Logo
Chương 100: Ta nói Phần Hương Lâu toàn là rác rưởi (2)

Nếu bị Lục Hành Chu chơi một vố thế này, sau này phải làm sao, đan sư cao phẩm phải phụ trách luyện đan phẩm cấp thấp ư? Loạn cả rồi…

Hắn có chút tức giận, tâm niệm xoay chuyển, tìm một lý do: "Chư vị thật sự tin nhiều đan dược lục phẩm cực phẩm như vậy là do một mình tên đan sư thất phẩm này luyện ra sao? Hẳn là sau lưng có cao nhân khác tương trợ, nhưng chưa chắc Thiên Hành Kiếm Tông lúc nào cũng có. Bây giờ tự nâng giá trị của mình lên, e rằng sau này sẽ bắt chư vị phải đấu giá tranh mua mà thôi..."

Lục Hành Chu bật cười nói: “Nếu thật sự là vậy, cũng chẳng can hệ gì đến ngươi. Chỉ đấu giá vài chục viên đan dược, có thể gây ra sóng gió gì cho Phần Hương Lâu của ngươi chứ, ngươi sợ cái gì?”

Bạch Kính Thiên phất tay áo nói: “Lão phu chỉ nhắc nhở chư vị ở đây mà thôi!”

cái: .ưcđ òL yV Lc nbgú tới!” ànHh huC aty mt
mt Tâm at hạ ch H yha Thông cnh này v ,nĐa sau Bên hay hc ũgnc hcư ynà Quy Tếuty tiếp t,m ch có không av Nguyên s ivc. Thần àmn na,Đ Ttếuy Lnih Ngọc này ađư là Dung Thanh luyện lắm, gnuD còn it .emx cứ ,naĐ nhở .Đan.., mi asu ar Đan một ếch ct Nhc ra uQy
êln, ca iõd uđ nũgc hn pN mọi đã áigc người bắt ny t.eoh ht bất nní
cL đcư chB phô Thẩm ànhH tế nhìn đã ac thực gnĐư như th ôn,khg vi uhC g,ì hTnêi quả. ar n nưh này Chu trương ưic k óc híKn Hành nuyl cL thì tđ iuh tb màn
àg ngươi lũ Lâu, Hương ns,àh àhHn inó “Ta chỉ ?yđâ Đan hpm ưh Tứ hi trong Lâu àl aso yh:k cóh Hgơnư cưi “Phần bên Chu đám Lc tníh hPn hd,na đt uđ sao?” lm sư li
lt mt không ,hùng Mc bit phẩm nôkhg Đyâ đẳng ab một cùng !pc mt làng... sư đan vy. hna tân phẩm ut àvo cấp, ht mph chiến mt cnă Knhí bng ncếhi Tiêhn cchá Tth bn như một ikêuh so sĩ tới lão đnag đây ngnưh Bch v tài phi út ucc ùd àl gnũc T khêui gign
át,hi uhkêi cál ghnôk b cm giữ khoác gnđ ưcđ ưnng!g hkngô “Đúng ònc đập Kníh àbn biết khích hBc dậy: nopgh ếnđ Thiên là
cc ãđ nitê trợ cao ng dp thở ht vẫn xem phẩm tm đ icv có uhC quả cth iàd ơntgư v nđa. Niên àm óin nC t ri. Qu trước b rTn đ,ây shni ênnih Bạch ih:ơ hnHà nnâh ìhnm Lục ra Nihg trình óc này.”
mi ,qu nhưng hnìm an,đ ihu ht ò,ah aos, liu ign óc iuđ àncg gkônh dưc lúc ph cgàn làm lúc hưn ht hgnôk các hầu pá cảm àthhn hnt như tâm gnôKh gđna càng nH ôgkhn dường dỗi, hếc ư.đc .my lmà đều àcng như biết dc xúc, dung tếh chu
n t “Ầm!” ưdc tm vạn ,đna sự đgn h.ếp vnga intgế ca thành nêl hgcn cTrư lto ếibn phần nmă ognrt uli ,iưgn lớn kiến
tc sau ,cưđ ưnh hnà rit được Knhí đã uti đất hiTên ũCng đo đ nơgiư tb nggôn na. cBh hgknô còn hco ếth cuồng ênB biết k,ai ib àyn coa ,nrg cười: sẽ nếđ
exm uil ngm it t ayt gnưi. nhanh đng yhc yV Chu đã A đaư nưh cho gnúb ưcd âhnc ý. cái, mi gai Nọa Hành lão cL một
nxô ao,x tm Nigơư toàn iThnê ca ơưnHg chB hKín nói: mọn ưgni mà ưs gnùd đan b épch dược sức iM Tht at sng Luâ sờ định soa ac nhP a?so phm Đna
ngông dám ôh ưnơHg v cL hCâu uếN ccá đời tir khnôg uâL hip híchk ln cuồng, ôv trước ,uaht ùhgn inêhT nói: hCu an. kuhêi anh hcB ab ngươi Hạ níhK gtếi:n ànhH tm Pnh nyà
lò! N
Kính cBh Tnhiê phần V
gai A och giơ ưtl m.xe Nọa im ont ư,dc lần nigư nlo ênl àvo đna tay nâng chạy tya sân,
ihk đna cl àn,y lc nthàh Sự phải àm ônghk là… a,đn grnu của àl grun
gia Hnhà cưi num Chu ?oàn t ãoL :óni Lục thế
thấp hnào gnógn đna hưgt.n àl yuchn yv hccá không Hắn gôhnk tib mt viên, hbìn như đưc phnâ hpm Mi ch lnuy ilo ggni cổ gnhôk ia xa nình thể người mi phẩm Lc ai,k uđ quen hc.t ,tchu ngnh ưcrt uđ cp cưd cũng ,xme hnàth inưg
tay dcư tay vị chư mang uCh ra A vngu ,iĐ cL nađ mxe lên, Hành oàv ùty Nọa: cho thử.” yba
t mi lò Lc tt biã c.ái ty..a. hônkg gai phm. nió nàgi huC khách, iph àHnh lò oLã nđế Thất xa t tt, dnùg gì, nió: ngkôh quen đu lại iưc ti gàhn hcn crtư Cngh snâ một chỉ Kẻo đó lúc
gnch Tmh cười chn hnkgô ànng việc Đường k hỗn biếng nụ k sao lmà ihp tưng s l hnng ãgn,m n lười đu ìnnh quặc hìt loạn, ca kiều: chng li emx nv do cằm yunngê hành uyê rõ. C ngtư óc nH ,nó đng không? c
dám viên hc,c gáhnot đ chín mt tiếng tr đã T đi hànH mph hai hc nh của đan pmh uếN đ th,p ênl phẩm luny phẩm clú này măn íhp mâch ìmhn. vượt uCh cL ri. vẻ nTorg àm mt không ùncg cL gnũc luyện àl aĐn ynul hCu đan phần hp ulny l,cú cùgn cp cp thời àl hHàn la cL nagi yl đủ T
hit tm ai ncùg ynà âns đều nhưng vô nađ c gi ihnu không ácn,h ínn htpú gian, thy th, cảm sốt nhàm .urt tr uyLn gưhnt mt
như tm tím sắc nôx agn oTnà li íKnh eh.o Thiên cBh rgnưt ox,a
Chu, ămN ar ĩghn cc nói: không àHhn cBh ùd èbn luyện cL p,nh tá ht nihêT hmp cũng íhKn luyện lấn được thầm hc phần.” nếu một
nàc Nagy Thủ gũcn nhiM đ nhHà Kiếm êiTnh ta hnư imếK âm là och nhìn Đường: giưn truyền khanh hnư Tu nôTg iv c nưgĐ ckháh ghoPn người sao?” vị trưởng lmà mhT ìnhm hắn nhà thầm mâ ac ãlo vậy c gynâ Tn phỗng, gnôT c,h ra
biết, ar khí! nấy Lục Ai uCh mnu hnHà đều ly đâu gũdn
Khní hákc n,ht không gNhĩ ưcd đan iv cn anhht ưcah gì ũgcn òl hC Tu giữa ếđn Lục lão chiếc cảm lò gnb luyện Thiên nhnì, m,hp ý tênr hBc chưa hcb còn hnHà phu ch iig là hcng hnT aih nch ,đna ola đạt gi iêhtn nbè ilcế hnc tùy ròt nũgc cái: mdá ca tốt.” tbi. Chu Lc tm qau ti yth niệm”,
nhNưg mgni vn nói: chúng uq gia Vy at uđ nhiên tn.i tử t chứ?” bắt oãL
đ.i càng lắc mặt nd vẻ dội, Tiênh Lò níhK càng Bạch vốn t clú đna rung tin dữ ytah của
ca ưdc ,âlu tròn pn auq xoay biết hCgn boa cL lò. tm lên uhC vnêi imng nêl rnug trước, anđ aby hnàH rtnê
c.cư in:ó “Lão ãđ. tm nít g,ưnơi nhiên đt ôgknh với “Khoan hínK lạnh icư nco icơh ếnđ yâđ đ nơưđg ib trò Bhc niThê uti ưhn phải phu
iaH àvo ltư ongtr lò. hoc lần ưgin liệu, cnh cưd
ưdc ,ayt luyện unm họ bay ãol nlyu nch mt Ta lại .ilu cnò aig đến phần, phần, ch vy Chu hcicế bảo êbn Hành tử c òl h:n ly my cL
làm diện rt êinhT nuly hưntg umn th mph cc ngươi aty cơ nylu được ánt lcú, T ra dám aos sư ht hônkg ànb yl phẩm nHơ och ơiưng phải ynà điều đan nghiền híKn hn cục t iêvn nch đt v unhi cch hcng Bạch đúng làm hnư ngcù cưr ưc,đ này anĐ d ìhnb nhục? ,igơưn ,hmp mà, s nhưng dcư Lục hn oa?s nữa, bản
lững tiếng t đan ayb chiếc đáp ,ti nđi phía xuống Hai đài uas thững a.oc gonx lò rgton mt nuly goln
kẻ Trần Hành Lc ìhnn Cẩn hhnT tm và êinđ. Nêgynu Nnêi Chu ưnh Dao nhìn
mt cchá nếu trước nht tử Chu thừa đáp hãy nnh danh.” ànHh hư tah,u gia tm ngược thì rgn Phần mi ưnHgơ “Vậy chỉ cL Lâu hnê:in l,i ginư il lão
mong uâCh Câhu đ.i ió,n úc,l mhp òl măn cùng mt hiếm anuq Hạ là lc Hạ đan ivên rhnìT cảnh nv huncg uq người lnyu kỳ cc của iđ với gùnc phẩm nấy mt ,hpt dcư thấy, ai ar đ vô uđ ưtng
nyà Chuâ àml nság môt tđ đhn niêTh s e ý,l tm biết, quá itơ.ư khgnô như C ut ôngT ếKim ihp rc ăn v ági Hành H nhìn của mối sân sĩ các rằng tognr ch nc
nói họ ta vn nay Minh hnân knghô nam a.r.. :Tu nT mê hc làm Ôi.” emx b nôgT cho Bọn muội, g.N..ưi i,nt
mt đpá hừ ônhkg nếtg,i Thiên lời. hKní hln Bhc
là hgnù hip ngay phẩm nhàhT uyQ nìbh htôi. Thhn cL Ngọc phen, không, mt ht ta, ntôg cùng như ,hc nào?” “Hôm aig nay hnCgư at nơgưi của xme sự ópg iđ nđi H óC uiv anh oãl imgá Dung ohc Châu hay mt, chế Chu đều cgũn luyện lác t nió: có nhiên đ thản yhã ưgni Đn,a nrT ànhH kcháo sát, yht Tuytế biết thế im