Logo
Chương 15: Thế Gian Như Lò, Gánh Vác Ngọn Lửa Của Ta (1)

Sáng sớm hôm sau, Lục Hành Chu tự mình tìm đến Trấn Ma Ti.

Thịnh Nguyên Dao ra ngoài đón, thấy Lục Hành Chu đang chật vật dùng hai tay lăn bánh xe, bèn tiện tay tiến lên giúp hắn đẩy vào cửa.

Lục Hành Chu thoáng chút bất ngờ: “Đa tạ.”

“Chỉ là tiện tay thôi.” Thịnh Nguyên Dao lấy làm lạ hỏi: “A Nọa đâu? Sao chỉ có một mình ngươi, ngươi bất tiện như vậy…”

anĐ sau chế ba ulyn y,gàn rc.ưt ly ab nhìb mđê an ngày ugn yàn ê,ivn thể htn hcp lêni mt hCu im olã ưDng giúp Lục ohc “Đan hcáhP hn đã .tnưgh oãl Ch Hành khôi uqa: nygà nli nth tc ra
hCu exm chớp Lc ta mch nêgnyu thỏi Hành A Nọa sa?o mt cmh nnhì Ngơiư chớp ob:
phải ácc nht thấy hip H liu ilo cđư tìm ut này, ynà dược Đáng oli uCh.â ach bo buôn nrg ctiế bná th óc ngotr àv tí àh,hn là thương loại ch hàng th s có gnũc tiện quá vt, k.óh vết hTc iãr gtnưh rgnt giới yùt cưd torgn àl ucynh ônhkg hợp dược thì tchhí không uil thuộc trị iul ra nc việc
àon ếhT gynuNê Dao u,Ch htú gnh Thịnh th Lc àhnH nhnì cgnù ?ir phpá ih: ac
inh b Lc :ciá oHc aos mth ta huC cilế loã ,nòhpg Quản vn “Đây thế gnotr ơigưN hngc nửa ihp ptáh Thnh ngày.” mt aoD xéo iga nêygNu uts igưn ta chết Hnhà oãl nió
cnh.u túi, Chu tm nunygê vào ct annhh Lc thật h. Hnàh cnghó hn àym bo hNnì người
Quản đ Lục măht iđ tan ac của ch toàn đ nàng thc vi qu biến. yth ngùc áhit dò. hCu cuối nh yNa àonh đ coH bệnh, tai Doa Thịnh nhàH Lục aig cũgn khi phn ac nhig Hnàh hắn, vi cùng nhìn gn àny ếđn olã Nguyên ngờ Chu, ach
ca mở không phi ntếig mt àv ta n:ưig xoảng mìt ta tiếng liền gầm ngĐ trong ếgti loảng ts hk tynur bên xích khe gừ Va đến cửa,
gónn iud sau, thiếp lão, đi. mí loã Hành aih coH một hCu a,ty điểm Lc tĩur mtâ lát nd vào mt Qnu mi gia gnn ca ir
đu đo nhập là đã tu kia ti, mt tiểu li ahó đ phẩm? Kônhg nha ý ar
gnr đạo Châu ngay đã đi không yv vị thành nhập sao.” ut H này ếuN đã hạ một rnT tại c ar mt H xem nên mình Ti âhuC nũgc ádm hi nơi Ma pmh il, cho ac tnr inếhp
nv gCnũ unQ uCh cửa, n,g loã tr ngây tt k nhìn yth l, Lc cng tiếng gm gai àov hắn đang như ưgn.t ànHh yv ocH gndư ,g ônkhg ngừng nếđ mà lão htt gm lin hẳn, hik tin
hồi phục, chuyện oãl ca c.đư Đợi lão không tya thấy chữa iogàN nhìn ginư hi ta nh, r,a này đã ếph ith.ô “Chỉ là ta b ơưgin mt da c được. olã bị nếđ hn gân đã đi, gì cái
“?” uNgyên hnTh Dao:
chữa?” ,s iT hânn at Ma Trn ig tại lại ôv ếđn osa aoc
gln ăcn hoàn qua it kín. nagl, hồi l nlă đy tniế ógnđ npògh n,h oaD hTnh mo nyêNgu tm ex voà
lão, hnb i.uc uđ hco ìv cah iB óc ưinơg gnt
tếh nưiơg at âgnn tấm uq:a nNgà àNyg của mưn đã hétn ếihup một có óđ hpi không?”
nói: Có thể hnáp aoD unNyêg ac định Thịnh hô?gkn loã cnă hbn
có àml cần gưni óc oci. trông ingư vin đang iunh việc, tu hrTc sửa,
trông cđư ai oa đ nhi hành coi t tâm “Ngươi ásu iut sự àNng c?h mình htt s tuổi sao! nêy một
loã nơgiư t.yh akh:n chữa Ngnêyu này Đó tích, itôh, hn?kôg là hBn sau tìm ac olã lừa đó Dao lúc chỉ mi được niđê nThh ho igươn này mt
tnìh Liễu gii ghnưTơ tiếb được?” phiếu, vic xung hip s mlà àm không ưingơ dụng àl cũgn đến ghnkô gnnâ soa nào aT heot Ti qua ioc s il gihn nói qtếyu Lc về ta nơiưg mth k cu aM úin càng n,v ct iơưgn ?yv thể rút C Hàhn b ìhnK không sao ta định, lại biết kih cười Cuh do ván, nTr li òcn núi thì cưđ nói:
uq gnàn bói ac yV
tm phí ưu ncg áhhPc rnT mph Ti hmp xơi con kia những aB Ma tqu ,at anĐ ca utn niH nàgv êvni bị muốn Dgưn êi,nnh hút rt, cực mhêt sao?” nviê chẩn i.r li
đến. ưđc l ihp Mnu ìg thứ xme chữa nơhưgt từ sẽ gia tvế nkhi coH mang sư n,ày
biết đnế như vậy tr hiun cũng óc uCh vy. đt d hók àhnH Ngyuên hnTh thơngư nếu ihp th vtế gân ahc hâtn lnă khỏi, ănm àny gni không ni nb cL Doa chữa, xe dàng
ápđ at của ,mt uếN àl Đyâ điu hkó ar nhích lại hThn àl óc một hti thể ob: oaD ac chính ta, đảo ign.ươ uênyng hi.u inhg hoc âyđ igi Ngênuy bỗng gưiơn ly hêinn
Dao: nThh gnNyêu
at tni thân, hệ là ênn tr tnh điều bàn uanq Có cười Chu và ingư c,b Lục nigh cũng cho hc ta tình hnuyc chữa rat ao?s at àl gôhnk cn chuyện il, bản nàb teho miễn, ơniưg iag och ãol :ưci “Giữa l thể hoc có phí ucht cnh án hcs ,hgni ch cho tr kẻ hìnt mc cg tiền ági nào ar là .đưc Hhnà để hmi
nàng mrt tư, tay tiền.” Chu Hành cL duỗi lúc Đang bnà lớn: ưaĐ
i.h ta Hành cn nhân ahc hnB uCh đâu?” Lc
không ùgcn mà cL a,n it h vn ogrnt xe ph.ògn Chu đang ưic ăhtm lăn ũcgn òd nhàH gì êhtm lăn ovà cười, hôit. coh yuS inó
ckáh àl igmn nên này sao?” êguNny ìg Ti, hnôkg ngm hhnT tiền uqt árti hônkg Lc ngàn .li gùcn òcn hình nói chỉ Hành ncôg o:háyk Chuyện tht qu ,ar nniêh đòi nhgôk của vn óin với đơnưg hp chỉ ngoài Chu kiểu gôtrn Ma tn,i không ôv igNươ ,n m ac s đnh đ nigư tượng mgin ý dùng h Dao nrT