Logo
Chương 1: Án Mạng (1)

“Danh tính?”

“Lục Hành Chu.”

Trong Trấn Ma Ti, Thịnh Nguyên Dao ngừng bút lông đang ghi chép, có chút kỳ quái ngẩng đầu nhìn đối phương một cái: “Cái tên này chẳng phải điềm lành, là chân danh ư?”

Lục Hành Chu khẽ mỉm cười, giọng nói rất từ tính, dễ nghe: “Thoạt nghe cũng có vẻ uyên bác, người trùng tên cũng không phải là ít. Nói ra thì, ta thậm chí còn từng thấy có người đặt tên cho hài tử là ‘Thương’, ‘Vọng’, cô nương hà tất phải câu nệ.”

nc gưhơnT Thhn Lc đánh điu ìv dường nyà mt hn hk li nyuêNg igá Doa nhÁ chữ ra g,đn ,ìg thận àm Chu. Hành ưhn
đ Nguyên Dao đp i!đ vờ hnhT “Bớt h ig bà:n
Hoắc uaq ôhm gN đã trạch, àov igNơư g?ì hck ãol àl gia gi một đi làm
at đan àhHn núi. ta luyện Kih giúp đi, ãv ôC m ta vi nên gnưnơ ngại về dcư av :iưc núi không ir ta mới Chu htoe sắp hỏi, yđ Lục yha lò, về .lăn ar ex
gia.” lão ếnđ coH àl .t sư, loã hnki phải nqu lão nlh lại hc đã tuh noàT di trạch óđ lùgn pá ôhkng aig hồi c,l agi ocH tm oDa hThn nưgi i:nó Nguyên ếh,t b cưrT
gia ếtch họ lão ig Dao nhi bị Thnh hôm htpá nêyugN cuối đã ,aih nqu qua gontr iM,ù Th chăm coH :nh nhìn hcú à.nh
gnôkh ta ưntơgr yàn nhiên: biết, at ãol coH biết Lc iVc tử gia thật.” quen ncò phô ,yv ưgni gôn hHàn any tyh trước Chu gi,a không at ưtgn ncg ưhn
Lục hhTn vào Chu. nhìn Nguyên mt hcú vẫn cămh Dao Hành
việc úch lại là hhnT Chu. đ,nế yan cL hìnn gnũc này? ômH Hành Ngynêu măch oDa
còn ãđ htt s, lâu, k ángđ àL htt li tiếc. ếph phế tàn tm tàn
làm ôv sương ưngi mt hn náhđ hnơ phu qu ếtgi không knhôg Dao mt àm nghĩ, hôgnk Hành phòng đất, một đhn hìt tây nutg iưgn il mưi tcưr ugNnyê inưg, ưgni chân á,chk icmếh vni tm gây gôhkn ngcũ lio được. ln nưh mắt nikh igng nghn giư,n muốn công an để ocH đông ac hoc ếph ra Cuh. thần ntà có cL th rgn gnNà chết giá này nch trạch điô hmt kẻ n,l Tnhh btếi đã gđn yah onkhh
thân về.” an hđnì í,thch trước hpươgn yđâ, năm oeht imư iah ơnnưg iag htt amN nh iut âtnh iưm rt iđ mt mi xut “Quả từ
trước hay uq là mt! mt yagn mnà kịch Đyâ
ùgnc iùM “Ngươi trên h?ngc hhnT nió đã làm gì ciu gi oDa lấy ún,i êngNuy óin:
gnhn lão dối óc hngn ,tós Kỳ iưm tiu otàn oãl xem kỳ cb tích, chká nsg rất uđ nagđ đều il chết gniư trẻ cb iga .l thử b mấy crht đ gai aig htc àv cHo âhmt Hhàn nqu ứng aig Hco mt nmu là nhug u,hC tuổi —— ac phn nhưng shc, iênn tui Lc nhìt Nàgn chỉ hếtc .nh họ gai trong bộc óin
Châu?” ghNe ac àl H khẩu ngươi, đa người nb mâ
ca nhiều bếit Hoắc nưgc như .ar knhôg đngá gì ,xem nìNh lại Cuh nghi giống đã cL mt k loã chuyện aig im b im tm ng họ ưhn nqu hiềm cũng T ưngd từ không là àhnH tích xy nghi, phn tn.h đều àm
hạ năgn kíh b gưni đu c c òcn r.t cmh đi ácc ct khgnô ca àM ,đc hcưa cđ thì ngm aihk rời sinh có tt cếht il xy yàn tht trúng ngh, il Teho nêit cb tcá agi án phải v ,gns uq ht lio ikh hk phát r.a Lc
tráng asu đường ra Ti. ếnđ àon oteh pigú Ma y,đ nTr đy, gi hhTn liền oDa thuộc chịu mt hán iha ìhnm hạ tám ikh thước uyêngN cao t
tth bạch thy igan v thc íhk t t Nam quả eqnu và hưn ưnh ângn sư, á,đi ,nhn dù ac y là v này hàng hết .cgn ngôc để quý văn inhk đủ mt nyà êgnNyu nô mt uđ, đã xếp các vào cũng tun ngọc, vận thấy ôngc anh quan oDa âhnn cm nãh hTnh
ac thn ir ôgcn nhiên: nché at a.t auq ămh bị chỉ óni có Ý cho tB đến g,ì cô sợ hcp Mùi ngược ac nêli v rồi. l aT đều ànng Chu ,ãhi b khôi ta gưni giờ cs Lục khnôg Ngọ li chák môh v ông tr il ig ý là t?chế phu da niú iln làm ngnươ gôkhn kể tm àHnh ,gnnơư ràt đ,i trong, đã đạm inó cnhg ếnđ quan vào li tgếi
ghn rồi nào tíhh,c thuộc vnàg còn nb hkíc thành vì gp án ngoài c cb ghnu gnhc cch nâht tát túh ym oàv vì iđ huâC caưh mặt chl gn vừa bội hai cđư nueq hncg páh m àl kích h gNàn bực ..v. mạng !sao ìv, lnòg ihp ra gronT bi nn;àg phải H vn ãđ igư.n rt quan ihnk im án ab à,ngy tr hápi nch làm đ mnh khác yàn nôhKg ngya n,luy ht mặt vừa mươi v thchí iha nght năm đến
một hoàn bỏ hC ná vẫn ưnig ngoài duy lưỡng ãol hia. vào ra, cgnũ kỹ imh ùd nghi àl cần gnkôh nhẹ v ,auq rat yngà ùd osa này mng ntg uiđ xy th là vào ihp nhất iag Hoắc àton ũcgn trạch
tht đã ông Cuh ta ngực tđ pl t. gôhkn đua uđ: ac sẽ cL lc gChn àhnH ct h,ki gn
nr r.ưct nàhH hCu chút cưgn ,ihô Lục miễn nơgưĐ ta ì?g lc t cHo chúng vô ihnên khẽ ra áp at có tM àl đưa hiu trong nương hhìn truyền hi việc ncò ntrá Ti nógch i:ón luồng ,vy lão cuộc ý Trn đến, chưa lòng nh Ma ,nđg đnế liệu hanhn ca óhk tr thúc, il đã iga trị kết m ngnh à,yn
chín.” “Mười
nên il sc thu nghiêm thần gnNà tmâ thần, u?iT il h:gn rt
uih à.yn ađ tr ginoà óđ ch àml pih đ onrgt tngh iga, trị ơin tnếi hnb cần khó uđi mt hchín nuHg pkh lòng h c ìth nhìh ma người cđư coH đến vci
nig hn này giờ kẻ tênr ,ếhp ,ếtci lăn. đnag ntà một náĐg còn phút xe
âđy hnìn ưt không bp nrT ư.cđ òcn nông mké, ơc ũgcn này teo giả nhãn đã là aoD nhân nam nâhc nThh lại, của thể Nguyên nhưng lch uiđ ,cn aM ra nhkgô lc Ti
uCh mi c,uhyến nĐa tchú nũcg một tĩnh t y yđâ am ìnbh nnhiê cL ý ta Hành rt ngực, ãlo ơnưng đi ng ,sư agi bệnh, hỏi tth đáp: đua tm mỗi ytù tib.ế óc đều hui na thuật.” t hmtă at oHc Ta nay àyng nli nthág