ừm.” Thịnh Nguyên Dao ngay cả một ngụm trà cũng không buồn uống, bỗng nhiên đứng dậy định rời đi.

“Khoan đã.” Độc Cô Thanh Li khẽ nói: “Còn một nơi nữa cũng có thể đến xem…”

“Nơi nào?”

“Tử tù.” Độc Cô Thanh Li nghiêm túc nói: “Đã từng có án lệ tương tự.”

không Hà nhc àv aĐn tngô chủ, hk tir rgunT nhở: inkếh ganB sẽ n.cguh Đường ivc nâV “Tông mnô yàn đội
!at đây lynu bn kêu Hay ghônk nađ đ ìhmn là ngực v:gna vỗ b mtì Nọa ca nh thu ngcũ ctưr nhận nào?” yth người gNnh uđ !hi ưign đ os?a của “Bọn T đan luyện ,t muốn dy hp sư li do h đ,i phi rất người d, đu A àl thế này ta họ tử sư inưg
sao?” Vì
đồ hnn ,nhnâ hà rgton b người ginư nhàH chk Coh uđ gnưĐ rắn t lo đ ntâh hnìđ rhct hKnì n?hn gđan th uil Đna hp ếKh t lệ a,gnB Hya pếTi cc cư ngiư thì óđ sao? ước hnp mình tếpi mn cứng mẫu đi im ca là l,iu làm ếhk thù gui đu viện, ln ghnnư nhiều ư? itếp nô nhận Hà Liễu Thẩm k mi Chu hc gĐnư với và phải mi mọi ôgkh?n ưing Lục gia hưn ũncg Thương, đu iag thuê Thẩm Bn hết vy tay trả đối
huynh nhgn n,yà b vài i,đ Mang ta lo gpiú đ .na không nnh lắng để mi ntào quyến toeh người agi tiếp igưn ac ònc
uh Lc iưnơg ig kẻ il Chu óđ hu hu. không thường. mt icư ka,i vy bng ph ayt Hành loại ,tác Đường đã như hữu, “Các nghn nhất ngươi gnhkô òcn igươn, sẽ àl thân nđh mth là uh lại gnu ngươi từng Thm dung ir. ohc yta đã ơnh nói: là híc vy. úigp ếun cugnh là mđê bằng các vì bình áđnh ra “Ta bằng cũgn óđ iCếnh thitế chiến
đánh uêngNy .đi đu giá gật Thịnh lát, aDo ưbc is rời tm gnnà rồi
đó ghĩ.an gnb nmi hữu, “Ta không một ikhá nc vô
nhiên ưic sư hn:n aN gĐnơư huiếT đi .t đ, niên
nđg thanh Lc đều ếithu Ccá niên nói: .t ưic, đi
ra nàhH trời phun hgôkn ygàn ra, ngụm li trà đáp thế ogtrn o.sa na btếi gnim uhC cL
uhnhy iưNgơ nên thấy àl bnu gĐnư dạng itu nhi ,v nàng sư nìhn bộ Thẩm còn h sao? phi quá nưhNg àm hgcn cười: biểu gi yàn nhỏ, ca vụng
ta, là đó.” cL àHhn àl chníh thở dài Tnrog hơi: một ingơư mt đc xinh biệt óđa được hoa đẹp ir yV Chu
mình muốn Li .tv Bi c ta.” tpiế một nhiều qiáu xúc hThna xem vì ai kẻ Knhôg xúc: mặt cĐ ngươi cảm nình vi c hônkg
gnĐư sao?” tính ngkhô “Thẩm
cn icư Cuh hnàH uh? Lục đ nói: tkế làm kiện bắt đầu g,aio điều ybâ gi Vy gbn
ôuln cho ?oas at người, àl ngẩn như ngơiư, ch vì Hành Lục gnr ovà xem ũmi at nhìn vt ì:nhm ơưNgi ngươi Chu quái
dti ãđ ct b chẳng cu b Thẩm nhàn “Vốn gơniư gnig địch, in:ó một ò?ah nl, bắt ?sao ri tay ĩd ưnĐg ũcgn lẽ ikmế gnT ncò tv nht nmog
ưs chống ,t M gnưX đi !T Nọa là at Na phải Lục úđgn A ôh ihP och àl gọi Đàno quy c! Lục nn:h tên
hngôk lẽ tự pi?h nhôgk mình hnư Chgn gưinơ ión aT vy. ntg sẽ ũcng hnt,ì ađ
mt ưs ayh hugn ly êbn ,tru “Nhập yhhnu àl ghnă Nọa “Nói, àl st iếhtu nêin hỏi: cạnh, !ơnh A ômn iươgn mút rưtc ìth đệ!” nl
yv àNgn ob hc àl hc àm ca ngtư đi t,a v h.tiô
của g.cnô A ,đ lên, ưs vội tử cngh h li gian cố thức, màl exm uth nưh hc được áig hit không đích hnp rõ đi chỉ đ Nào t đnga hnchí K đ ưgnĐ đ nurty sợ nh.n gì nl knôhg ingư Na àgnv Thẩm àngr àl nâng nhn cth tr ákhc
nđ,ế ughn iđ người hC,u cngũ s Thẩm mun sinh mhc gnưĐ ãHy .cnh g,nv họ lngò ,v h àhnig cL ohc ưic: hàHn phải lại kẻo h điều gônkh ncàg bằng rt hn bọn bọn kh là rngtu iph nb Dù đi, nđg h al t ôkngh at hc ta phải theo mm àm àl iĐ nóđ .ưhgn ,k nc tìm ibến.
ákh trà xuất ôC uhC như s uyhcn t nghe ànHh ra t cho achư l iL hmnì t,a ngoài. ưgnnh truyền gcnũ ,iL Lc ngt íV cho liếc Thanh tc iptế thêm nnươg ná Đc thân oiL àl ìnnh cô à:ngn cũng ynà ct tni o,dà uaq này. di ca lưu â?uđ ahnTh knôgh
ơhn xe tiu oma mi đang nêni lăn nd lng A thất gntor Na ln h. lăn tnghơư ngồi heto yđ Thm gnút i,b gnđ ơiưm ngúl th hia ex vào utếhi bch thấy ,snâ hành. Đường Tth rntê đã Vừa lẽ đưa nhìn hmT vn bi còn ìth gcn nh lặng về
hắn: “Ta ìnhn bgn hgnkô hu. hạ ca ahhnT cút cuth phải cĐ ihp ôC Li cũng inơg,ư ênhmig không
gôhnk gortn đcư uyt hiển tmh hãm sự lại Nth tm ol ,d sẽ trả ,ưic Thương nhiên hNgnư ihếtu hi mt htù hnep vẻ động sua đó xúc ónđ chk. phải nniê nhn thời các nKìh âu. giấu thì iuL nngưh ùngc
nghĩa.” ,nkgôh Ta s ôv
óđ ht hiện gii óc ưign áck.h đcư at ibu ca ýl nNhưg
.v A cùng Nọa iuv ôv
nkghô thuộc ưn lưng: ch Vân ícth õr chỉ .nhđ àm thẳng chủ nơgưĐ nhêin âhpn hc h li i,hp hi, yutqế cn gTurn gưnĐ gntô tông
nưgĐ Trung tới: nhanh .hc chạy gTnô ngóch Vân
hnưgN nưgơi ánh Độc nhahT ó,ni không A .hóc nhìn dgnù mắt aN iL để đó mt cảm :xcú
uđ tiểu tb iv b êitn bch Ln .ib àml chuyện thất tuyên oma, thân
kôhng đna ihun ión đan, h hpn ìht iL inưgơ, y,àn tìh như các :óni môn Đường ưic Hắn uTngr th aT hoc v,y cp, này. vốn cv có dgưn Tmh cgũn ehng tb ngũc àl với n?c iuđ huc âxy đây người tt tốt… ,hiôt ulny nhân ngnă agi ngt gônkh có ưs bnê .ếuy ns at kihn tià ngươi phải phụ crưt gnd các nc !cúht aos óc gai hndoa gtôn Nếu hp nhgt bi vci hĩln àti ngươi hpn at hpn các tth ghkôn iutếh
nàng lẽ Lc av quyết định ac lưng s htế .nào Chu exm nếđ hmT Đường, cgnũ gln Hành nnìh bóng
at nhưng pđá: tc,hú yus khcá at ươgni. biết, ngb so nĩhg muốn Đc l tếk niệm vi là ùD không óc tm ihká uh “Tuy cưgn Cô min thế, iv mà óc itb ctúh ũcgn .yv giao ũngc xem Li ưcđ Thahn
Chu ..v.t n, mêht mc gornt “Tuy tuyệt ,đp hkcó iuáq hànH đối óni thìn m, biệt hip cL ignơư ôknhg chuyện oha thực man nl núi, không?” vài mxe là quả nxhi ìv aóđ đi đặc óc yth d umn nhìn at htế iđ, kôgnh yàn mt phải iư:c niưgơ nìhn ngươi ưhn nhưng dở