Logo
Chương 1191: Không còn Thính Lan chân nhân nữa

“Đa tạ Khương tiên sinh đã nhắc nhở.” Dạ Thính Lan chỉ cười nhạt: “Dù là ở giới này, bản tọa cũng chưa bao giờ cảm thấy mình có thể hô phong hoán vũ.”

Khương Độ Hư khẽ gật đầu, thực ra ngôi vị thiên hạ đệ nhất này của Dạ Thính Lan rất mệt mỏi, bởi lẽ nàng không tạo ra được khoảng cách có tính áp đảo so với các cường giả khác.

Khi xưa Cố Chiến Đình cũng không kém nàng quá nhiều, dẫn đến việc hai bên kiềm chế lẫn nhau. Phía bắc có Long Khuynh Hoàng như hổ rình mồi, cũng chẳng phải dạng vừa. Đông Nguyệt Hàn Xuyên có Băng Ma ẩn náu, Trú Chú Chi Địa có cổ thi chiếm cứ, bên ngoài Đông Hải thế lực phức tạp, phía nam lại có muội muội của mình trỗi dậy nhanh chóng, gây thêm phiền phức cho nàng.

Dạ Thính Lan đã mệt mỏi cả một đời, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì sự cân bằng, thậm chí nàng còn không dám bế quan dài hạn, chỉ sợ trong lúc bế quan sẽ xảy ra chuyện, quả thực không có cách nào kiêu ngạo tự mãn.

dàng yth. th abo nânh dục nhtàh âchn nàng lâu ưc tỷ ut ẩn tỷ aLn v hhtna gưSơn gdán tm v a,us biến du Thính Thiên vi như v tng h igũ, khi ádng gần ãđ gnCh ac cm ucQ
sm imn ngàn .ành "txu đã nânh mái hThín mt đi a,"ig iákh gncư với Lan đã sm il có hâcn
hn.ơ nThh grtưn inuh Kơhgưn đã đo ntg tm chưa đạo b ưđc gmno gnưt ôT chỉ grntư nùgc tđ Độ àl đang vẫn đ iBù vi “Khương s qn,eu đng Hư nói: mỗ âthn ch r,i hunt áigo
đã hnnì nay, Không sno anL hnhíT Thính ,hnnâ iđ íhnhT mm lâu từ otgnr khẽ hmô sa,u có chỉ ,uôxi ênrt nàng ghôkn as "K ongx chân Dạ cười: Lan." D Lan gg,ươn hnìm àyn còn
huC như tg đ:u Hành y.v" gần "Cũng Lc
để iđ gặp gnađ iph ngón có tiểu "Vậy nòlg ơiưng đổi muốn Khương ator tưh khôg?n"
,âyđ Nhu thn tiên biến gni t D cL N,uh Ít pếx cưrt hhTín ua.s ,Lna tướng mi ếht rhnat nhất ——— ànhht tc đã uy onhpg ol ig ccu tìh phếi yêu iph gniàh iđ đgán t nng,à
Độ ihp cgôn uưm nghĩ là ĩd ngb il phàn có nngh thm ưt gơhKnư một đây nàn, muốn nươgi nôghk?
áchk gnhkô mt cnuyh li tìh mlà “Vậy m có ,na hơgnKư nhờ.” phiền muốn
Lc sinh àvgn àl t."hn tốt unx vi bóp huC oex vai nàgn: cho hnHà "ênTi
ta .h ohc s che nLa c đư,c “Nếu Thính ý: chở gp ggn ãđ D hui únchg
hdní làm nên th uaq rênT snhi Khương cao ac tới li này, niu,h hc ìht thc ngc,á Cuh ưci nhcyu oart hsni .c.đư. ""? này tt thế nêti oas hnHà :nlhà như nêxuy chuyện tiên cL nv mt ngơ iđ êuyDn ế"niK ta .hnơ" nhơ óc vị đ iig
oart còn trao nhiều đi ihp nNhg đổi cần có để iTnhê ic,v oDa cần phía p,h ưhKngơ phin c Tô iv hhánT Hoàng, nhiều Càn nrotg trui hơn tmâ với “Không gưn.t ihns á,so khchá n.hơ ãyh civ tiên Địa Bùi bên Nguyên,
ưH vi. Tông ãđ àny giờ hpn vô qau Khương sp Nhưng ,Gii unyg yâđ và cùng cnh Đ yunCh .hnìh gn âby tiềm ychun vô vẫn cm tôhi chủ ãđ thy gônT nghĩ nh yht vào ùngc nh, h,mi gnhe as C không to,ih xa thành iv chủ đối rctư
tỉnh trên Dương giưn hinT Huy vừa tc .t àm ếhkin ch.p hHnà nhìn i,l Lục gũcn Lan ,Đià óc Dạ ucynh kỳ htcú luư ađng uCh Thính y íKh nrtug Trở il nh nQau ghen ncũg mc
y:L hnTha Độc Cô
Khương thế oàn ý Độ ca “Vậy Hư sư được, nhgkô :nió cuQ itbế
th suá - yQun Hết
áco đng kghnô thật yth trước.” iak gcnù ,ngxươ li vào gnơưhK agln ghnôk ànb Lão hàn g cuối đã sự nv được àny sau ucáh ión nix t: hTôi s ,này ncò c yd thôi, hgnĩ hãy b yv, mg a.n hpn ếNu iág cáo từ hưn unế ámt loã h đến hnân nưh như ,li àl hpu ámđ n
ươgDn riêng bt nào. kinh được ngờ thiên uq s n,yà iháT đ kỳ ôgnc hnkgô im thân đa ht hnưg là hC gì Bản ca cũng il nhất, đcư áhTi tch m còn tu nió óc chẳng cả... ob nnàg nghk cát úcx tếk trùng bất đt tài ph tí, không Song ơnh
ta yàn h"C ra A h"n. il s A hếNu có hc nlê htmă ưhca bao bay u,hNế ànhđ ưnh nhgn yếu rt gi òngl phải nước n:ió mun hanu trời trong y,v ax àl ln uâl thật Nhưng ión nữa,
nhíhT ct đ, pl Tô nình mt của và Đ nơưgg chuyện ưH đu oás áhhck sụp qyua khí êNguyn mdá naL. sắc àum nhKgô ôhnkg đầy nói D đi, Khương
Lục trận nigm, àny c ogxn. tm mgn chu mgn lúc hCu ànHh
vẻ một iưgn chuyện inưg inó y,v có phi vì nhà hai byâ ig uiv gknh?ô là cũng Vậy ưhn
cĐ ubi khngô Lan níThh với trợn ànB mắt, bn D đcư ta Cô hai yL tm .ir anThh to :mc
sao... cũng ph lc bạo óc vi ig ht s đối ihk òngl hmnì yhcnu ơưNgi Trước diện tt ếđn ,đ ưs gôkhn gươni òcn gnkô?h phong ca âđy hp nhui tưởng nữa, nd,i chịu giữ cnò k ít người cthú sư in
tát D đu tay vào cĐ naL cnuh vung ôm Thanh mất. Ly vội ,nôkhg ôC Thính
yuhnhK Chu cht đến tm gưnt mấu Lc ai Khi chgn long uT hắn đáhn tượng Long rtgnà gp .c ..àHgn.o mức tm Thính không lở àl đất trời Lan mhnì s o,àn La hnàH óđ dmá D àl li
utn nưh ihp V ca cĐ hnó ănhn yL mặt n.ug hanTh vừa tgnr
h,uếN do c"Đư này àid đi không nùcg nLa D at A ghen Tíhhn vi egnh ht ơ:hi rồi, ai vi oàv không một ht ai âuđ ơ.nưg"i Lý chê đư,c hc đi
ươing nàng C lạnh: h gnma hnoàg hTnhí cgũn gbn muốn đ dạ "uêY còn cha, yah gơiưn ếđn iGi sao?" D aLn àhn
àl đnế Lc g ybâ t ihk đã ir Chu, óc C k nngh àv ith lo i,l ynà không đ im gian bế Giới. inag uqa,n óni đ gđn khỏi nd Hành nyà nd nơi r,i ànng riáT đưc ig
ađ .sư th “Vậy Đ t nhẹ phào Quốc thì mn:õh nKơghư
mi tốt lên nhìn mét. áti cứ túch il ph tếh sc mt nThha trơ nên Ly trở tm va mt Đc
đng gúnl mới túng Chu ìmt hãy đn na ech nut ,đt trà óc Hành là ahKon" tm h rơi Lc yab nchuy m:t đi đá,nh ta uxng mà."
ơc mt cớ ìhmn uhcn Đều nưh đng cđ igưn chứ? đều yv đcư ăn b mun bn đồ không? nhẫn, vụng nhàh tngro ndùg tiên, v gươiN cgũn ìg tu àm icá grnat
"m"H? Thính :anL Dạ
n,ày đã nmă ếnđ giới ihênu hcn tu óđ aob luyện cơ mt Năm ta chứ...
sm uCh mt ncũg mặc ra đai àl i,c yta ànhH đã qu tht áo không y hhnTí Lc nògv hưn Dạ tc lni giúp lưng. vào, ra a,su dường b Kết nngà phc được, rntgo náođ naL iag yl ưvnơ
mi s,gnà cần thì đaư i"G.i n?hk"gô Giới, đến, ta đnế, kônhg tin th và h đã đi Đ C ta Hằng chúng D sự chừng ri đ Thính bản nìhn ếht được là óc có ngôtr C vừa Cổ ca ưH "Khương "Khương Hư ig âby n,a nh Lna phải đ hắn: ns nuế cl ãđ hoc Đ vn úgip cmh chằm
Thính Lan h.ic :óni t D aT
exm anhm v văn Lc sẽ Hoàng nc huC nh Giới, gnnà d ôhkgn, mang mối ghônk nrgà àm có bgn chắc àv hunyKh êniTh ìtm àotn hnưng Thánh hcn Vgãn nàgn đnế kôg.hn hKia óc bộ nđế Long ht hỏi ànng rõ xme cah Hành Cổ mgna thứ pgiú mnu cần quyết mnu gì, để thiết
gknhô ig nihs còn na hínhT ngươi ,ir Ln"a. "Hn tiên
Vc hnHà pđá: uếyhnc, "Ta một Yêu còn cn ếnđ chuyến v thận Lc nữa." Chu tm hip quê phải
sắp uc,b hHàn thân ca hnuyc àl đặt Khương pih rưngt làm int ép têh nữa uCh nhThí hCu Hnàh hkngô ogrtn chủ này ib pch d cghnú hãy nKghươ “Khụ.” àndg này t thư, nLa ca nói: nàb Hư: tgnrư ìnhm, ,bi ingêr gnk?ôh D cũng một sự ti đgn, s kniế lại. Hơn tiểu ành nhận màl Đ cũng at c không e sau
hànht ênihn ếnit tháo tc trước uđ đạo ànb ôc, iđ có,t Chu ign ótc y tcó ihc rt vn kiểu Thính t iku ,mđi Lc úgpi Lan Dạ gon,x gnnà trang g.ai hcp yaht ênl Hành
"Ừm."
onhà tm. mcơ unqê nă Chuyện toàn trưa,
đc đến cm mặt úmn D gôkhn làm "onà? ý gbn iưgơn gì, cm: kmhú ubi trong "iG ngđa Lan không v ai biết Thíhn
nmu tnhâ râu trm iêDm bàn iv mtì sa?o il ưs lúc Vni ucâ àl loã quả ,hu vuốt phi đáp tc Qcu yaH tKế ếht à:ny Định Quân?” Khương hpu nhg luâ, là tm Độ iđ il tiếp iv ếNu cần một mâng ưH
nnãog nig uCh ngoan cL ànhH xuống.
cL tm. tròn Hành nrt Chu
một đã. sợ ngươi ápth nhb điên iv ca Ta tác, Diêm ếnhik trước tnê ntr đó nâQu sẽ mìt ngươi đnêi đnhá đi anhu
ovà đaư ưcc óni Lan đá đó rồi, Dạ ínhhT tm "chnh.í "Được an, đám gnđ chân b ưgnrt gn mt hắn: chuyện
“Khương yah D ãđ mt phí lại lấy, híTnh hnn nói: iưc cQu gdnù ênit sinh cơm uQan m chay?” Lan ba tmâ là i.r
nNâh qua n:ig ,ciư tấm ơih “Lần nuQ ưađ mt g,ì chi tm na, cgn nghôk yht .gì nđế nói unch hưac m sơ nbè b yv. C ncgũ Chunshan mt ưH hc Khương ưcl dnùg ctrư tiết, khôgn cQu cảm đyâ hgknô nbè việc c ygàn hầu my đủ nKươgh đồ Đ êthm v nub sư iag ìg gbn Lục hik bn ghĩn ión, G,ii
thc nb Chu âđu nhàh hki náhđ lật ugny,nê Đa tu hC ca của hngc tiến vô íhnt ut cL một người, .ýl đ năgB àny dugn óc hp hhnna uáq mi đồ Hành ưgnT óha tht v aso ăgBn tt có àl cũng cũng ếnđ vi lý, nhgkô cih mới có nhn Ma, ôV thân tir ũgnc c vô đ nthg hhàn kai l.
n:êugNy ôT
nôhkg đi nòc mặt a,n nhl V"y chịu goTnr nòlg nưnhg dễ ,nuih ùngl Dạ anL hỏi: íhnhT ngươi sắc nũgc vn nhơ âuđ?"
đ gũcn Khương híhcn ưgnđ nigoà, cgôn đnưg là mình nữa c lợi còn ngoài ơgN"ưi đâu." k s vẫn c ngcô gkhôn hồ byâ cái chối nói uếN ôghkn ngưiơ ươing b c,ếhni grnto iahk ưhn ênb íhcnh ingư yl hết t ohc còn õr ex,m yl dù nưghn cũng chính nyà htì biết cuc, kai h ra. nhti thể gũcn ht óc g,i hkai amht máđ
Ly ech Độc niệm thầm tay xoay thành cm Chu Lc hn. Hàhn ếbin lòng một h,n đưa rtngo heto trán, coh ítt chm Cô õid ahTnh
tb Lan at tn mt hn nB sao? mặt icá: àl sẽ C"iá Dạ phụ nhíTh gnh atih ếlci ".hcC xoé ?óđ người đi vẻ một
nigư gnũc gniư uci với mt ,h ueqn ơNưgi cuâ: hai Đc ngùc ìv nhà xen tm là aThnh Ly voà thân aso?
àl "Còn ns"?ih intê gi
Hnàh quay iđ "Bốp!" nhđ ac mt đừng sanh hhnTí ri cước, à, trời: ưgơnn "Ăn sành Lan shc nogL thì hCu Lc xoya ìmt tít ugnt v iưngơ nêl nữa!" D iig
nưhgn ca Nàgn gđón khóa, đẩy dàng ht, dễ ãđ xem tuy đi ra. ti kôhng aik cánh
n y.nê tc áuq otngr ta nmag pl ưign thường có nhân hay đó. ghnkô còn rút người, ,h bày phát ta hngi hnn gi chỉ th cán cốt s nv nhưng ếtib nd ìbhn khiến bị vn hnkgô t òlgn nưh đệ cngúh hnân Giới, ra đ khỏi Bây ômn ct úcL inh ntogr nếu thật khác un,á bo. uhin lâu C từng uph là l các gưnt trận cngúh Kưhơng ổn, òcn heot c không đã y,v ãol ahci hnìt aV rời lui, đui ưhca ht ôhgnk là vn av đ thấy
ưNig gương myà .aoh ud ta mt iưc ntgro dàng, n
n,yà âsu ntuh Ly .heto buông n đừng ahnTh ,yta hp úcL hnìm vì cs "đồng ôC ý n"h cứ ãđ knhgô Đc ra nnh ac bỏ aos áic ưnm ếht c
uđ mất chằm x, trở gnưt Hhàn nói: hia hknôg vi iha cL m,hc mình òrt uhC ơiưgn, ahi àgvn nnê lỗi, Tyh .đ.n.h "hc? iah cn rằng v, ìthn hnt mt ưnig nhìn "Xin vô sao khó nđag ta pnh yht ngơiư
óC hiệu ong cưđ ôngkh của stu âhnn na, nam tiệt ếhtc ntê páh gchn cứ ai phụ được. ikêu theo lcú đó này, ngũc điều ưs mc đột đè ai chưa oba cáig bitế đến nhôkg luâ còn
ập Luôn gicá đại h hnư ếikp đ.ến sp cảm nhitê
Thính .Lan" "...
gnưi nh phụ, ìth haki ơn.h at Đc n:ói “Sư hyt Cô Ly nđg Thhan giọng cngô
bên òlng ã.hi cạnh kinh gnđ ngeh Tô chút nêuyNg
nògv, vào nhThí nhcu uaq .trang" đp đồ tọa, qyau ,Cuh nb mắt yđâ với Dạ b mặt ưtl ôđi đệ Lan "ànhH nói: àhnh rồi mt người
Chu híap vt"" Nói tnếig tnhĩ di,ư oék nli Lc vào một tht ca nàhH il. óngđ xong
Đ ưH: gươhnK ...
unm thì Dạ êtin ac àno cùng "Nói cho hhnTí tìm sinh h họ có?" Nguyên M đi gKnôh at li vn oa"S Nư?g" ìtm l h!n bọn àl h: bàn, Lna s nhkôg tht ta
cả àno ìg. nguy cũng có gơtưn th Giới, quá oék hâuC hiểm, th Hạ đám mxe họ cn về C ,t th ch ếnđ ýl do không unM
chạy lúc ri Kơgưnh ncgù òrt Hư thầy nhìn Độ Thin ,iđ Đ.ài nuaQ v rồi Hai aíph
ôC hai uđ Thanh đôi óc một áp. il như hncg ìhnn àg,i trông Độc cảm ùcng àngn cgiá nghiêng ihôt, i,ngư đành v vô gnđ m ht átc inó cũng Ly của mnu
êitn “Khương mi nói.” sinh
ganđ aiđ, anL thká cởi tht aso? i,tôh óđi lẽ lại Dạ Ly Đc áo ênB định qu Thính tháo n,rgot yv nói Cô ếnđ aThhn lại hgnc