Logo
Chương 13: Trụy Vi (1)

Đạo Tổ Thái Cực Ngư vốn dĩ đã mất đi một viên ngư nhãn, để lại một lỗ hổng nhỏ bằng hạt đậu.

Nhưng, khi Lý Duy Nhất lần nữa lấy nó từ cổ áo ra, lỗ hổng biến mất, hai viên ngư nhãn lại tề tựu đủ cả.

Một viên ngư nhãn phát ra thanh mang, một viên ngư nhãn phóng thích xích hà, đều rực rỡ chói lọi, tựa như tinh thần trên trời ngưng tụ mà thành.

“Hoa!”

tinh tm dị li ghi anđg kgônh V ,gnơưD đ ngđ Băng nch nođ trnê toàn gưhnt cB chn cs cầu. tưgn
ngma yà,n màu unaq tin quang sư hmât đgn óc ýL rngoT ưdgn aby hhuyn ngẩng nph ôkgnh àv loại không?” ni rực Phật àv thN cao htàhn yth văn sắc hai thanh Duy stá n:ió t óc r, ođ đu đang hciếu nưh ln,ư aho íxhc b khni hà, th
đất mặt không an Hơn rắn. cứng ncgũ
oHa
gntru hki nuqa tinhê àh như .mt T kníh tượng thn chỉ tựa văn tng mt hCn lại lưu, ãnhn gn,rà hin y,v hyt nh ch lc nưh cu áThi sát ngư viên nòc ca t.ăngr mi dùng như êuxyn gưN, học, ơsn hiện cđư cC umà Đạo đ mt Nhìn óc trên trcư ithn utx ra vân
ihk thần ơir àv học cht hako ưnc lúc dgnu hình ngtr itb l lcú àv nsih o được ra hpi s,ao ưh, ?bni tâm hgkôn sp ếtib yDu ra ãđ ế,hct uxgn âphn này àl Nth đây ôkhng oth,i giác àno
tay, gạo, hạm m.t c trước naThh Chiếc hntyu ngĐ hàhtn nh iếbn ãđ vốn ngb nàb hạt ngya
ávng rngt Mất choáng đến. li nglư
lp b sụp heoT .đ ch,y nó bnăg
tnào hâtn tốc Lý thu ,nmhì ògvn uDy Nhất cp agđn yta cnhá thể b từng nhỏ Tâhn từ đến
chìm gáns nhơ vĩnh Quỷ gtếni phát cr nữa ànrg tai õr õR là athnh kinh chiếu. mang là, vgùn nhi ncư mbu nước thần tc uDy ăgcn lên lắc íhcx quanh rngu ãđ gió, mtr dị ncg buồm thN trong oànt ưnh ýL li gnav nugx biển, gphn đngă đục. hà, vào intếg êbn negh
uC tại od đó, átn nhA băng pl đây. àL ãđ trước đánh
htP nú,l thy chẳng khni ps sâu Duy mt hn my hNt gBăn mà năv anđg ,onà v cấp hya phát người ct .tcưh hãMn băng ơDgưn iTur hikn hiện, đo nhtâ alo xung àv nv hãi ngàn hia cB unqha
l!a “Hoa
h cl inh hík .tr gôhnk xuống, Mya xuất ihk th,ya mn mđ rõ
mất yL nnhha hko cây trong d ntu àov oaKh iv ếnbi chửng, pl hcc éko àv tâm, hư biển lực gonL chóng trung htynu giật phạm ănbg b s, ưcn luồng vô. qu một àml ym Cực Hào àv
kóh ònc nrgt ln. huc trăm ưlgn nhgưN ơhn pg tm
Duy tc ngĐ tượng khổng âsu cảnh tí.r ttuh m,ub àov bi,a ưnh yunth Lý tâm buồm, ic,àh rn u,tyhn htu tcá ntrê mt ,m mph Hoàng hnư Pgnhư được c nyuht êiđu lồ, rgn mh Nhất, khắc uq hti hkoé mt t hhTna thợ ưxgơn nghệ àvi tay ggin àv ht d hóa hck oàv nàhth m
t ihmn nitê tnhi sự hm ra iccếh đ v, dương g,o cầu ngĐ Mt hyu thuyền hp nhỏ hnhaT ht bao ac bằng ưid ,tnh kih bmu à.hhn uàm bya
Nhất. guln cnu tác yDu Mt cuộn thnâ rưntg vô động cl lnê liệt, hnhì ãmnh
thuyền gôhkn ngừng Đồng òvn.g tâhn Tnahh iếnb nl, bé ngđa là rt nnê tng àm nb iph nhỏ hm Không
knhiế thn gđn chấn Càng tâm .àl hơn
nưh giác từ rơi ưhn nrtg mất rtên cao, mC ,y lượng.
óc n Duy sầm. têmh xa nyà, hn,iu niưg il ũgcn nng Nth cho mC tgrn mt ncg,u ych àvo àv cángho uđ têmh inlê htc dù it ýL th t,c ácig ãng lượng vượt auqy như,gt tm cvi áum quá ángv
ônghk nngg li ìV biến oas lớn?
Và, đu bị pl chmì tựa điên tv b,ăng kéo cuốn gấu, biển, anđg htuyn giật khảo ccếih lực xa, n,hãM sinh Trui mi ùncg rưtgn ưcn cuồng lấy. uahqn, Khoa tv xung
uQ là gưN Cực vêni Tổ nhiên gnư ,yv ênihn àm nhiên mất, hiTá là uq Đo hđná uq nhãn vậy…” là ãđ
trong. ax c đã v số, nùcg Anh bị Khao cếchi mười nthyu đu thú hko uC gm cây kéo ánt, ovà ym c aBo chạy
“Hoa!”
Cả ovà nôghk thực uđ ôkgn.h nbếi thú ln thuyền tm sự c
trọng lưng h,n mất giác ập ht một Tnâh cảm thu nvág ncáhgo yuD Nth ln đột nữa tgn il tới.
…………
nhôKg
“Hoa!”
hmc xuống án,t Khoa àv uynth gađn nghiêng gnd okh hcciế ãir biến đáy mình vỡ ,ax chìm ư.nc ncgũ
idà không như iágc onrgt kéo gtnro lhn tm gunx ngã gnn lại dngư một cnư nìhm n yn,àg tng ,nếtgi ol dường bin, âmgn như rôti khi tên. àv ht yDu auq hNt id hokhn my đất ýL hc Cm khắc, mBù
ax tiến ht tĩnh tNh Duy thường. ntgr mt thái ,iud ibn nđga lạnh d lc ngâm Lý nhìb quỷ rngot tvư oàv ncư ìhmn huyền lo, lặng
ht cph ácgi Khi khôi .an lần
cC ,nh nagng trên hiáT gnl gNư tm c, vị tnh t kh đeo Tổ c.tr đầy ơl oĐ từ đến trí tm bất ànrt mà
Thái ôv Cc cây chc Sẽ hóa bàn êungyn rãi tm iol àh hai thành yhun.c rêtn ggnưn h,yt my qangu nv íknh đá số, chậm n,t àyn, bngă nđgư
Mãnh hànht kính quỳ ms á,đon s kính nht tích yus xnug nhi nhưng đã hcn ,tm gn,đ i.áb crtư àm ar thần óc vn tâm ukh hki uTri
ntg nbi ol npg hhonk éok yuD đã Ncư irTu nlh Lý Nht ht ưgin đyá ưid và uđ cv bni. gxnu ngtro qáu Mãnh, usâ khắc aih
iv ntuhy Đồng thế nh hạm, gii l,à nahTh trường hưởng vào .aqun lực ac huc riơ
hTanh t mh thuyền đ?uâ nđế gnĐ
“Hoa!”
hn.inê tĐ
gtônr .il ax t ếuN gđn
magn àv oiag la hnư xích àh thoa. ahhTn mgn