Logo
Chương 110: Long Hổ bí cảnh (2)

“Cần gì phải nói ý đồ soán vị của mình một cách đường hoàng như vậy?” Thẩm Đường thở dài, khẽ giơ tay, chuẩn bị dùng thủ pháp bức cung.

“Tỷ tỷ, xin chờ một chút.” A Nọa vác Nhân Hoàng phan chạy tới: “Sư phụ nói Nhân Hoàng phan của chúng ta vừa mới thăng cấp, giờ đây giam giữ hồn linh có thể giữ lại nhiều ký ức hơn, có muốn thử xem sao không? Biết đâu lại khai quật thêm được nhiều bí mật.”

Thẩm Đường xoay người xoa đầu nàng: “Giao cho ngươi.”

A Nọa nhìn Tấn Minh Tu đang rũ rượi trên mặt đất, nở một nụ cười chất phác.

ca têni hTm c?ghnă tu m óc at ih: ngtr aig ưĐgn iv cẩn haik để đ bọn cih ãĐ ađ, là
iún nhiên lập kgnhô đột ns vòng không hip Đưgơn vi hoàn tuần ht thân xung để gin nghiệp đt ưcđ l, yâđ. cũng ăn ưtcr knghô ếk loại ohch tt, có vn các
ẩn .ngó bí hkác uig noiàg à,l cảnh, để vời Điu àyb này rgtno dòm tm nưgi m hthc ar cưđ ghnôk lhin còn tnh cn uytt
óc cíhnh tài htn đt tông àl đó hco ômn nmh ,t tgôn nêgnuy cấp pc àov nói ánb uthc ábn câhn. ilnh ch là thạch. môn Thnáh thì rtgn chuyện dcư ácc thường đệ án cười đ qanu li bình cho cđ,ư óđ Đa da oàv Doa chắc qu Không hpi nào mỏ iTêhn mỏ óc lớn hđn ,thn ếimk đ mi i,ul àl trong hạ. iêhnt ơphngư cung óC Nuế việc ad da ngv ábn
mt vì mnu đưa nhHà chắn utgrn hcc gnnh th nhíu àyn tkế ákch lô. õml ,đi Còn âđy mày đan tâm, nhìn nđa ơNi nv àl Ta ht nv ar aby đáng ch :ión luận. iếbt ămn t tm lại ciết hCu không aso đó về Lc
nt iún notà ,coa hnư vn rt nt l ih tbi vậy, thể c.káh cđ óc gnn tgrno kh gi những là th nv linh tr đậm tM ot nsih i,nú Cái inhnê Đã nđơgư hip ênb của aóh tiên phủ năgn m ngọn động linh tn,hàh ìht hoàn như ra thể tụ od ti lgnư là chth thh,c g.ai là vẫn năng t ch núi. ti tch hngôk đống
.il tp gưni ógcnh Bn hannh t
inhl tm điô H dn khí nđg, ánh àvo ch dần óel mêth nhiL hmt t,m có gưdn hk ưnh ogLn vài phần ngás lên.
iL àny. ãđ Đc iđu đu t ưgpnơh Thanh tra ndi
nt thứ Đc chứ rằng Li của v có gnăn chkí úcl caưh sức, áuq m, sức e Thanh l,à eohT áđ:p yha ,gtnhư nc không môn cấm, nhcg il muốn xcá ngôc i,th nên h,c m là gưnl mạnh cn gai ta đủ yàn đồng unih nhđ Cô nkhôg l iph tự?” cũng Cửu ai đ Điu Btá tho phẩm ành âđy thể rồi... mc là nt
mới đặc quặc ếht nhiêu vt lời tinh iKmế nl Hành ohc yb csú noà Nơi nghôk đã tếh icv ihp nói: hôkgn Chu li êihnT s thứ nyà, ch cv c ũgcn chỉ gtn đầu, ot hHnà k pih ưic iđ àyn biệt ơnxgư ,htn Lc ,nyà nió có đâu. mhăt cũng ùd ncũg aT yth này oli hc ióN Tông ,ht rồi.” mnu àny tb il, dò nl
ơnh vn ch Hn hca nhất l gìn có ơxngư uht âyđ nat “Những lớn, ãđ ôhk av hngkô Cnà nv sm ôv ngnă hnm iág ìht gì, u,c nnhêig nyà gi kgnh đ osa rt H ig có.” cngũ tÍ s s lượng b vào nên hấp r.ã tr nc Long cứu aT quanh: ,hnt ngđ àl xung nxgơư để úghnc bị hn chỉ cuc xem Đại xương cực nghị th mhc hànth okh húct một thật cn ncò là dụng, dgùn bộ
mnh của vị ãđ hnư Đc đều a,hnu n.rgà núi óc õr rưct õR mặt th vào trái cc chvá ếuy L,i áhn nêtr miđ àl hyt ngnhư đều xem chỉ h qáu nb ,đóm bn người, snág đom đã đủ. hn ơm ìhhn nôhgk ưhn bốn ht nv nhưng ớt dưới mọi rất Với trí gsán iat hTnah ràng hip ìhnn lc thành
hnh.ì nv nđế gcnũ rt Li xét bnu chẳng sát m nếđ il Cô úlc, đ kia, anhuq nbê yđâ Đường H, tình ãđ tra Thanh lhni ngoL cĐ mt ucc uryt hcth hàHn Lc guxn Thẩm uCh ãđ gurnt htăm tm âtm
m, ngt nmă tự àgnn c nàhH Tiu àođ hcb Lục hnng Đống cổ những qua. một huC uhin tyguN động hơn mình inuh có gnôs diư ayt Xyêun ăngb l ncò nàH c ehgn như phủ mao v,y
iđ ngâm hồi icư gyan nhận Chu nhỏ, :ión ngĐươ có idn thì lần ,ct đồng ra nhìn mở ùdng kiên ùgdn iênnh trầm rà. hit. Đã bỗng bốn cht cằm điểm hnôkg mưr tvu ht ênnhi àl về tuyệt óc c?h lập n nhà, páph Ta là lâu li ht ai hnn bn đnế rồi cL thể htn Hành
.ih Thm Đưng “Thế noà?
giơưN hnTah gmân vào thử bỗng in,ú uđ gọi: tm Hổ hốc êivn vào hc áchv trầm me.x Ch.u ôC cĐ đặt gõ một rtnê quya Long thch, Li Lc âlu hnli hồi ir ly Hành vài
coh ômn hc gtôn tiềm Tmh xgun nng ra chưa đui nuly hkí bao ngĐư nc môn, đầu, thành mâ ôv óin tông để là thể gật ơni gưdơn đc đã kíh htch pc. mđ cùng bc không yàn htitế tu cc tbi riêng âđy hnaqu ihln htí tt mỏ rt và có nhđ lhin đến kiện to
đây lý. óc Long hánp rt hk huC ph mt uếN g.đn đ tầm vào ra ếqt,uy àHnh óc nơi bí óc g,ai gnđ nhìn t ca mở việc iêtn da áo,đn H Lục lògn rtgno
Lc d.ài gưnĐ hCu nói iln khẽ xong hTm àHnh trm th ,cm
điểm thời quả thể khó cyhun khíc có ếuN nưhgn ngưi đgn ac ta,y là tu thc iv àm t .gì ir, bốn cn ht npáh ưnh chp hoạt yNênug n được iếtb iv vci d th bnà mt đoán. ch gnư,i ,y rt pnhi tr thì t ckáh ia ohte ca àm hc
gxnươ yàn gniư rgn Lgno sao. chốn gns người u?âđ nghc lại iph ãd l Chẳng rntê t.rí H đan vn tt bna b này Vy này, c hnoga Bộ uđ đầu, minh ygan
thể tb ơnh không c;Tư hínch t,u a,c ahnTh n,gTư nghiêm ng àl đ ht inơ m Đc hcn ta hcc Nếu tcú tđ chế cs Vũ; ànhH sư Tứ gưnT iL a,h Băng Thẩm mnh chi Chu Lc óc ứng có àl mikế ìg gnưtơ ng ứng.” dùng yâđ ađn Tứ óc có vi ht mhn Bạch vi Đnưg ,ng Lm lực, ut nữa với Sc H Huyền cấm nó:i là phải huC
nhhna dgán uCh nhgkô Lc hTm ôC nhìn ưc.i iv ahTnh uihn nlôu gưnhN óc yth ni, nàNg vẻ vẫn về gónch ngôhk ưngc Li của úthc ahíp ,an Hàhn óin nggư cĐ thăm Đngư iuv yab cm cũng li òd. để
iơgưn tênr nhìn nhàh iNó không cc tu của aT ta cno tếib ,nhth cm A ngươi, aN: v phía tuy sia yth nói gniư ulôn không?” cụ ri ưđgn khí cm ht nhưng
s uq e yn,à tás nhưng hoạt x nương gôkhn rng hniu Môn n m lon sức lẽ sai, ônghk aty. mc ar nc mnh, ơc ũgnc nếu có tch chík
nói không hnàth Lục hànH mà còn htì vt vẫn đầu, hơn. gnòl oab hếp vgn hni htt cốt vào yb nhuêi nmu tưởng xương b thà ãđ óc thể đây ntgr ưghnN óc ưgnt s uáb ếNu H lại núi được rgont này bo tháp Chu, Long thấy cm nưh mh,p ngcũ grn cgái th còn gi iêtn thái ênhu.i ìmt anb àl
c.Đư tg Đường :uđ mTh
.th đu: “Ta A Nọa gật
lấy vút ikh nb otgnr ar hlin l,nă gnr chính hc hnn tm thạch, ném gtrn nnhah gnLo ca ayb vật rt nH Hổ. xe xác l,ên oàv t vỗ cóhgn
biết tìm đều nay cm lúc ngt yêund ý qyu kếim hcgn đã Tg.nư t kỳ Bn Bốn đ h áicg nhnì hnua, àm vậy gniư íthn nào cưha ưtnơg một nưgi lạ. Tứ c t có hutc ihêtn ,gn tcưr