Logo
Chương 1195: Thánh chủ VS Long hoàng (1)

Long Khuynh Hoàng buộc phải thừa nhận, Dạ Thính Lan phân tích tâm lý của mình quả thật rất thấu đáo.

Sau khi gặp Dạ Thính Lan, tâm trạng của nàng trở nên rất kỳ lạ, ngay cả cảm xúc chỉ tiếc rèn sắt không thành thép cũng nảy sinh, quả thật là có một cảm giác hoang mang khi mất đi mục tiêu.

Đối thủ mà nàng đã dồn nén bao năm muốn đánh bại, đột nhiên không còn là kẻ địch nữa, cảm giác hụt hẫng đó ai mà hiểu được, cứ như thể việc tu hành cũng chẳng còn mục tiêu để phấn đấu.

im. D mìt cnò cm nahnh och ,hui hnhTí cóghn Lna nàng tiêu tm
đó lại làm Lan àov ếnđ miu đ igư,n ncùg im muội mọi ca kéoh ca ms tt gĩhN il àl lại mt hưngn .h cũng đây, bn,u câu: c đng D vai amgn đáp ôhgkn thia ínhhT ngù,c cuối h óc vui “Ngươi hpi hnt ig cuối óah nth thiên uáq
av naL th ,nyà nmìh óni lạnh cung cơ mihếc lngù ió:n nhigà hn m.à nhíTh độc tm knghô im iNưgơ Dạ unm hu tranh ogrnt
nnêih àl ư.ơgin il gnưi ac hiểu nhất Qu igơưn thù cíhnh kẻ
răng: đng uqá !ngáđ naL Dạ Hoàng!” nếhing “Ngươi hnhíT Khuynh Lngo
tn bt mt v cn địa D mt hay tác. lnog l,i itu htc atn lực cm nht đ.u đều xoa hnm nhtg cái gbn đi là k hoC phật phải àl cht vẫn hàng tm íhhcn Lan có là àny thn, qu hmT đnế với Thnhí bây nàng đối nhân ch giờ, óc nht, áqu Đường chêiu với hiêuC
xinh gnoHà thánh Têhin Dao tm igt, a.đ Long một sau im pđ igt :óin nào gnũc của Khuynh hơn ngơưG lcú âlu ếhT tốt
nhạo óni il ob ònphg làm đi gọi tb htế ta ,cCh ưci l người htn đáng cếth nào ònc ta ig equn đây Ai hơn nhất ccá gnđá ta---- à,no đng htành gơ?nưn đúng ir-,--- hắn emx đường cười trước ànrg igưn àml i,ka oDa íhnch aco ar, ich, nđưg ybâ íchnh nyêgNu âđy ũgnc nhtâ, ưci biết nmu sớm ngưi tÍ k nhhT y.àn gđnư ,l có còn nrg at hôn ngưiơ trngo hnge
mi mà đầu tếbi mlà ta mà. gàonH ưing ếth nào mt trúng, đã thpá Kunhhy tức ogLn ếcth Tri úlc
bởi ákh chỉ hnĩg -u--s-â aLn Khgnô vấn àm ĩngh nh tn ca lối hgnư àl đ góc nh uđ: Dạ ònc ng.ôc ysu nhiều xét thù nôul suy nhHà xem cl Thính Cu,h đề ca b mt rồi ltá
vừa ãđ “Sau àyn cui tih uhyhKn il, càng nCà cũng iul Hogàn iđ thấy khi ongL mày ra tm áhp với nhìn không gàcn cu:â cô tđ ai haưc? thgn ylun dựng đôi từng gưiơn yêN,ung gcnù nhnì nné đo ,tm
nũcg sinh àl yđâ hip là hếtC một là tử, đngư nđưg ngr nco iv thế ,t thì người còn tư chuny õr hnưgt ig ig ynhuc đa goLn ,t nói iđ nmu của àl ón,i nngà b ogni,à nhưng ưt nđế nhưng àl iđ nơiưg tiệt…”, gàohn emx cực ychun uNế mth ig tiểu sinh iv t hay t tiện yha ânnh ,đim phi óc nish làm bình D gnàn knôhg àm ìg únđg cha ràng nhcíh ưt là nêb sinh ôknh.g nào. naL: hhíTn
tí àl óni có nếu hThín cuh i,nuh e vẫn trên dù đ òcn muội nìhn hote đã gnưđ, rtong khó cL tch hưac crt về phục phải uhhnyK ùdng nói hậu cL độ naL, ìv nHogà nihu phục ai không Cnò unih gtn t huKyhn t cân ch huct nói Bi ac khí miệng ca ln vng Long mnga âmt mun ó,in vận sẽ gcũn góc nhắc Chu hơn Chu tr Hàhn độ hnt cũng nhơ nh tr ưgđn icv êYu gn.s đưc uynch ihat àngoH img ãđ àl đã iđ cho thành điểm uth gnLo ưghNn hík hmnì, đến đi à,ny bây li, gncu thành rng hàHn i,g miu gặp ànoig àny .àgoHn êuY Dạ ncũg Vc invê t đó. nnàg quan oLng gnhnư nchug .na trở kóh một tế chinh cam ca hyunhK àon
cm ôkhgn thường cúl im àml giờ lúc híThn hoc này a,it achư gì Lc b,ếti ybâ êiuch thì ãđ iđ mình giờ Tcró Chu nbhì ưđgn nàHh ođ ca sm àl đcư gưin hìt,n àt hnmì ưgN hnđ icá hc thai óđ Ai chứ---- xuyên D khnôg ob hco bạt cùng mưi đnế rồi. đu sự gnam v num Diệp ca anL l ànhh im átt
Nngà :iếpt iv cả gi.ươn “Kể lại ir hcút nói ngừng tm
hc,ká úxi nhiên, h.nch mah ca giưn hnuhKy ânhn Lan ynà cgi hn n,hnâ Yuê ca yuT gn. sao?” ra nnhâ ht đã mun thù hiểu, mtr ongHà uđi chk iknếh nmgi Thính ìv àl ânhc ákh này trẫm tự tâm cV từ il s ión Li ac nnhg bt nâCh ògln asu trọng ynà chân li il có tấn Long :óni ncgô
ongHà óc vừa gnb axo bn tử, Nơi :óin thất.” goLn inơ thế av h chính ,âtm nào nhchí đó chẳng Kunyhh là
ađ gcàn hgkôn ihsn luật cố ba năm inh Cnà đcư gman ai nshi rồi, hmn hnmì đ tại là aith nhưng .đó Bây nyKuhh thngá ac gng thai nào ãđ gNnh quy may th unm tm áckh rnath trong tohe ignư mt ,Nêungy nào. hók mnă mhn nshi óc ũgcn iô,s đnế gcàn ibết ghôkn ,cưtr tio ihp nv thì Lngo Hoàng gamn giờ
nhưng tm egnh thể atyh imu óc umi không phi chút.” th Dạ iđ “Đúng kngôh tm tc guênny t trm nũcg yv, tỷ, ginết àl gọi ếnu
aoS ưhn nàgn úlc tyh ta vẫn ?nh D mt ìnnh :lâu yv níThh gcnhư ơiưgn mắt nLa iếlc
hntg àl ingm voà uYê àny ith ưgơNi tnh sa?o nhờ cV áic
Lan: D ---- hTíhn
lên tchú càn gnùb địa, Long ưgơnn uđ phục muốn òcn ,hnp đã trước hyt đã vẫn ơc yâb inchh khgnô b vài gi cm đang gLno còn thân ôhkgn bản hnTíh ahti amh tđ óc một rt ihcến óni òcn tth mgan tráng kia, huhKny àl thiên đ,ó étuq iv hnư ákhi. cl trời ghùn àiv ếđ uq li. cm hnàg,o ògln cảm mtâ ngàHo cyhá D ngđ câu ếnđ aLn phận íhc ăgnt Tuy Nhưng
ưic hôkgn Âm nth Sơn kìa. phải nb Diệu k lại, gưni thực nđga im àl iV “đáng ta sự kia nhất”,
muội nói: chẳng t,nr ra mà hmnì hc ùncg tth, đứng mt sao, oing bây qua nêl bao là nơh ánb êhuni thể đối đã Nưgnh nbè sc me giờ ,ưđc rồi.” ngoại, cười ch imu ôghkn tưởng ươgNi tt tm uhcgn đp nlh
tt nh .éb bật lắm, at nkhgô làm nc htế thì mex dùng Lnog đến ihhcn mà at ư:ic Vy nào ađ ex,m Khuynh hpc ch ngàoH đ
Lan hC nnh.ì iln tnhì nhn h,mn hiểu gyan, c trừng này nnàg được D tm Thính gneh oDa
iNó một Cnũg thay oLgn thôi---- ưgiơn oxa tt nói ìv đừng ni.ơgư noà? cùgn pch thể thì lệ q,ânu ghen cuâ đi khác àgoHn iếntg đã nhau tưởng muội, miu hcíkh t cũng như tìhn s Long mrt gọi gnưi hccá l,m iđ ìth ngb: óc t phải D hnKyuh li, ngươi mt ugn mà c rtm ugnd hnnì yv hup mt unchg nhận v xem
kgônh ra náhy mt hpi inag hángt mà uqa đã och n,a ncò hac ,ab mi giưn ba miư ămn mắt, sp nhp ònc thai---- nhiều agmn dành thi rngoT itrô