Logo
Chương 1208: Hồi thủ hướng lai tiêu sắt xứ (1)

Nguyên Mộ Ngư suốt đường đi cứ mông lung như người mất hồn, lơ đãng bay theo Khương Duyên và Dạ Thính Lan đang sánh vai phía trước. Nhìn bóng lưng Dạ Thính Lan trong trang phục thường dân, nàng luôn có chút ảo ảnh.

Ảo ảnh về mẫu thân năm xưa, về tỷ tỷ năm xưa, và cả... hình ảnh tỷ tỷ lúc còn thơ bé hơn.

Rồi hình ảnh ấy dừng lại vào cái ngày trước khi tỷ tỷ khoác lên đạo bào.

Ngày Dạ Thính Lan quyết định đến Quốc Quan làm Quốc sư, hai tỷ muội đã có một trận cãi vã nảy lửa chưa từng có: "Dạ Thính Lan, ngươi có biết mình đang làm gì không!"

“Ngươi!”
giữa Lan tiên nrogt mc li không đắng ucah Hnhà thấy lòng nl onà Ngư quan tng mi Chu, hệ trăm t gtonr tuông cảm hgknô mi âĐy D êuNygn enhg Thính cay, Lc xiết. úxc M đầu
nb nhà của ta của cách cn na, ta người nìmh. hTnhá cnò đ óc at ơgNưi đạo tự của tâ,m ãđ ngôhk nhân không xuất hc gia, đi
nhn inb “Ừm, oli tsé ln nd c ôil níhhc uđ gian trong là như.gt ontgr kgônh r.a ongL yd không knhôg tn đặc nhếik đến ơhn ih kh lưgn nó ,tế biệt, nh huếki gyâ vỡ còn hư Đyâ nhỏ rt gnôt cík.hh đột, ghnn tli càng Thực c hnkôg bhnì ghnn nl inga ra gnul một thường hkin d ơngưV hkí ýqu không xung sóng.” hìbn nnăg iH Bi nlo tia
gì D ếbti dân, tếbi na do oaD "!đó toàn iag, cđ "óĐ cthhí đo tiếth ơigưn nhNưg dùng cm uQc quán! agi óc đ ìv aunQ Qnau ia,g nôm và oigá Quc ión: trợ phân íhđc hnnhá d ac hhnà tu àov Cnà "Ta gnưi nơ!giư lp đo úgip không?" ưgNi gn để giận iĐ uxt hùP với ưgin biệt tôn txu nnâh int gônt một
htoe ơnKhgư triều bếin mtr “Hư i.r nVgươ Duynê xong nkhgô ggin ón:i Long Hi mùa đã tác ngnh qyếut hnik động ýqu ph hi lôi tôgn giải ưcđ
tr không at Đại sát lnê. au"S khác Càn khi u. tất tai nbg ly ca Vng nổi khí phải b nên aT ngư"ơ. đã và chế Đình pânh hành áp:đ yêu nhơtg,ư Đại naL t unaq níThh x âm chcá ,axư ng, àn,C C niChế óc ikm D ôgn dần cự
bên ro,à hán un,ha lnê ti Dao khoảnh chk là ósgn Mộ nógB bóng ùhP rưct cnhg nàh bgnó íhTnh sáng hình rời tan ct paíh hia tếh D Dạ v nv đi, Ngư àl ngếti .anL và nuyêNg rì của gnlư và àyn ac
làm at tr c òcn ngươi đời, nôkhg mdá phi ônm àlm khó aos icư c! chếin htếc nhhà c l hkăn s sợ không rhatn tại nhàh tu không D ytha !h" l:nh đ gn"Đ Ta Đồng sợ, Loại Doa bọn rùa icnếh a?os chẳng Phù chi ut yagn áhn,đ rnt gì, đi ngũc mt gnb lại nô?m àyn
imu như Huống nmă không ms h áuq mnă ayn inkế tb đã t cãi ãv ý ,đgn my chục còn đã hai nhu,i xưa.
tận. Bni hmên irt vô ôngm,
nhágt Vy Thíhn gi ,ri píah gnađ cnò ũcgn iáC rytun một hư kgônh sm Dạ ìth ?oàn ctưr gkôhn :nió tp,h là nkih ếtnig trầm gần thế àyn nTgro hi h ếnđ hk sao? lôi ukihế nv đã Lan hư
tahy hcn là vẫn Mộ gưN h.nc t,m ôghnk ir iph quang lại ,iđ nhm yuhn yêguNn mở không ar,
tm átl, khi kh tnêi u"Sa "na mu Thính ncò ,th D nhà phụ nào trm naL cm nói:
phẩm, m.h"p vn đt nth tới nay đnế năm ncò tiếc, "Đáng ta xưa acưh ơigưn nth ãđ đnh
đạo ũgcn oeth gcnũ làm ngươi thì không onà óc bại chỉ chút gưin ht ?mhin hếtc có ".đó ckáh huync thể usy óc không cế,ht ihp lý s óc Không th tông im Dkaiho ônm Mi iơưgn áic ý ,ìmnh h"Pù sao? trách
v m,i nngưh gádn xưa na, may đã pch y nàgn cđư không rồi. hoàn nòc gyàn ãđ Tuy tc
Dao ùhP Dạ xut nghiến hỏi: s ?oas gănr tht gia num ưNơig
D Thnhí Lan đáp. không
.ir ngàN hoàn đã ct
Mc ìv óđ k il ohc igưn khác, ngưi gả ongm gynà nhớ. dù mình êđm àl
câu "noà! D inó lại ot gầm ùhP đó lên ing êln mex d: oaD iN"ơgư
đo đắp nhưng hc được việc ý chuyện ôhgnk chẳng uêngyn ơgưi,n ig? ht giNơư áhrct noC l bằng ca óđ t cn môn. it ncáh at mnu ir cgưn tài h, ìrt có ý thay an iđ đường ac ncò aob ôncg hành bao giang gư,iơn đnế oa?s gnơD!ư hoãn nhc T angng b uyH gi im mhc tu không bnô áphp nđế ba gntô àn,h ut ac ngươi vì sinh t gưiơN
lniê đệ lý s aùhc đó một v gưin có ođ gia Phải, uđ ìnht ,nhđì àl cho mi muội aig t ngưi gncũ phải t nđhì nếđ aqun ìmh.n gia gênir nuhyh k h,cká hìđn nyà quán Bất nió, muội. aus gả hya ac gknôh chiền, gônhk
Lna íhnhT nhau." hgkôn nggi Dao, ímm chuyện đó im:ô Pùh" D
đy làm mt phồng là ri! lt:i teor têhin ãic vy! phải Cnà ơiưgn ưnđg nl quyền, rit h,yc L,an "Dạ nơưig víu! đu rtên ngươi unih tiên kẻ vgưnơ một túh k ếikm iĐ ùPh hơi thí hc iv đ ánthh không truất! hkgôn m â,su hc đặn phập ếđ ânhn muá riơ bảo gcn c,hính iln hnthá iđ lưi ãđ ta pih mu hưn ưgơiN c htt mC gưni híTnh oda mt nhkgô inog itếg vá cho mấy liền giúp Chủ nâuQ ac đường ,ưvơng ếph pih hết nôkhg gln ô,gnt D íhnhc phải đạo, khcá"! ,đa rt đương khc aDo là mới! ra coh
at trên ơngiư mẫu .nhà lni tan qau nat Dù hcng agi đời ri xut khi òcn này cũng usa a,gi .đi D ph a,n sao thì đi, “Được,
tỷ dẫn đi ngươi đ. nàng ếTh trộm t ghnưn li ,inó
nh hừ, đ axyo rgnto lòng sinh, không, iđ: hếc lớn biết. óc Hyu Thnáh at hya t hc chn chí ib D iagm cu Honàg, hạ nim biết Càn mìhn êtnih chính ta rời uiđ aoD hẹp, ta kmi duyên hôkng thương ingư amgn là mc Đo ànC uhc uyngê,N hưgnN nhân rõ. s cd hip ưt Phù tmâ yĐâ ynà đại đến th ca tđ lại ngư.” ìht Dương
Chiến luôn ít phi môn ht,gn ngũc ômn, đến ngoài, thương, tông nôkhg? h D dàng, ht đ,u bị gnĩh at, d sự thương tuy hmt oàgHn mph được kôhng h gơinư th cngũ ngươi gnùc nghĩ ta. không nLa môn nũgc õ.r Ngươi ưhgn ccá ar C nđế không cao Đi óin nkhgô "a?os trán: cũng k cc sẽ iênuh sao? àCn soa gtôn aox gion ùd hĩgn có thnâ êuY không úgchn óc còn, thảm hciến "Ngươi ghĩn ênB htt tht ginươ rt,gn nv Càn suy Thính mồi, sinh, ơhn Coh hải thứ h ngch Đi lc hìnĐ luny inó ohc phế Siêu hngtươ at âm hgne ca ưhn och hoàng nchúg nội hpế hcúng tbếi đgn ếkt rhìn ncúhg vong bn phc ut at nv lẽ mà oab
anL nió: Dạ óin m?s ôghkn ưignơ aSo níThh
tạo hpi đ của ch này gniàh iv ta nhìn ,d iác ôtng do cch hôgkn "ưinơg! "Năm gnd ig ênn arthn ư,ơnig xưa bộ
này p?hi ciá yV gknôh