Logo
Chương 1211: Tỷ tỷ dẫn ngươi đi trộm đồ (2)

Chưa nói đến việc hiện giờ hắn đang bị kìm kẹp đủ đường, rất khó để trực tiếp đánh chiếm Hạ Châu. Mà cho dù có đánh được, biến nơi này thành đống phế tích, thì long mạch vất vả lắm mới tụ được chẳng phải sẽ uổng phí sao?

Hiện giờ Thẩm Đường đã là Huy Dương cảnh. Đợi đến khi Ma Ha cảm thấy long mạch nơi đây đã đủ, Bùi Sơ Vận và Thịnh Nguyên Dao khả năng cao cũng đã bước chân vào Huy Dương. Đến lúc đó, hàng loạt cao thủ Huy Dương trấn giữ, đại trận sừng sững, Đằng Vân vô số... Hắn chỉ là một Càn Nguyên không dám phát huy toàn lực, liệu có thể dễ dàng nuốt trọn sao? Huống chi, Lục Hành Chu và những người khác dù ở đâu, hễ nơi này xảy ra chuyện chắc chắn sẽ về chi viện đầu tiên. Dạ Thính Lan hay Long Khuynh Hoàng cũng đâu phải kẻ đứng ngoài xem kịch.

Hắn dựa vào cái gì mà dám nâng đỡ Hạ Châu trước, chẳng lẽ không sợ làm áo cưới cho Lục Hành Chu?

Lục Hành Chu nhíu mày trầm tư hồi lâu, sắc mặt trở nên khó coi, lầm bầm tự nói: “Thủy Hỏa song cốt của ta... xem ra có cơ hội thì phải thay đổi thôi...”

hin Dạ tm hThní âcu phận. lơ mthê lập lẳng gnkôh nêl Li giá: hnđá lòng an Trong ct mt aLn
tth l.i Ngư áh Nguyên ôhgkn gMin hốc, M nên xoe ignm tròn ác, lâu hi ưhn
bnóg nhìn dáng lại lưng nL,a chB hcgn im hc vươn Lc muội iãc .âuđ tm Dạ tyh ra hki hhíTn thy u,nah Kơgnưh t êynuD Tiểu Mao, ghnưn rogTn uas ahi huC cổ hnHà
Quốc kiến mặt sư.” thay nuych áhnc ngsa có rệt, omng gư:nch aTmh đổi đợi gnnà chút t V
Nnêguy ngơ Nưg "?" M cgán:
Mộ àl P,hi ginư chính Nuêygn ư.gN đó
đot C.hu vi xá, đi gnuy rõ Lc lòng. àl người trong thn ơS â,nth nhTâ nói ý Nữ mặt của ngnà àl gti Vận Hnuy Hành thót Bùi luôn lời hàm hiểu cơ ng orngt
qáu àov. của ra ntr nôtg nkhôg li nhâp ácC :hhtíc ym tán ih ph igi rácht h.i"un s nên ôC ig yL Độc h,ànl ngoại lc chúng ahhTn ônm ta inth a"T lượng chẳng
rng ngưhn lời trở óc ìnhm ar thể o.và unyDê nói đnh tun gi lối ngược li ,àov ũgnc ginm ar trn ghơnưK đến
,mt tm i,t đi có gđnươ ưgni àgnn uCh Hành tới hnl tanh———— nhiên một đạo nôhgk Lc ngom n,hơ àl đến lại Sơ Biù nh loã hôkng nV cô quả ếkt
nơgphư khiến vui tm hkin cùng kỳ vi cũng độ iđ m Thính mỉm òtr khá vẻ, iđ htái ci,ư người Điều nghKơư khí. D cc khách aLn ngồi gcn gnđa neuq, vô là Duyên chuyn
chớp vi :tm agđn hnàh mò Duyên ?soa Quc hưKơgn
Tnahh cĐ àhHn unyDê iđ yL nrgà nưgơi Tth iác ngươi, gì k nmgo chứ? nlh lạ, óc Cô n.ăbg Chu nìhn như ơnhKgư nÁh chẳng với mắt nỗi
vẻ ưgN géth s đy li M mt rnàt bỏ. ghnnư mgn yNnêug ni,gm
đ,ã ohKna đạo bào ?ư mặc nkhgô na
thì là hđnà nuốt thấy naL cảm nr khó yDnu.ê êynuD, Khương xu,gn hptá Khươgn mặt lên D bùng átc ưnnhg ngay đnag ưctr nThíh khi c,oi ơnC iub ac àhn đ,ó sang giận ìv chủ nnhì uyqa cng
người: người ub ngnâ cho ntg yV bt cn chén.” lnê, ưru c.iư êtrn nbà đều órt yđ thì———— éhnc Mi Tmh Đngư
Mộ sẽ đầu, tay "àL ípah yL gưN: lc knôhg ta Thanh đi." v ênyNug nà,ng naL D íThhn hc
C Thính ,ưcđ không cả ghnôk phát v uxt Cổ aus sâu miu n nó ahc vì nugêyN otsá Lan kiểm đi M ưNg biết àl ng ếuy hc sợ hn nV Gii oàn Dạ ayh mhn.ì d sắc, hgkô,n đằng hùt ùgcn od còn s nàng dĩ ênn iiG nêđi ihn imu ig il trước đây
còn đi t Ngư nêDuy như ưs l:n s M trời gyênuN đất ođ kihn tục, T... uQc hoàn cm trước chỉ c?t oành ngạc Khơưgn yht thì
phân óc nàgn gió nrgoT ũncg ,y tranh cũng inó ngch có Đin n,a tm imDê ihnu iđ khắc ưcrt ngàn nà.y hnkoh có Du thể La mc đi ti,r theo. hct pahí cam thiên npg hạ uhinê h,yt ògln bgn ếnđ uâc bao nhás sóng đu,â ivc
b chúng Khương hcun mục ión ac bitế "hCuny pi:ết iut .đi hưt ếphim D t.a íhTnh hẳn ãđ này il cah?ư" naL xong gác íchđ ếhnuyc ãĐ iđ
muội my ,y áhkhc ntg cch đã sáo N trên xut muội nLa có lẽ năm hty íhTnh mặt D icư gương hiện ri mình. chưa
uhC mọi chng noà sp. Lục tànhh trời ìth Hành vậy Ma Nếu cákh đi vi ưg,in Hà, bếni
thân bàn Dêmi Chunshan ếicl v aL vi cvi sư uQc bc Đni quản hcân Nguyên ,unQ htư Khương Ngư M ti “Bản một ếđn uti nngà đt đcíh sao?” nmu at iác: gũnc
ngoại .lunô phiếu phiên này vi nối khớp Thi đno ághtn ar hoàn oh thật PS: mđi mắt khéo,
pđ:á muốn hiênn hoàn ", phi ta hco D hn, ênihn c"t. g anL thản gđơnư àl íhnhT
đến nb êgNnyu vụ ar hpi ,ch rỗi yunhc tọa ãđ, at ưđa ?n"bi Ngư La Mộ iđ là ph nêl: nĐi rảnh không ngp nb đây đ biển ,uđ kuê đâu? Kah"on sao tác. mà vội lắm nàb sự ión gNưiơ ra gnưt hnđ ta nưigơ Diêm
li ac nhưng hu.C Hành Thật Bhc ũgcn nâhn chná gnùd .hìnm ì,g m ct nhm,ì imng rất nâhn hcn iđ ra gian ta tyh tc nV Lục còn yth ếkmi àv Bùi nmgo Tui iđu chiến hnt tếip Sơ yunDê h quá nơưhgK hu ìnnh yếu gbn nngà ít, người là cảm chết, httếi Khương cb ngt âtnh biết gmni iôht k nmhì mnàh hc oNàig chỉ ia,g ioga đã àyn cngh uyt Mao ayh cch iav u,đ
nhàn níhhT D ir. tục htn Lan “Là hoàn đáp:
?âđy Sao gnơưi il
mt ãđ Thính biến ếđn tìm shnnhCua được ákhc, uy.Dnê Knghơư nLa và Quận D nid
mặt my:à hi sm ?à éhpp đưc naL hThín ta as D “Bản ôhgkn
hay thừa cơ nưgh àl b c đ cha aTh đoạt Ha đ vt nyà ,Ha mth lui hcí unhc xá công ht ihp aM không? ppáh, Ma hưởng tv sẵn ac
bao, áqu vy ôngC g.ì tốt cgn hnôkg tự bi óc ai thì náhg iđ :nói bức theo ta." ir còn việc đó biết khác, bèn vác htì "uếN Nàng nìmh k òcn
tay Chén ràt t,đ ơir tròn Nưg trợn bật ngux dy. .tm rtnê M cng Nêgnyu mc êDnyu Khương suýt ngnà kinh ếđn
nàHh Lc cth kẻ gônc Hành osa chás ùth uđ được mxe ênit l?ưc bí ban lại c đây: ĩhng ln này Lc ngt còn về nh u,sa ócg htông li đó Điều gncư uđ ath Hành đi pháp, gưNnh huC như điều dường mc Đó ưiD ăn hưgn suy chhít hnnưg o.b kia mở là áhpt hưgn khác... trước hing ,uCh thay cưah ìV ãđ hai điểm hn Cuh lúc àl cưđ T tt c đu usa t.àon nnhg rtưc hi cL đna tm cướp gưVơn bị suốt tsá y,àn giải vn hni đã độ ar ynà mt hoàn ,tm ngcũ
chi hoàn thấy Coh ium, at gvn huk trúng, ta đ cũng hmc Hy rồi, k chtú ơHn :ln thuận. sự Ma Huy ưci l.m nugtr och rằng “Được cht hn an onc yàn aưhc nuhyc nưgi vi thời thẳng hồn, Lc ,hcm óđ tm hắn htì hnư đ đang nnhì chưa ith ơc i.đ thi mình mong vn ohnkh hn àhnH cn còn c đến đến, tđo tu Dnơưg i.t uđ Hà ta đưc đ ncăg đã khắc ax chọn ínch huC èbn cơ hacư là ba thế
đâu quả íThnh nigơư il Ta câu :ưci hóck cth d mới ciã ba ra D d lấy đ ?h tm thế hỏi naL câu,
t rmt một dẫn hùP" D yl Lan tya hhTní nàng bật Mộ ".đ bỗng nhìn Ngư: đi hinnê tỷ ciư, miu sang Nguyên qyau nm oa,D lúc,
Nguyên ưci sc n níhhT D rt thẫn L,an hồi M nnê gnàn lâu li. Nưg nên nkhgô óni ,th của Thần nhìn
La vic gi icá phải gmn khư Ngư vui c ođ thì chứ ra khư á:đp M yl ôknhg cũ.” là yuchn Dmêi “Phàm rtcư ênn iknế sáng, chút so Đni níth k ,ntoá ánh nìhm viễn Nênygu
các ihtô "?aso Khương ...mà Nhưng ti"ếB óc iưng c.h ahi yDnuê inơgư ch đá:p