Logo
Chương 34: Trở về Lâm Giang Thành

Cố Sơ Đông vẫn nghe như lọt vào sương mù, cười hì hì hỏi: “Tóm lại, mạnh hay yếu, đánh một trận mới biết đúng không?”

“Không sai.” Cố Mạch cười đáp.

Cố Sơ Đông hì hì cười, nói: “Nhưng mà, ca ca, muội vẫn cảm thấy huynh chắc chắn lợi hại hơn Thẩm Bạch. Thẩm Bạch tuy có võ học Tông sư, nhưng hắn đánh không lại Đường Thiên Kỳ là thật đúng không? Tuy hắn chắc chắn có át chủ bài, nhưng hắn bị Đường Thiên Kỳ đổi kiếm, suýt nữa không có cơ hội dùng át chủ bài đã bị giết rồi. Vậy mà huynh lại đánh chết được Đường Thiên Kỳ, chẳng phải chứng tỏ huynh lợi hại hơn Thẩm Bạch sao?”

“Nhưng hắn vẫn còn át chủ bài chưa dùng!”

rất huynh hại?” pih lợi hcgn Vy
mà, có chn chắc ưhNgn .iđ ht ri hn
iga dài hânn vi đích àyn ưgntơ niTêh ,t hôn .đa Hào ìv lợi tếquy huncy cho cíh cm ihơ, ynênug tm hp nĐgư tTh htì ưgiơn hp mi liên àl ca đt gả ra ngươi :nió od àl là inog tối thở công iv định, pi,h ,ial gnơưn hnKôg hc
ưngĐ trọng khan mt itn Hoà Tmh Thiên i,gếnt vi nưgt rgn agnm káhch oh áo, ơưiNg óni: hk yat ra chB hơngtư othák sao?” ph
mhT vi Ph .itôh ,ir đa hmT trúng c,ao iếmk t.t Lẽ ũncg coh ihp phải kônhg hoc có ot th nhà nàh m,t đi li đi àh nhưng ht ôV hnĩt đã àml thanh chỉ a?so người :nió óc được ipD dưỡng hnà lgn tB gưni u,inh voà àvo rt ưs phi đại iđ hnda có hệ grn hngnư nũgc ênn gnĐư ãđ nc cũgn mang ihp Kiếm ,cđ kịch tt ch đgna thân,” giành vị ,ir để ưahc mt đã Thẩm quan Cu đi tôgn nào at ta chắc ta gưnĐ còn agi hết Nghi tignế y?v người ếđn tuy ol chúng da
cách không ếth hip nữ tình nào ùd nnâh ca li hp ônhgk phụ gnhĩ, s sẽ tth nnơgư hôn uty phải cúth không ơnnưg ãđ ũgcn hânn cảm, nhưng êlin đó ghkôn đậm ngươi đến níht on,à ngươi h hndà lúc với phụ ngươi, och thay ônh tộc, cgũn àl cm ìv c ns tương ếth tí vi Lúc ail ết,ib uđ tìhn n xinh iv ế!th àl liên biết iv hp tibế một ac óđ hngc uâs ônH oas iag tm hn àth định .đp ra àl vi gnr âhnn
thường.” ìnBh
còn cgôn nmh, đạt th nhc thủ htàhn đả rt it ãđ đã thân pháp khinh hắn igi iĐ hlnĩ tgn lc âVn k ưcđ ,cl úgTn nmh cc Thê Hóa Bn tá .m ng hcn
iggưnơ ra oHà yuthn Ktế gknhô óc ôgkhn h,u êln dgn ,nmìh uư cgnô đi hc bmu tâm giao iTnhê ìht óđ bcư “Ngươi vgn bgn nàhht. tt con Mạch tận ngưĐ inươg nl khơi ếht câhn đãi thành, cn cnâh đủ li, sợ sợ thể i:nó sp của C yàn. ngvà chỉ usa
không hơn đ ênn, coa hmt ưt il hn ncò đối tmh híc hơn ,at nhưng nôgT hmT tm n,h Đngư mt hàng vi t ytu Tânh .ta bừng hắn ontgr gn hnơ ?útch ácch ơnhưpg Bất nói: ngang ohC Bch, nòc àl cao C phận hMc thấp ,ưs iđ ích hgiN thn
“Thật s có.
ib ht tth cc cnh uđ ihnb ncg crtư hcM Đường Kinh cũng lên nđế khi têhm hạn, gaoi ilu ac hckí nhĐ .ôkhng ayh cngô Kếim hícnh C Chân Hếtuy được htn K đã niêTh ng Kỳ, ht cch hngpò gôhnk uC àl diện, s Tênih nió àv Đưng đy đánh
gyna đạo tgnr ý. s inết đa, cp unáq õv hnn t gn tt htiá được cđ thống, cả hn hn nđ a,n đt ti thưởng nhokh hânc uđ it ngộ t nhđ đcư ngôc phần ckh biệt, h lĩnh n,hc đt vào Hơn khiến Hóa ac
đó, Ngyà
tử, t, ngưh Vi đã trcáh ươi,ng ngơưn bi được náhg được, có úcl t không th ích hp h,p lêni nưtg chối, ví phụ chn hpi :inó íhcđ gn t hôn Thiên chối. n,g phụ nhô đó t àoH íhcđ inb àl êhnin đối ca đãi ngươi hnág gũnc hn hưn vi nhiệm biết pih cvá giải ht đã iv của vi tbiế htcú li ávc hhctí ph ơngưt dụ Đgnư hngnư hnnâ. Knôgh vi
“Ừm.”
sự m, tht qau. pg
ôv tr Hào rgnat mặt viên, ho Hoà tức xe muá kèm nTêih tohe iNgh nưĐg ếuy ign ngcù độc. khan còn ém,t hik t, ngưĐ ang v xanh cùng íkh iênTh Bt Đường sc vẫn
ta tếh mày, huín ,hiu àl ìg? ta ca Bt ìht ưu “Chân nói: gưnhn ưngĐ Nghi thành nhíu
thích?” Vy ti sao mà c,úth iig không iưng lại il nh nix
lẽ uhynh? Cố nhCg àl
nâV it ícnhh hgnPo trời, httếuy úcl Trương íhnch uim sáng do ra, t đnh tạo âchn ũngc đối ncgô óc có vì, cấp đcư thể amT đã bay đ grn ir hnôgk ytut hnn trong đi. àl đp Sơ hcc iB ânV ađ hn àl il C chân ngôĐ C it inênh thể lên óc gcũn tay, cấp núgT lên đó hnkhi phi trái đa, ngTú môn hihnk mui Thê hêT agmn hnáđ trong đó nm cngô yrtnu cấp chM
huyện, Sơn Trúc ac .hhànt
.óC
iA Mhc C đáp. át bài?” nói hc ta
nếihk cao cách huhny tr ium thành hnnha óhngc không?” th óc yV onà
nghi ân hoặc cu cảm nói: igNh chẳng tB “Đó ưgĐn gnm là ihp t ?oas đ
Cố ơS chẳng gĐnô o?as .il vn pih gũnc yhuHn
nnhêi. “Tự
nm rgn dù i,đ không ưci Ca đó đó nch cho có i.đ đ,i ngày uyhnh Đông Đgnư anĩhg ,K ,uynhh ri đối, tức. cch s sẽ chc ,hnãm bo ưnh đánh bo là đi về ir ếnu ium nói: óc Tnhêi Sơ ũngc kghôn ì,h umi chắc có nhuhy ib không nayg hcc anhr thể hnhuy yttu chắc agnm đối lại iuh miu c,a theo ưNhng ri ium C hunhy ngày pl tuyệt nch hunyh ttuy nm “Hì hco nắm yuhnh thể nđhá
mhT gnĩh ,Bch nhĩg cm vi ca người ưs hợp cho n:ói đối ht àl civ có s ôv gưnrt đ t sư, ôTng ,xme ôv mt cvi od đó dùng iđ hccá tặng nếđ Vậy ngươi, nếu ưgtnh nh ciá Mạch. hưn gơinư yl bình ơưgni gươpn?h có ginư,ơ phương Diệp ac agio l tâhn tgnor nào, nêThi s mc đu hco s n,hl cứu nđế nhà gtôn ca Hoà idn pnh tni iưngơ ơưigN tình tưngr íV hk?nôg để hip tkế nghĩ ưnĐg hp tgonr t đối số ità, một C iV àml tạ
lc ph,mà hTm ta giao quan gì kết cio Cũng nưh người hya trọng Thiên tg Hào r,i nưgĐ Mạch “Đến h Ch được Cố ac gnơtư h không kết s ,vy thường đến òcn itm Bạch, đ nìbh khi aoig tếk ươdgn ,ihk thật ngĐư yl hnc aig quật ưĐng àyn ht muốn ênn dnha chc là cBh cả đầu của thật hắn àm cúghn ơc giao ginag bếti ih phi agi tt không hnân nói: ia y?âđ to àl sao? mTh C có lai ta hcM nưh chgún o?as
ca kh uq imu muội àny ca chcá tr nh đã thật cười, h.n rõ tính C Mch ihu
iM ncgô h?hnàt õv đu một ônm iđ
bạc cót nuhhy công gnrt agi aig s?ao truyền Ca gp oãl ngt ruâ ,ac
Vậy iưNơg đồ ngôkh thì tin àl mà tih đệ mt ưgin không nêl tm sư cùng cưg,n nh li hgưNn thể ưtcr ai con ,h gnđ ôc thy ngo ìnnh Bhc đến oàhn ma C ngt ưing Thẩm ihp ngạo. đo sao? cho thấy hnl ôTng lcú Bhc mc cô ntào ckáh, n.h tânh đ phn vào quý, úthc chác cao bằng ,chká hnmì cách tử ôc coa cMh này gagni hcB il ,tm tính ưs, chủ õv ignươ hnkgô cđ.ư nhtâ ngạo ht công hMc lường g,nôc đó hc? hắn ínht àl Tgôn adhn .onà bn xgôn hTm itrn như hmT ac C
tr a?so ngcô yV õv tibế hnuyh inhu
,ilu có ưu cn Đường khi àl thời kcáh nếđ Đợi n:ói ìnnh c tâm thu, tni ếcil ếtv ânhc xử óc th lo bình ignươ chính tm trogn gkôhn ,na têui thế người iv không ,thế của đó htnưg hn,àht agGin cũng gơ.nưi lắm, hncâ nhThà hac nh ưghtnơ Lâm àhln hT ngươi inươg chút đ hhàn Hoà c,ó cần c kghnô ,tnh ca uàgi cđư ưngơi hhnàt tư hai nhà gtnôh ig giơưN v uư i.r !iđ iơnưg lại, inag tm phụ tm hai, nimh thn ingư nTihê hco
Thê Vnâ môn khi s ômn ta Đàn Túng, gônTh. th công, C unryt hTn Sơ tên ch, âmL mt ômn ttyu ohc Thành, aus íhk ln ám ynà Đông, páhp Mạch hknhi ntê nói: v iah giGan Chỉ muội một
uyê chc hợp “Thật í-hđtc,h là nói: liên ncgũ nh s hcák phc đến gihN inhs quan ghĩn mà in,m lát, mt Bt il Đường úcth thật lògn bit cm ìv ưnngơ aihz chưa rngùt ar phận thgơưn hắn a,r ngẫm âhtn đ,ó yunhc đến nkiếh đó
là một nưgi ,âthn cướp Bất Đường gt gưđn, ih giNh ,đu đã nv tya đầu ta muốn t Ban nhiên thúc y,an hP at aso? , luôn my ,ir người…… đt nương nhị tg chyun yàng hỏi: iếtb htt s gánng
Nghi li kết n iđ Ch ưhn ,là nng hnkgô? có angm côgn yv mât gt ta Bất chúng phụ giao, i:ón nĐưg uđ âhn,t
có “Thật s sao?”
voà nti rt tngư nh hCo n,ên Thê g.úTn nVâ
tnô ra quá híCnh đủ. àm trng hc nên sư, cn sự cđ at oic at iv húgcn là sẽ hnôkg at àl càng giữ nhiệt ig ncò àl Đo ýl là nThêi vì hntì, đưc không tnìh ngươi lẽ àoH không ư,cđ iu?h hgúcn Đưgn hệ, đ ó:in noà chúng nhiệt nkgôh ph ìv .cMh t C thanh ta hgônk Bạch, Đi nhìn mà cn ti ưcđ, agi ngrt hc mTh tm đ tnô ot mối gôTn nơh, vi thể vì inưg quan Đngư r,tng s mếik